- Ngươi còn có cách gì?
Hạt Tử lại hỏi lần nữa. Trước khi tiến cấp nhất phẩm, lúc khống chế đại trận, Hạt Tử từng quay đầu nhìn, mà ánh mắt thì dừng lại chốc lát sau lưng chủ thượng. Có vài thứ, trước khi nhất phẩm hắn không nhìn thấy, mà sau khi vào nhất phẩm lại “nhìn” thấy được.
Khi trước, bà bà của vợ Tiết Tam, cũng chính là bà lão đến tìm Hỗ Bát Muội, từng xem mệnh cho Thiên Thiên, cuối cùng suýt chút nữa bị phản phệ nổ chết.
Kiếm Thánh từng ôm Thiên Thiên, nhận chỉ điểm từ Điền Vô Kính, khác với Tuyết Hải Quan liều mạng một trận chiến, lần đầu tiên lĩnh ngộ cảnh giới nhị phẩm chân chính về mặt ý nghĩa.
Theo lời Tạ Ngọc An từng nói, Thiên Thiên dẫn cẩm y thân vệ vày trận nghênh địch ở bờ nam Vị Hà, có một vu sư Đại Sở toan dùng vu thuật thăm dò khí vận của Thiên Thiên, kết quả sợ đến phát điên.
Mọi người dường như cũng đã quen, cũng cho rằng Điền Vô Kính đưa một tia ý thức của mình, cũng có thể xem như là phân hồn, nói chung hắn để lại trên người con trai mình, để bảo vệ con trai không bị ngoại tà xâm nhập.
Đối với Thế tử Vương phủ mà nói, ám sát tầm thường hoàn toàn không có cơ hội, cũng chỉ còn sót lại mấy chiêu trò bàng môn tả đạo này.
Nhưng mãi cho đến lúc Hạt Tử quay đầu lại nhìn mới nghĩ thông suốt một chuyện.
Nơi mà bà của Hỗ Bát Muội tính mệnh cho Thiên Thiên cùng với nơi Kiếm Thánh ôm Thiên Thiên chính thức vào nhị phẩm đều là ở Vương phủ, mà lúc đó bản thân chủ thượng cũng ở Vương phủ.
Lần đầu tiên Thiên Thiên dẫn quân bày trận nghênh địch, chủ thượng ở bên kia bờ sông vẫn căng thẳng quan sát.
Đối với Điền Vô Kính mà nói, vì Đại Yến, hắn tự diệt cả nhà, sau Đỗ Quyên chết, Tĩnh Nan qua một đêm đầu bạc cuối cùng cũng không khởi binh vào kinh giết Triệu Cửu Lang.
Đây là một kẻ tàn nhẫn, có lẽ nỗi đau lớn nhất của hắn chính là nếu hắn đã tuyệt tình tới vậy, tiếp đó sẽ không có khả năng lại có tình, cho dù là đối với con trai ủa mình.
Mặc kệ có bao nhiêu cảm xúc trong lòng đều phải đè nén, cái gì cũng không thể làm, nếu không chính là phản bội và phá vỡ tất cả mọi thứ trước kia, hắn và mọi người đã chết vì hắn sẽ biến thành một trò cười.
Nhưng duy chỉ có một người, hắn có thể làm như vậy người đó chính là Trịnh Phàm.
Hạt Tử cho rằng tình huynh đệ của Điền Vô Kính và chủ thượng, là thật, hai người đều xem như là người cô độc, trái lại ở thời điểm thích hợp tạo nên một kiểu nâng đỡ lẫn nhau.
Trên linh hồn, ngươi ta đều cô độc.
Cũng chính là bởi vì chủ thượng hữu dụng với Đại Yến, có tác dụng lớn với tương lai Đại Yến, với Đại Yến thống nhất thiên hạ, cho nên che đậy bên dưới đại nghĩa, Điền Vô Kính mới có thể thật sự đối xử với Trịnh Phàm như đệ đệ, chỉ có như vậy hắn mới có thể yên tâm thoải mái.
Vì vậy Điền Vô Kính hoàn toàn không để lại trên người con trai mình cũng chính là Thiên Thiên cái gì, nhưng hắn để lại trên người chủ thượng.
Thế mới có mùa đông năm đó, trên mặt băng Vọng Giang, ca đưa ngươi xuống núi.
Mà trước đó sở dĩ mọi người xuất hiện ảo giác này, là vì khi đó Thiên Thiên ở bên người Trịnh Phàm, thậm chí là ngay dưới mí mắt Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm nhìn thấy, hắn cũng nhìn thấy.
Cho nên bây giờ Hạt Tử mới hỏi, hỏi thử hắn có cách hay không.
Trên đời này nếu như nói ai còn có thể có cách, không phải Ma Vương nhất phẩm, mà là vị Tĩnh Nam Vương năm đó.
Ma Vương mạnh mẽ nhưng không thuộc về thế giới này, quy tắc của thế giới này hạn chế Ma Vương hết sức nghiêm ngặt.
Nhưng mà Điền Vô Kính là tồn tại mà các Ma Vương đều tán thành, thậm chí là có lần kinh sợ. Hắn hiểu rõ quy tắc của thế giới này.
Lúc này ánh mắt Trịnh Phàm đã bắt đầu rời rạc. Trước khi đi ngã vào ngực vợ mình, mộ còn đào xong, lại nghe ảo thanh của lao Điền, cũng rất tốt, mình đi rất an tường.
Nhưng câu tiếp theo lại phá vỡ ảo tưởng vào lúc hấp hối, hắn nói:
- Nếu như ngươi đã làm được không tin là không có, vì sao không thử xem tin thì sẽ có?
Lúc này, phía tây bắc xa xôi, Ngụy Trung Hà dẫn một nhóm đại thái giám hồng bào chém đầu lão Tỳ Hưu.
Trong chốc lát, Thành Yến Kinh có mưa nhỏ, mà trong hoàng cung lại là mưa rào xối xả.
Hoàng đế của Đại Yến cầm bánh bột ngô trong tay, ngồi trên bậc cửa ngự thư phòng, ướt mưa xối ướt mặt, tiếp tục gặm bánh bột ngô đã bị ngâm nước.
Mà ở sâu trong đầm lầy, một bóng người tóc trắng đứng phía sau một người tóc trắng khá, ngón tay chỉ phía tây bắc, dẫn tới một Tỳ Hưu khổng lồ, nó được nuôi dưỡng trong hoàng cung mấy trăm năm, qua bao năm tháng đã hợp nhất với hương khói quốc vận.
Nếu không phải có thánh chỉ của Hoàng đế, đừng nói một Ngụy Trung Hà, cho dù năm Ngụy Trung Hà cũng không làm gì được nó.
Nhưng bây giờ nó đã chết, sau khi chết còn bị bắt tới, thuận theo hướng mà quốc vận cùng thiên tử và Thái tử đi qua, theo bản năng đi tới đây.
Bởi vì Tứ Phương đại trận này Hạt Tử còn muốn sắp xếp mộ phần sau khi chết cho nên đã chuẩn bị trước, đại trận này vẫn còn tiếp tục vận hành.
Mà lúc này, các Ma Vương chỉ nhìn thấy bên trên xuất hiện một bóng dáng Tỳ Hưu màu đen rơi xuống chỗ của chủ thượng nhà mình.
Có lẽ là lại ngứa mồm cãi láo, Trịnh Phàm lúc này đã thoi thóp nhắm mắt đột nhiên mở miệng nói một câu:
- Chuyện này ngại lắm
Mà vị ở sau lưng hắn lại đáp:
- Ngươi mở biên cương cho Đại Yến, Đại Yến tục mệnh cho ngươi!