Sở địa.
Dĩnh thành.
Một chiếc xe ngựa, chậm rãi chạy đến trước một tửu lâu có tên là "Túy Sinh lâu".
Tửu lâu này không phải cửa hiệu lâu đời, nhưng mấy năm gần đây cũng rất có tiếng ở Dĩnh Thành.
- A gia, a nãi, đến rồi.
Một đồng tử cẩn thận vén rèm xe lên, bẩm.
Bên trong xe ngựa có một nam một nữ đang ngồi, hai người này đã qua trung niên, nhưng dáng vẻ vẫn chưa già. Nữ nhân bảo dưỡng rất tốt, dưới môi có nốt ruồi, khí sắc lại rất hồng hào, nàng mặc một cái áo đỏ, thoạt trông rất vui mừng. Nam nhaankhoasc ngoại bào da sói, kiểu tóc gọn gẽ, nhưng bên trong đã bạc một nửa.
Đồng tử ân cần xuống xe trước, đặt bên dưới một cái ghế đệm hai bậc, hắn đỡ a gia mình xuống xe trước, lúc muốn đỡ a nãi, a nãi xua tay cười nói không cần, sau đó nắm lấy tay a gia bước xuống.
Có thể thấy được đây là một đôi phu thê rất ân ái.
- Là nơi này sao?
Phu nhân hỏi.
- Là nơi này rồi.
Nam nhân hồi đáp.
Cửa tửu lâu, treo đèn lồng trắng, khoác lưới đen.
Hôm nay, việc làm ăn của tửu lâu cũng ít hơn lúc trước hai, ba phần mười.
Tình huống tương tự xảy ra ở khắp các tửu lâu trà quán trên con phố này, chứ không riêng gì Túy Sinh Lâu.
Tin tức hoàng đế băng hà truyền đến Dĩnh Thành, toàn bộ Dĩnh Đô chuyển sang màu trắng. Các quan chức và những nhà có máu mặt trong Dĩnh Thành đều rất tự giác bỏ đi những hoạt động không cần thiết, nên trên thị trường cũng trở nên quạnh quẽ không ít.
Đúng lúc này, một đội Tuần thành ty giáp sĩ đi qua chỗ này, có vẻ đang kiểm tra việc “để tang” của các thương hộ, khi đi tới Túy Sinh lâu, bọn họ chợt dừng lại.
Cũng không phải là bố trí phía trước Túy Sinh lâu có gì không đúng, mà là Tuần thành ty giáo úy cầm đầu nhìn thấy đôi phu thê bên cạnh xe ngựa.
Áo trên người nữ nhân là kiểu áo mùa đông nữ tử thịnh hành nhất nước Yến, mà kiểu tóc của nam nhân lại cực kỳ quen thuộc đối với vị giáo úy kia.
Yến nhân không quan trọng mái tóc, đặc biệt là kể từ khi Tấn đông lưu hành kiểu đầu trọc, binh sĩ nước Yến lại càng ưa thích kiểu tóc ấy, nhưng lão nhân nước Yến sau khi có tuổi sẽ lại để một chút tóc.
Đối với một kẻ ngày xưa từng ở thủ đô Sở quốc mà nói, ngày thường nhìn thấy nhiều nhất là kiểu tóc để hai lọn tóc dài của người Sở, giờ nhìn thấy kiểu tóc của lão nhân nước Yến này, hắn theo bản năng mà nghĩ đến phụ thân mình ở Tam Thạch quận xa xôi.
Chỉ là, khi hắn định tiến lên nói chuyện, lại có một người chắn ngang trước hắn, trên tay cầm một tấm lệnh bài. Hắn liếc mắt nhìn lệnh bài, sau đó yên lặng lui ra, không tiến lên chào hỏi nữa.
Lục Băng thu hồi lệnh bài, trở lại bên người nam nhân.
- Gia, kiểu tóc Sở nhân. . .
Nam nhân giơ tay lên, ngắt lời hắn.
Lục Băng lập tức ngậm miệng.
Lúc định đi vào, nam nhân chợt dừng bước, nhìn về phía Lục Băng.
Hắn là huynh đệ của phụ hoàng mình, dựa theo bối phận, mình cũng nên gọi hắn một tiếng thúc, phút cuối cùng, về tình về lý cũng nên nói thêm với hắn mấy câu.
- Thay đổi kiểu tíc dễ, thay đổi nhân tâm mới khó. Những năm gần đây có rất nhiều đại thần dâng tấu sớ đến trẫm, ý tứ là ở Càn Sở nên cạo tóc đổi y phục,tất cả phải theo như đại Yến ta thì mới có thể thu phục nhân tâm định xã tắc.
Nhưng trẫm vẫn để đó, không quan tâm.
Cái thứ gọi là lễ nghi lễ giáo ấy, bình thường khách sáo nói một câu chuyện này không có gì cả, nhưng lại không thể cứng nhắc quá được.
Đại Yến triều không phải chỉ có một mình người Yến, trẫm, cũng không có hứng thú là một Đại Yến hoàng đế quá khuôn mẫu nghiêm khắc.
Ngươi cảm thấy kiểu tóc người Sở kỳ quái, nhìn không dễ chịu, chuyện này rất bình thường, nhưng vì sao ngươi lại cảm thấy đám tiểu tử Lục gia lúc tòng quân để đầu trọc là không có gì đáng nói nhiều chứ?
Thiên hạ về một, không phát hiện là ở kiểu tóc, ở quần áo, mà là ở nhân tâm.
Có vài lời thần từ có thể nói, thần tử không sai, nhưng làm hde lại không thể thật sự suy nghĩ như thế.
Thấy ngứa mắt, không phải kiểu tóc, cũng không phải quần áo, mà là nhân tâm.
Văn hoa của người Càn, có thể đem ra dùng.
Lễ của người Sở, cũng có thể đem ra dùng.
Quân chế của Đại Yến, cũng có thể tiếp tục kế thừa.
Lấy tinh hoa, vì quân giả, nên có đại khí phách như thế.
Lục Băng yên lặng khom lưng, hắn biết, lời này không phải nói cho mình nghe.
- Những gì nên nói trẫm đều nói cả rồi, nên viết trẫm cũng viết hết rồi. Phút cuối cùng trước khi bước vào cửa này, trẫm còn có thể nói thêm mấy câu.
Không phải không bỏ xuống được thiên hạ này, cũng không phải không bỏ xuống được giang sơn này, chẳng qua là không bỏ xuống được đứa con trai kia của ta.
Mấy lời ban nãy, nói y lại cho tân quân nghe.
- Thần tuân chỉ.
Cơ Thành Quyết xoay người dắt tay Hà Tư Tư, hai phu thê cùng nhau vào tửu lâu.
- Khách quan, ngài chọn món gì?
Tiểu nhị tửu lâu lập tức tiến lên hỏi dò.
Cơ Thành Quyết cùng Hà Tư Tư đã bước qua bậc cửa, quay lại nhìn đám người Lục Băng đang đứng bên ngoài, hắn phất tay, nói:
- Thúc, đã đưa đến nơi này rồi, ngài về đi.
Trong mắt Lục Băng ngấn lệ, hắn xoay người, rời đi. Tiểu tôn tử kia vừa xoay người lại đã trực tiếp khóc lên.
Ánh mắt của Cơ Thành Quyết rơi vào ngưỡng cửa tửu lâu.
Thời khắc này, Hà Tư Tư, trước kia là Đại Yến Hoàng hậu nương nương, cảm giác chồng mình như trẻ ra hai mươi tuổi.