Đại Yến hoàng đế long thể khó chịu, bị bệnh băng hà, Hoàng thái tử Cơ Truyền Nghiệp phụng di chiếu, kế nhiệm đại bảo.
Sau ba ngày, hoàng hậu tưởng niệm thành bệnh, đi theo tiên đế hoăng thệ.
Tin tức quốc tang mới vừa truyền tới Dĩnh Thành, nhưng ai có thể hiểu được, tiên hoàng cùng tiên hậu mới vừa khiến cho Chư Hạ chia buồn cùng Đại Yến lúc này lại sống rất tốt, đang đứng ở chỗ này.
Cơ Thành Quyết đưa tay, rất là thân mật ôm bả vai Hà Tư Tư, không để ý gì đến lễ nghi hay ánh mắt người ngoài, vành tai hai người chạm vào nhau.
Hắn nói:
- Nàng à, bước qua ngưỡng cửa này rồi, xem như ta hoàn toàn được sống yên ổn.
- Sao nào, ngươi còn sợ con ruột của ngươi sẽ không bỏ qua ngươi?
- Không nên phỏng đoán hde theo lẽ thường, bây giờ, hắn trước tiên là hoàng đế, sau đó mới là con trai ta.
Có một câu nói, Cơ Thành Quyết không nói.
Bởi vì năm đó, chính hắn đã tự tay đâm chủy thủ vào lồng ngực phụ hoàng mình.
Mà lúc đó, Truyền Nghiệp, cũng ở Lục gia.
Bản thân mình “giả băng hà” có thể nhàn nhã, xem như nhường đường sớm cho hắn, nhưng đợi đến khi hắn thật sự ngồi trên long ỷ rồi, lại nhớ về phụ thân của hắn, chưa biết chừng có một đêm nào đó, hắn đột nhiên mơ một giấc mơ, sau đó cảm thấy sống không yên ổn.
Truyền Nghiệp,
Cơ Thành Quyết là tin tưởng được.
Thứ hắn không tin tưởng được,
Là hoàng đế.
Cũng may, trong thiên hạ vẫn có một chỗ có thể làm cho “Thái thượng hoàng” như hắn sống không buồn không lo, an hưởng quãng đời còn lại.
- Hai vị khách quan, các ngài là ăn cơm hay ở trọ.
Tiểu nhị cười hỏi.
- Vừa ăn cơm, vừa ở trọ.
- Vậy hai vị quý nhân muốn chọn món gì, hà tửu của bổn tiệm hay là…?
- Nửa con vịt quay, nửa miếng bánh bột ngô.
- Này. . .
- Cứ làm như đã bảo đi.
Cơ Thành Quyết vung vung tay.
- Vâng vâng, xin hai vị quý nhân chờ cho.
Tiểu nhị xuống truyền thức ăn.
Cơ Thành Quyết cùng Hà Tư Tư ngồi xuống.
Bên cái bàn phía bên trái có một đám giang hồ du hiệp đang ngồi, cả nam lẫn nữ đều mang bội kiếm. Chỉ có điềm, trên chuôi vỏ kiếm của bọn họ đều treo một dải tua rua màu tím.
Tứ đại kiếm khách giang hồ đương thời nghe đâu đều là đồ đệ của một người, chính là. . . Tấn địa Kiếm Thánh.
Ở thời đại trước, Kiếm Thánh Ngu Hóa Bình hầu như vô địch trong cùng thế hệ.
Ở thời đại tiếp theo, bốn đồ đệ của hắn tự lập vùng trời riêng.
Nhìn thấy mấy dải tua rua màu tín ấy, Cơ Thành Quyết liền muốn cười,
Hắn biết đứa con trai kia của Trịnh Phàm kiệt ngạo đến mức nào, bảo nó mặc áo mãng bào như một tên mãng phu, chạy đến một môn phái trong giang hồ giết một người, thật sự là làm khó nó rồi.
Lúc này, Hà Tư Tư nhỏ giọng nói:
- Phu quân, bọn họ nói muốn đi đầm lớn cầu cơ duyên đấy.
- Ồ?
Cơ Thành Quyết lưu ý nghe bọn họ nói chuyện một hồi, lúc này mới biết được, bọn họ chuẩn bị đến một bí cảnh nằm trong một cái đầm lớn nơi xa để cầu cơ duyên. Tương truyền, bí cảnh kia cực kỳ hung hiểm, người tới gần hầu hết đều không có cách nào sống sót ra ngoài.
Cực ít kẻ may mắn còn sống cũng hầu như là phát điên, ăn nói điên khùng bảo là ở trong đó nhìn thấy mộ, rất nhiều rất nhiều mộ.
Vì vậy, bí cảnh đó được giang hồ gọi là "Thần mộ".
Đều nói trong đớ cất giấu đại cơ duyên, bí tịch võ công, thần binh lợi khí các kiểu, nhưngCơ Thành Quyết biết rõ, trong đó căn bản là trống rỗng!
Đám người họ Trịnh vốn cho rằng mình sẽ chết, nên mới đào mộ cho bản thân, vương phi và các tiên sinh cũng định tuẫn táng theo, kết quả họ Trịnh lại không chết , mộ kia cứ thế mà bỏ không.
Nhưng vấn đề ở đây là, họ Trịnh kia cực kỳ thiếu đạo đức, tuy người không được chôn ở đó, nhưng trận pháp được bố trí kĩ càng từ sớm vẫn đang vận hành. Mấy năm gần đây, không biết nó đã hấp dẫn bao nhiêu người trong giang hồ chạy đến dâng mạng nữa.
Mười một năm trước, lúc họ Trịnh còn chưa chết, thân là hoàng đế hắn Đông tuần lần thứ hai, hắn từng hỏi họ Trịnh chuyện này rằng: Mẹ kiếp ngươi làm vậy có lý hay không?
Họ Trịnh không để ý lắm nói: Hắn chính là thích xem một đám lại một đám thiên chi kiêu tử một đi không trở lại, nếu thật sự gặp được thiên kiêu tột bậc, chỉ mất một lớp da mà không chết, thì cũng đừng nghĩ đến chuyện tốt vượt qua cửa ải khó khăn sẽ có cơ duyên, để kẻ đó nhìn thấy nghĩa địa trống rỗng, biết bản thân bị chơi xỏ, như vậy mới đã nghiền.
Chậc, sợ là mấy người bàn bên cạnh cũng là một đám người mang theo ước mơ và tinh thần thám hiểm đến dâng mạng rồi.
Cơ Thành Quyết có chút buồn cười, bởi vì nơi bọn họ muốn đến… chủ nhân nơi đó đang ở ngay đây.
Lúc này, trong góc đối diện có một nam tử mặc trang phục cuồng sĩ của nước Sở, trong tay cầm một cái chân cua, bắt đầu ngâm thơ. Hiện tại Sở Quốc đã sớm không còn, Sở Hoàng cũng đã biến thành Sở Vương, di cư đến Yến Kinh. Người Sở cũng chỉ có thể dùng cách này để nhớ về Đại Sở xưa kia.
Nhìn thấy tình cảnh này, Cơ Thành Quyết không kìm lòng được nhớ tới, hắn đã từng hỏi họ Trịnh, mấy câu mà Hùng lão tứ nói trước khi chết rốt cuộc có phải là thật hay không.
Cái chết của Sở Hoàng đã đánh đổ ngọn cỏ chống trả cuối cùng của Sở quốc.
Người Yến dùng cái cớ giết cha, ép hỏi Thái tử Sở quốc đang làm giám quốc lúc đó, Thái tử trăm miệng cũng không thể bào chữa, bởi vì phụ hoàng của hắn thật sự không còn nữa rồi.