Sau đó, người Yến lại lấy ra di chỉ của Sở Hoàng, trong đó giảng giải rất tỉ mỉ. Từ mẫu hậu, muội muội, Hùng thị, Đại Sở, con dân Đại Sở, tất cả đều được cáo thuật, hi vọng sinh linh không đồ thán nữa, hi vọng binh qua ngừng lại.
Cuối cùng, Thái tử bị trục xuất.
Vị Sở quốc Hoàng tử bị đưa đến Nhiếp Chính Vương phủ làm con tin chưa đến một năm đã bị đuổi về Dĩnh Đô, kế nhiệm tân quân, sau đó dưới sự đồng ý ngầm của quý tộc người Sở, các thế lực lớn ở địa phương,tuyên bố Đại Sở hàng quốc thể, thỉnh cầu Đại Yến nội phụ.
Từ đó, thiên hạ xem như thống nhất.
Dĩ nhiên Cơ Thành Quyết tự nhiên cũng đã xem qua phần di chỉ kia. Nói như thế nào đây, cũng là hoàng đế, hắn cảm thấy những lời trong di chỉ này rất phù hợp với thân phận hoàng đế, nhưng vấn đề ở đây là, Cơ Thành Quyết biết những chuyện đã xảy ra trong trại trà ngày hôm ấy, cho nên, hắn liền cảm giác mấy lời đó của Hùng lão tứ có vẻ là nói hơi thừa rồi…
Đối mặt với vấn đề này, họ Trịnh lườm hắn một cái, nói trắng ra:
- Lừa gạt vợ ta.
Sở Quốc công chúa là vợ của họ Trịnh, sinh cho hắn một nhi nữ, chính là đối tượng danh chấn thiên hạ, được rất nhiều nam nữ hiệp khách trẻ tuổi hâm hộ lúc bấy giờ.
Sự thật, tình huống là: Khi ấy tình cảnh rất hỗn loạn, Trịnh Phàm truyền lệnh "Không giữ lại ai", các Ma Vương liền giết đến điên rồi, ngay cả vị Đại Hạ thiên tử kia cũng không biểu diễn được gì nhiều, càng khỏi nói đến vị đại cữu ca lúc ấy trông đã có vẻ bệnh hoạn từ sớm.
Cũng không biết được là dư âm từ sự ra tay của bị Ma Vương nào, không chú ý một chút, đại cữu ca đã bị nghiền nát.
Sau khi đánh xong, mọi người cũng không có tâm trạng để ý xem vị Sở quốc hoàng đế kia đang ở nơi nào, hay hài cốt của hắn ở đâu, khả năng rất lớn là… hài cốt không còn.
Cho nên, di chỉ kia chẳng qua là Trịnh Phàm dùng để lừa gại cô vợ hai của mình mà thôi.
- Bây giờ Đại Sở ta…
Cuồng sĩ say rồi, bắt đầu nói không biết lựa lời, những khách nhân khác hoàn toàn xem hắn là trò vui.
Mười năm trước Nhiếp Chính Vương đã ra đi, nhưng tướng lĩnh Đại Yến đời kế tiếp vẫn không khiến mọi người thất vọng. Bọn họ được đích thân Nhiếp Chính Vương dạy dỗ, bây giờ phải gánh vác trách nhiệm trấn áp thiên hạ.
Trần Tiên Bá chinh phạt thổ dân Tây Nam, vị con rể thổ dân này nay lại trở thành ác mộng của hấu hết thổ dân.
Tĩnh Nam Vương Thế tử chuyên phụ trách trấn áp phản loạn nơi đất Sở.
Nghĩa tử Man tộc của Nhiếp Chính Vương vốn phụ trách trấn áp tuyết nguyên, sau khi Nhiếp Chính Vương chết rồi, hắn bị điều đến Bắc Phong quận.
Nói chung, thời gian chưa tới hai mươi năm, muốn thiên hạ hoàn toàn yên ổn là không thể.
Nhưng ít ra, người đời đều tin tưởng, võ đức của Đại Yến còn đủ để tiếp tục trấn áp thiên hạ trong thời gian rất lâu, sau đó thì phải xem các đời hde sau này xử lý thiên hạ thế nào rồi.
Còn tòa Nhiếp Chính Vương phủ vẫn đứng sừng sững ở Tấn Đông kia, chỉ cần một ngày nó chưa phản, thiên hạ này vẫn phải tiếp tục treo Hắc Long kỳ thêm một ngày.
Đợi đã lâu, món đã gọi vẫn chưa thấy đâu. Cơ Thành Quyết cuống lên, rốt cuộc họ Trịnh này có ý gì chứ?
Lão tử đến rồi, không tự mình ra cửa nghênh đón cũng thôi, lại còn sĩ diện sửa soạn lâu như thế!
"Tiên đế" rất tức giận.
Hắn tức giận, trực tiếp xông vào hậu viện tửu lâu.
Hắn nhìn thấy một hàn tử cao như tháp, đang ôm củi gỗ đi tới, hô:
- Tránh tránh!
Nhìn thấy một nam tử mặc lễ phục cầm đấu rượu từ trong hầm rượu đi ra ngoài, trên người mang theo hương rượu.
Nhìn thấy nơi cửa sổ lầu hai, một nữ tử xinh đẹp đang cùng mấy nữ tử khác đánh bài trúc.
Nhìn thấy một nam tử tinh tráng đang ở trong ao nước đàu bùn, bên cạnh ao nước còn có một người mù đang ngồi xổm liên tục nói cực khổ rồi, đến, ăn quả quýt nào.
Cuối cùng, Cơ Thành Quyết mới cam lòng nhìn ngay chính giữa sân.
Cái người đang nằm trên ghế dựa, vừa phơi nắng vừa chậm rãi nhịp chân.
Cơ Thành Quyết đi tới.
Mà người nằm trên ghế dựa kia cũng mở mắt ra, nói:
- Chắn mất ánh sáng rồi.
Cơ Thành Quyết giận dữ, đưa tay trực tiếp bóp cổ người nọ, mắng:
- Họ Trịnh, tóc lão tử đã bạc rồi, mẹ kiếp sao ngươi không hề già đi chút nào!
Hai người lôi kéo thật lâu, cuối cùng, rốt cuộc tiên đế cũng đã có tuổi, không phải đối thủ của nam tử trung niên, thua trận trước.
- Muội muội, tới đánh bài.
Nơi cửa sổ lầu hai, Tứ Nương gọi Hà Tư Tư tới.
Bị Tứ Nương trẻ tuổi như vậy gọi là muội muội, Hà Tư Tư đã là bà nội của mấy đứa trẻ vẫn cảm thấy có chút là lạ, nhưng vẫn cười chủ động đi tới.
- Mẹ kiếp chứ, ngươi không thấy ngại sao, chết sớm như vậy.
- Có gì phải xấu hổ, ai da, vốn muốn sống thêm mấy năm nữa, thêm một lần Tây chinh, nhưng khi biết quốc gia Man tộc mới thành lập ở phía Tây hoang mạc kia lại cũng dùng Hắc Long kỳ, ta liền biết mình không cần Tây chinh nữa, có thể nghỉ ngơi một chút rồi.
Nếu ngày nào đó hắn trở về, sẽ tới đây tìm ta, uống chén rượu ăn cái bánh bao.
- Ta thì sao? Ta thì sao? Ngươi có biết mấy năm qua ta sống thế nào không? Mẹ kiếp, ngươi chơi chán rồi, nói thả là thả, lão tử còn phải tiếp tục khổ chống cục diện nhất thống vất vả lắm mới đạt được này.
Rốt cuộc ngươi có từng cân nhắc vì ta hay không?
đọc truyện inbox điện thoại 0͏8͏6͏5͏1͏0͏8͏2͏5͏1
mua truyện dịch inbox z a l o 0 - 8 - 6 - 5 - 1 - 0 - 8 - 2 - 5 - 1
mua truyện dịch nhắn tin zalo 0.8.6.5.1.0.8.2.5.1
mua truyện liên hệ Ẕạἰὁ 0 8 6 5 1 0 8 2 5 1
đọc truyện nhắn tin ʐɑȴȯ 0͏8͏6͏5͏1͏0͏8͏2͏5͏1
mua truyện offline kết bạn Ẕạἰὁ 0 8 6 5 1 0 8 2 5 1
mua truyện nhắn tin điện thoại 0,8,6,5,1,0,8,2,5,1
- Có chứ.
- Đâu?
- Ngươi xem, không phải bên kia đang đào bùn sao?
Trịnh Phàm chỉ chỉ Lương Trình đang đào ao.
Cơ Thành Quyết hơi nghi hoặc nhìn qua. Lúc này, một nam tử mặt sẹo đánh xe ngựa từ cửa sau đi vào, liên tục mắng: ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ - Ở đâu ra khách nhân đặc biệt chạy đến Túy Sinh lâu ta ăn vịt quay, hại ta buổi chiều phải chạy đến phố chợ mua vịt!
Mặt sẹo nhìn thấy người trong sân, cẩn thận nhìn một thoáng, nấc một cái, cười hô:
- Ô, ngài đã tới, cẩu tử chào ngài, cẩu từ làm sạch vịt ngài.
Sau đó, hầu bàn ban nãy dẫn hắn vào chợt cởi bỏ quần áo, ném cái chân cà kheo đi, lộ ra dáng dấp người lùn, trong tay còn cầm một bức tranh giấy, nói:
- Đến đến đến, A Trình đào nhanh lên, đào nhanh lên, lò nướng của ta đã được thiết kế xong từ sớm rồi, ta xây suốt cả đêm, giữ gìn thật kĩ, người mù, ngươi ở bên cạnh nhìn làm gì, theo ta đi dọn nhà bếp!
Trịnh Phàm đưa tay đặt lên hai vai Cơ Thành Quyết, nói:
- Nhìn thấy không, ngày nào đó Túy Sinh lâu của ta sẽ có thêm một món ăn đặc biệt… vịt quay Yến kinh chính tông!
để đọc thêm truyện khác nhắn tin Ẕạἰὁ 0*8*6*5*1*0*8*2*5*1
mua truyện giá rẻ liên hệ z a l o 0 8 6 5 1 0 8 2 5 1
mua truyện giá rẻ liên hệ ʐɑȴȯ không tám sáu năm một không tám hai năm một
đọc truyện liên hệ Ẕạἰὁ ⓪⑧⑥⑤①⓪⑧②⑤①
mua truyện nhắn tin zalo 0 8 6 5 1 0 8 2 5 1
để đọc thêm truyện khác nhắn tới zalo ⓪⑧⑥⑤①⓪⑧②⑤①
File Epub truyện được làm bởi TRUYỆN OFFLINE
Để mua truyện liên hệ Zalo 08651.08251
Cảm ơn bạn đã đọc truyện của TRUYỆN OFFLINE
TRUYỆN OFFLINE, đọc truyện mọi lúc!