Có điều Ma Hoàn rất gà tặc, lúc tay Ngân Giáp vệ kia kiếm tra phía trên, Ma Hoàn lại xuống.
Lúc tay nữ Ngân Giáp vệ kia kiểm tra phía dưới, Ma Hoàn lại quanh co đi về phía sau.
Từ đầu đến cuối, đều lặng yên không một tiếng động, hơn nữa không biểu lộ bất kỳ khí tức nào, đại khái đây chình là bản lĩnh của Ma Hoàn, bởi nó vốn là Hồn thể, mà tự mình phong ấn, bản thân rất khó bị phát hiện.
Trừ phi Ngân Giáp vệ này là loại tồn tại như người mù Bắc kia, hoặc theo phương Tây gọi là Ma pháp sư Tinh thần hệ.
Sau khi kiểm tra xong xuôi, nữ Ngân Giáp vệ lui ra.
Trịnh Phàm tiếp tục đi về phía trước, sau khi thông qua một đoạn hành lang uốn khúc, hắn đi đến trước một chỗ.
Bởi vì đứng trước cửa này, ngươi có thể cảm giác một luồng sóng nhiệt kéo tớ, như vào phòng tắm hơi.
Nhìn trái nhìn phải, phát hiện không người nào đến chỉ huy dẫn dắt mình, Trịnh Phàm đẩy cửa ra.
Trong phòng không có chậu than, nhưng lại xác thực rất ấm áp, trên đất bày ra thảm quý, nội thất bên trong vô cùng tinh xảo, hơn nữa được phối hợp hết sức hài hòa, để người ta cảm giác rất thoải mái.
Có lẽ nguyên nhân đời trước mình là một tên họa sĩ, cho nên Trịnh Phàm rất mẫn cảm đối với loại hình ảnh phối hợp và thiết kế này, vừa nhìn cảm thấy đây là từ danh gia bố trí, thể hiện ra chủ nhân nơi này có khiếu thưởng thức nghệ thuật.
- Nhanh lên một chút, đi vào đóng cửa lại, đừng để gió lạnh thổi vào.
Bên trong, truyền đến thanh âm của nam tử, mang theo một chút lười biếng.
Nhưng ở vị trí này của Hoàng cung dùng loại ngữ khí này nói, trừ bỏ vị kia, khẳng định không còn ai khác.
Trịnh Phàm phun ra một hơi, đi vào, đóng cửa lại, sau đó xoay người, tìm phương hướng của thanh âm, vòng qua bình phong đi vào trong.
Ào ào ào. . .
Âm thanh sóng nước truyền đến.
Tiếp theo, Trịnh Phàm nhìn thấy một người mặc áo bào, tóc ướt nhẹp, từ phía sau đi ra.
- Ngoại thần chuyên sứ Trịnh Phàm, tham kiến Hoàng Đế Càn Quốc, Bệ Hạ!
Trịnh Phàm không quỳ xuống, mà chắp tay.
Có thể thấy dáng dấp Càn Hoàng hơn bốn mươi tuổi, khả năng nhỏ hơn Yến Hoàng mấy tuổi, nhưng trên phương diện bảo dưỡng, khẳng định chú ý hơn Yến Hoàng rất nhiều.
- Bình thân, nơi này có nhiều đồ ăn, khát có thể uống, đói có thể ăn.
Nói hết, Càn Hoàng tự mình đi tới trước lư hương, chọn đàn hương, điểm cháy nhẹ về sau, còn dùng bàn tay nhẹ nhàng quạt gió, ngửi một cái, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.
Trịnh Phàm cũng không khách khí, đi tới trước bàn nước, nơi này bày ra không ít đồ ăn, phần lớn kỳ thực đều là món lạnh và bánh ngọt, rất nhiều bánh ngọt đều là loại, Trịnh Phàm chưa từng thấy qua.
Chọn một ít, trực tiếp cầm lấy bỏ vào trong miệng, đừng nói, mùi vị không tồi, không hề kém bánh ngọt hậu thế.
Tiếp theo, Trịnh Phàm lại rót cho mình chén rượu, rượu màu đỏ, hẳn là rượu vang, bên cạnh một cái bình, lại tích trữ chút băng.
Rượu vang ướp lạnh cho vào bụng, cả người lập tức khoan khoái rồi.
Trịnh Phàm thẳng thắn đứng ở nơi đó, chuyên tâm đối phó đồ ăn trước mặt.
Cái này nếm một hồi, cái kia ăn hai cái.
Chà chà!
Nhà quê mới lên thành phố, thật không sợ chê cười, ngược lại mới ăn được một ít đồ ngon, quan tâm mặt mũi cái gì, đáng giá mấy đồng tiền?
Lại nơi, nơi này trong phòng chỉ có mình và Càn Hoàng, không sợ tướng ăn và dáng vẻ không chút tiền đồ nào của mình bị truyền đi.
- Yến nhân các ngươi trong quân ngũ thiếu lương sao, nhìn ngươi đói bụng, không đúng, theo lý thuyết một đường đánh xuống, thu được tồn lương hẳn không ít mới đúng, không có lý thiếu lương thảo.
Càn Hoàng nằm nghiêng ở trên ghế dựa, cầm trong tay một chùm nho, vừa cuộn lại vừa nói.
Trịnh Phàm đem đồ ăn trong miệng nuốt xuống, nói:
- Trong quân cũng không phải thiếu ăn, nhưng Bệ Hạ hẳn rõ ràng, lương thực trong quân chỉ có thể ăn no, thực sự không tinh tế sánh được chỗ của Bệ Hạ.
- Nhìn ra, ngươi còn là một người biết thưởng thức đồ ăn.
- Người sống một đời, đơn giản có hai đồ vật đẹp nhất, một là mỹ thực, hai là mỹ nữ.
Càn Hoàng cười cười nói:
- Nói bất công một chút, coi như nói mỗi người một vẻ, nhưng cõi đời này, trừ bỏ mỹ thực và mỹ nữ bên ngoài, kỳ thực còn có rất nhiều thứ còn tốt hơn.
Trịnh Phàm nhẹ nhàng nói:
- Nhưng chỉ hạn chế loại người như Bệ Hạ mới có thể truy cầu.
Tay Trịnh Phàm nắm một chùm nho khô, cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xuống trên thảm trước mặt Càn Hoàng.
Đại bào trên người Càn Hoàng, không kín lắm, lộ ra lượng lớn thịt mỡ.
Nói thật, một người đàn ông ở trước mặt ngươi lộ thịt, thật sự không thích ứng lắm.
- Ai nha, ngươi nói một chút, người sống cả đời này, rốt cuộc truy cầu cái gì?
Trịnh Phàm yên lặng mà ăn đồ vật trong tay.
- Tại sao không nói chuyện rồi?
Càn Hoàng hỏi.
- Cõi đời này, rất nhiều người chỉ có thể nghĩ ngày mai mình ăn cái gì, nhưng không nghĩ tới những thứ sâu xa như vậy.
- Há, Trẫm hiểu được, ý của ngươi là, Trẫm đang cố ý tán gẫu với ngươi những thứ này đúng không?
Trịnh Phàm gật gù.
Càn Hoàng hoá trang, quả thật quá mức thả lỏng, nhưng vào lúc này thả lỏng, trái lại hơi gượng gạo rồi.
Còn nữa, Trịnh Phàm tới đây, mục đích chính là làm tức giận quân thần Càn Quốc, hiện tại không nhìn thấy thần tử, chí có thể nhìn thấy Hoàng Đế, vậy trước tiên chỉ có thể làm Hoàng Đế phẩn nộ trước.
Có điều, làm gì cũng phải có điểm dừng, nếu không Hoàng Đế Càn Quốc tức giận quá, chém đầu mình thì xong!
- Mỗi ngày Trẫm đều như vậy, ngược lại không cố ý chuẩn bị với ngươi.
- Bệ Hạ quả nhiên thật hăng hái.
- Cơ Nhuận Hào đây, hắn hẳn không tiêu sái được như Trẫm chứ?
- Cẩn trọng, cần cù chăm chỉ.
Trịnh Phàm thở dài, nhìn quét một mắt bốn phía, nói:
- Bệ Hạ, ngài đang thưởng thức tháng ngày làm Hoàng Đế.
- Ngươi muốn thử không?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái.
- Thật sự không muốn?
- Không muốn thật.
- Vì sao?
- Bởi vì không được mấy ngày nữa rồi!
- Ha ha ha ha ha. . .
Càn Hoàng cất tiếng cười to lên, tiếng cười ở trong phòng vang vọng, cười đến nước mắt tựa hồ cũng muốn chảy ra.
Trịnh Phàm đứng dậy, lại đi nơi đó cầm một ít bánh ngọt, đi về chỗ cũ, ngồi xuống, tiếp tục ăn.
- Tại sao ngươi hỏi một chút, tại sao Trẫm cười?
- Vì Bệ Hạ che giấu mình thất thố, nếu ngoại thần hỏi, chẳng phải đến bóc mẽ Bệ Hạ sao?
- Thú vị, thú vị, Yến sứ ngươi, đúng là thú vị, hàng năm sứ giả nước ngoài đến Thượng Kinh nhiều không kể xiết, Trẫm gặp không ít người, nhưng người khiến trãm cảm thấy thú vị, ngươi vẫn là người đầu tiên.
- Kỳ thực, ngoại thần không có ý định đến, nhưng hết cách rồi, chẳng ai ngờ đánh nhanh như vậy đã tới trước mặt Thượng Kinh, không kịp để sứ giả chính quy đến Thượng Kinh, cho nên chủ tướng đành phải không trâu bắt chó đi cày để một tên lính vào Thượng Kinh chào hỏi Bệ Hạ ngài.
- Cái này, kỳ thực là duyên phận đi.
- Đúng vậy, duyên phận.
- Ngươi họ Trịnh đúng không?
- Đúng.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)