Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 367: CÓ SỨC?!

Càn Hoàng hỏi tiếp:

- Ở Yến Quốc làm chức quan gì?

- Thủ bị Thúy Liễu bảo Ngân Lãng quận.

- Ách, Trẫm đã nghe qua ngươi, lần trước đánh Miên Châu thành, có phải ngươi làm không? Còn câu Từng du lịch qua đây, cũng là ngươi viết?

Trịnh Phàm cười nói:

- Để Bệ Hạ cười chê rồi, lúc trước ngoại thần chỉ tới nhìn một chút, ai hiểu được Càn nhân nhiệt tình như vậy, thịnh tình không thể chối từ, cho nên đi vào chơi một chút!

Càn Hoàng hỏi tiếp:

- Đầu của Phúc Vương, do ngươi cắt?

- Đúng!

- Trẫm hiếu kỳ, một cái đầu của Phúc Vương, vẫn chưa đủ giúp ngươi thăng quan sao? Tại sao đến hiện tại, ngươi vẫn chỉ là một tên Thủ bị?

- Đầu của Phúc Vương, không đáng giá!

Nói xong, Trịnh Phàm đưa mắt đặt ở trên đầu Càn Hoàng.

Có lẽ vừa mới từ trong ao tắm đi ra đi, trên đầu Càn Hoàng vẫn còn bốc hơi nóng.

Càn Hoàng thấy thế, đưa tay chỉ đầu của mình, nói:

- Muốn?

Trịnh Phàm nuốt ngụm nước bọt, rất thành thực gật gù.

- Trẫm rất tò mò, cái đầu này của Trẫm, nếu ngươi cầm được, ở Yến Quốc rốt cuộc nhận được quân công gì?

Trịnh Phàm không chút do dự mà hồi đáp:

- Phong Hầu.

- Khoát! Đây thật đáng giá, Trẫm biết, Hầu tước chính là đỉnh cấp tước vị khác họ Hoàng tộc ở Yến Quốc, đúng không?

- Đúng vậy, Bệ Hạ.

- Trẫm an vị ở chỗ này, tại sao ngươi không tới lấy?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Bời vì ngoại thần không biết Bệ Hạ có võ công hay không?

- Trẫm không luyện võ.

- Càn Quốc thịnh hành Luyện Khí sĩ.

- Kỳ thực, Trẫm không tin tưởng những câu chuyện liên quan đến tinh tượng phong thủy này.

- Vậy….

- Đừng cái này cái kia, Trẫm nói rõ cho ngươi biết, Trẫm chính là tên rác rưởi.

Trịnh Phàm nhìn khắp bốn phía.

- Đừng nhìn, phụ cận trừ ngươi và người phụ nữ ngươi vừa nhịn thấy lúc đi vào, không có những người khác ở đây, Trẫm cố ý bỏ qua những tướng công kia một bên, cố ý muốn mình gặp ngươi.

Càn Hoàng dừng một chút, lại nói:

- Người phụ nữ kia vẻn vẹn là một Cửu phẩm Võ giả, nguyên nhân Trẫm để nàng bên người, bởi vì Trẫm cảm thấy dung mạo của nàng rất đẹp.

- Cái này…

- Làm sao, vì sao không động thủ?

- Giết ngài, Bệ Hạ, ta cũng không thoát khỏi tòa thành này.

- Ha ha ha, ha ha ha ha ha. . .

Càn Hoàng lần thứ hai cười to lên, hắn không nhịn được vỗ tay vịn dưới thân ghế, nói:

- Ngươi, ngươi sợ chết?

- Đương nhiên sợ chết!

- Trước đây, Trẫm còn cho rằng đám Yến nhân các ngươi, căn bản không sợ chết, ngươi rốt cuộc có phải Yến nhân hay không?

- Khó nói!

- Vậy ngươi, không muốn giết Trẫm rồi?

- Bệ Hạ cho ngoại thần ăn ngon, ngoại thần làm sao có khả năng làm chuyện như vậy đây?

Ngươi nói ngươi không phải cao thủ? Ngươi nói ngươi là rác rưởi? Ngươi nói người phụ nữ bên ngoài chỉ là Cửu phẩm Võ giả? Có thằng ngu mới tin!

- Được rồi, nói chính sự đi.

- Ở đây?

- Đúng vậy, ở đây.

Trịnh Phàm đưa tay, từ trong lòng móc ra công văn, lúc trước người phụ nữ kia kiểm tra, kỳ thực công văn đã bị kiểm tra rồi.

Càn Hoàng đưa tay tiếp nhận công văn, không vội vã mở ra nhìn, mà trước tiên đặt trước mặt mình nhẹ nhàng ngửi một cái, nói:

- Không phải quốc thư do Cơ Nhuận Hào tự mình viết thì thôi, mực này còn chưa khô đây?

Mặc Trịnh Phàm đỏ ửng.

- Ha ha.

Càn Hoàng không mở công văn, đem công văn trực tiếp vứt sang một bên, ngược lại hỏi:

- Trịnh ái khanh yêu thích loại nữ nhân nào?

- A?

- Trẫm hỏi ngươi, cứ nói một chút đi.

- Bệ hạ, không phải nói chính sự sao?

Càn Hoàng cười nói:

- Theo cách nhìn của Trẫm, chuyện này cũng là chính sự.

- Bệ Hạ, ngoại thần e lệ.

- Nam nhân mà, tùy tiện tâm sự, hoàn phì yến sấu, tú ngoại tuệ trung, Trịnh ái khanh rốt cuộc yêu thích loại nào?

Trịnh Phàm chậm chạp nói:

- Đẹp đẽ cơ bản đều được.

- Thô tục!

- Đúng vậy, ngoại thần thô tục.

- Thấp hèn.

- Đúng vậy, ngoại thần thấp hèn.

- Ngược lại cũng chân thành, giống người Yến Quốc ngươi.

- Bệ Hạ, không phải tán gẫu chính sự sao?

Không phải tán gẫu nữ nhân sao? Ta còn chờ ngươi cùng ta tiếp tục tán gẫu, sau đó nói ngươi đưa ta. . .

- Quốc gia đại sự, lẽ nào không phải chính sự?

- Là chính sự.

- Cái này không được rồi, nếu lúc trước Yến Quốc ngươi làm vậy, chỉ muốn một ít chỗ tốt, nhiều hơn chút tài sản, Đại Càn ta cho cũng được, ngược lại Đại Càn dồi dào bao la.

Càn Hoàng dừng một chút, tiếp tục nói:

- Lùi 10 ngàn bước mà nói, lần này Yến nhân ngươi xuôi nam, cướp đoạt trở về, Trẫm có thể hiểu được, Yến Quốc ngươi nghèo, những năm nay bởi con đường tơ lụa, tháng ngày mới coi như khá hơn một chút, nhưng nói chung chỉ như vậy đi. Hàng xóm nghèo đến nhà ngươi đánh, tống tiển, mượn gạo và mì trở về, nếu cả hai đều là hàng xóm, nếu ngày sau muốn ở chung, nào có đạo lý gì không cho vay mượn, phải không?

Càn Hoàng nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Nhưng lần này, hàng xóm nghèo không nói thì thôi, lại muốn chiếm hơn một nửa cái nhà, chà chà chà. . .

Trịnh Phàm thì mở miệng nói:

- Bởi vì hàng xóm này, quá túng rồi!!

". . ." Càn Hoàng.

- Bệ Hạ, ngoại thần lỡ nói lời thật.

Càn Hoàng gật gù nói:

- Đại Càn ta, hiện tại đúng là bách bệnh quấn quanh người, hàng năm quốc khố đều phải chi trả cung dưỡng đại quân gần trăm vạn căn bản không tồn tại, riêng một hạng này thôi, đã nuốt lấy không biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt của nhân dân!

Thêm một triệu Tổ Gia quân, hoặc thêm một triệu Tây quân, cho dù Thiết kỵ Đại Yến đệ nhất thiên hạ, sao dám xuôi nam?

- Đáng tiếc, bên người Trẫm không có một người như Lý Lương Đình, càng không có người nào như Điền Vô Kính.

Trịnh Phàm nói:

- Bệ Hạ, con gà có trước hay quả trứng có trước?

Đầu tiên, Yến Hoàng có tài hùng tài đại lược, mới có thể xuất hiện hai vị Hầu gia này, hai vị Hầu gia này, mới cam tâm tình nguyện đứng bên người hai vị Hầu gia này.

- Đúng vậy, Trẫm xác thực không bằng Cơ Nhuận Hào hắn, thành thật mà nói, Cơ Nhuận Hào so với Trẫm làm Hoàng Đế tốt hơn, bởi vì nhiều lúc, Trẫm vẫn dành thời gian làm sao đi hưởng thụ. Tỷ như nữ Ngân Giáp vệ bên ngoài, chắc ngươi không biết, nàng đã có trượng phu.

". . ." Trịnh Phàm.

- Chà chà chà.

Càn Hoàng say xưa rơi vào tưởng tượng của mình.

- Bệ Hạ thật hăng hái!

Vị Càn Hoàng này, tư duy sinh động tính khác hẳn với người thường, vừa mới nói xong chuyện gái gú, ngay lập tức chỉ về phía công văn bên cạnh mình, nói:

- Ngươi biết, tại sao Trẫm không nhìn phần công văn này không?

- Bệ Hạ ngài vừa mới nói rồi, hẳn cảm thấy không có thành ý.

- Đúng, đúng là không thành ý, bởi vì bên trong viết, đơn giản là cắt đất đền tiền lại đem hoàng tử đi làm con tin gì gì đó. Đây nhất định là điều kiện mà Trẫm không thể tiếp thu được, có đúng hay không?

Trịnh Phàm sửng sốt một chút.

Càn Hoàng nở nụ cười, nói:

- Trong phố phường, người ta mặc cả buôn bán, cũng phải chú ý cái thành ý, ngươi thành tâm mua, ta thành tâm bán, có như vậy mua bán mới thành công được, bằng không phí công cò kè mặc cả sao?

Trịnh Phàm khẽ cau mày.

- Ai, hiện tại Yến Quốc ngươi trải qua tháng ngày không hề dễ chịu gì, hai đại thị tộc Tấn Quốc đang mài đao soàn soạt, đánh giá, nhanh phát binh, Vương đình Man tộc hoang mạc bên kia, hẳn không muốn bỏ qua cơ hội trăm năm khó gặp một lần như vậy.

- Bệ Hạ, Đại Yến ta tự có sức ứng phó.

- Sức lực? Đúng, Trẫm hiểu được.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!