Càn Hoàng bỗng nhiên ngồi thẳng người về phía trước, nhìn Trịnh Phàm, chậm rãi nói:
- Nhưng ngươi hiểu được khi Trẫm biết lúc 20 vạn đại quân Yến Quốc ngươi xuôi nam, Trẫm phản ứng thế nào không?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:
- Ngoại thần không biết.
- Trẫm sợ rồi, trậm sợ thật rồi! Sau đó, Trẫm lập tức hạ xuống hai đạo chiếu thư, một đạo, là hiệu lệnh binh mã thiên hạ vào kinh Cần Vương.
Càn Hoàng dừng một chút, lại nói tiếp:
- Còn một đạo khác, ngươi biết là gì không?
Trịnh Phàm hít sâu một hơi.
Càn Hoàng khẽ mỉm cười, tiếp tục nói:
- Ý chỉ thứ hai chính là… Nghiêm lệnh binh mã Tam biên, không được điều một binh một mã nào xuôi nam về giúp!
Trong phòng ấm, nhất thời yên tĩnh không có một tiếng động.
Trịnh Phàm tận lực để mình tự nhiên hơn một chút, nhưng lập tức lại lộ ra vẻ cười khổ.
Hắn khinh địch rồi!
Đương nhiên, toàn bộ tiến trình sự việc, cái gọi là đại thế, Trịnh Thủ bị hắn có khinh địch hay không, đều không hề liên quan.
Chỉ có thể nói, người có thể ngồi Long ỷ, đều không phải kẻ tầm thường.
Tam biên Càn Quốc có đại quân gần 700 ngàn người, hơn nữa đây là quân đội có thể chiến đấu nhất Càn Quốc hiện tại, nguyên bản nếu như bọn họ xuôi nam về giúp, lấy Trấn Bắc Hầu và Tĩnh Nam Hầu hai vị Hầu gia suất lĩnh hai mươi vạn Thiết kỵ, cộng thêm lợi thế bình nguyên, trực tiếp đem nhánh đại quân này ăn thịt là điều hoàn toàn có thể.
Một trận này chỉ cần thành công, như vậy phương bắc Càn Quốc đã triệt để mất đi năng lực phản kháng, nhưng trước mắt nếu binh mã Tam biên Càn Quốc không trở về, vẫn như đinh đồng đóng nơi đó, thậm chí lại phái ra một nhóm nhân mã lén lút bắc phạt Yến Quốc đang trống rỗng.
Như vậy bất luận Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân ở cảnh nội Càn Quốc hoành hành vô kỵ, cũng không có cách nào tiêu hóa triệt để tảng mỡ dày này, ngược lại giống như gặm phải xương cá nuốt không trôi.
Đồng thời, Vương đình Man tộc nhất định sẽ mượn cơ hội này tránh thoát khói ý đồ khống chế Trấn Bắc Hầu phủ với bọn họ, bởi vì bọn họ chờ đợi cơ hội này, đã trăm năm rồi.
Mà Tấn Quốc, căn cứ nguyên nhân môi hở răng lạnh, xác suất rất lớn sẽ phái ra đại quân tấn công Yến Quốc, mà chuyện này đã gần như ván đóng thuyền, bằng không Cấm quân Yến Quốc và hậu doanh Tĩnh Nam quân đã không sớm bị phía về phía đông rồi.
Mà binh đoàn dã chiến mạnh nhất của Đại Yến đã bị hãm tại phương bắc Càn Quốc, muốn tiến đã không cách nào tiến, muốn lùi, không chỉ từ bỏ miếng thịt mỡ đang gặm dở trong miệng, ngược lại còn đối mặt với sự phản công của Càn Quốc.
Trong lúc nhất thời, trong lòng Trịnh Phàm hơi phát lạnh!
Nguyên bả cục diện Đại Yến đang trở nên tốt đẹp, tự nhiên khả năng rơi vào hoàn cảnh khai chiến với ba bên.
Càn Hoàng thấy Trịnh Phàm không nói lời nào, mở miệng nói:
- Nói thật, Trẫm còn phải cảm tạ Cơ Nhuận Hào, Tam biên và Cấm quân ăn không lương, đặt trước đây, không ai dám đi chạm, ngay cả Trẫm, cũng không dám đi chạm.
Càn Hoàng dừng một chút, tiếp tục nói:
- Nhưng hiện tại, vừa vặn nhờ đao Yến nhân các ngươi, giúp Trẫm, giúp Đại Càn, đem cái bọc mủ này đâm thủng rồi!... Ngươi nói xem, Trẫm nên làm gì để cảm tạ vị Bệ Hạ kia của ngươi đây?
Trịnh Phàm nói:
- Nhưng phương bắc Đại Càn sẽ bị đập nát hơn nửa.
- Không quan trọng, không quan trọng.
Càn Hoàng không đáng kể lắc đầu một cái, nói:
- Đại Càn ta giàu có và đông đúc, ở Càn giang lấy nam, ở Giang Nam, riêng thuế thôi đã chiếm tám phần mưới quốc khố Đại Càn ta. Tam biên đã sớm hoang phế quá lâu, Trừ quận, Bắc Hà quận, càng là quận nghèo, khả năng trong mắt Yến nhân ngươi ngược lại là giàu có đông đúc, nhưng trong mắt Càn nhân chúng ta, vẫn chỉ là địa phương nghèo mà thôi.
Càn Hoàng nhìn Trịnh Phàm, tiếp tục nói:
- Điểm nhận ảnh hưởng duy nhất chỉ là Tây Sơn quận mà thôi, coi như đập nát Tây Sơn quận, đối với Trẫm mà nói, vẫn là mua bán có lời. Không sợ ngươi chê cười, Đại Càn ta gặp ba vấn đề nghiêm trọng, đừng nhìn mặt ngoài ngăn nắp, nhưng trong quốc khố đã sắp đến mức độ thu không đủ chi rồi.
- Một là binh nhiều chất lượng kém, Trẫm đem một làn sóng rồi lại một làn sóng dân quân tới, để cho các ngươi đánh tan. Tướng lĩnh Tam biên và Cấm quân và quyền quý sau lưng bọn họ, không dám ẩn giấu, Trẫm vừa vặn có thể dựa vào đại thế lấy lý do danh chính ngôn thuận thò tay vào hai đại quân này.
- Hai là, nạn quan lại, những quan chức ở phương bắc làm tròn nhiệm vụ, bị giết, đầu hàng nhiều như vậy, vừa hay thanh lý một mẻ.
- Ba là, nạn tăng đạo, Yến nhân các ngươi có phải không tin Phật, không tin Đạo, dọc theo đường đi này hủy diệt vô số chùa miếu và đạo quan, cũng giúp Trẫm đại ân. Thậm chí, một ít chùa miếu đạo quan vì tự vệ, còn chủ động đem tồn lương giao cho Yến nhân các ngươi, đây lại là cớ tốt để Trẫm xử lý đám không biết sinh sản, làm lụng, lại không giao nộp thuế má này.
Nói đến đây, Càn Hoàng vô cùng cao hứng đứng lên, thậm chí còn xoay một vòng, dứt bỏ tuổi tác của hắn, nhìn rất phiêu dật tiêu sái rồi.
Khả năng, rất phù hợp với thẩm mỹ thời đại này, nhưng Trịnh Phàm không thưởng thức lắm, có lẽ hắn đã xem quá nhìn hành vi nghệ thuật hậu thế rồi.
- Bệ Hạ!
Trịnh Phàm mở miệng nói.
Càn Hoàng dừng lại thân hình, nói:
- Ngươi còn muốn nói cái gì?
- Bất luận ý tưởng gì, ban đầu đều rất đẹp.
- Trẫm rõ ràng, bởi vậy Trẫm không cho ngươi gặp mặt đám quan lại kia, hiện tại Trẫm rất vui vẻ, nhưng nhóm bách quan phỏng chừng đều hoảng loạn, ngay cả chư vị tướng công trên triều đình, lúc thái bình thịnh thế bọn họ đều là người tốt nhất, nhưng trong thời loạn lạc, bọn họ chỉ có thể làm được mấy cái trò mèo mà thôi.
Trịnh Phàm ra vẻ trấn tĩnh, cười nói:
- Bệ hạ, ngoại thần cảm thấy, Bệ Hạ ngài khả năng mơ mộng quá rồi.
Càn Hoàng hừ lạnh:
- Ngươi đây vịt chết còn mạnh miệng?
- Càn Quốc không thể lập tức biến ra đại quân!
- Cho Trẫm ba năm, Trẫm có thể một lần nữa luyện được một nhánh 800 ngàn Cấm quân chân chính!
Càn Hoàng cúi người xuống, nhìn Trịnh Phàm ngồi ở trên thảm, nói:
- Kỳ thực, Trẫm là Hoàng Đế, nhưng không phải Hoàng Đế nào cũng giống nhau. Như hai đứa bé, một đứa thả trâu, một đứa đốn củi, hai người đồng thời ở dưới cây lớn ngồi một buổi chiều, không hề làm gì cả. Nhưng hài tử thả trâu, trâu của hắn đã ăn no cỏ, mà hài tử đốn củi, lại không thu được tí củi nào…. Ngươi biết, đây có ý gì không?
Trong lòng Trịnh Phàm bỗng nhiên sản sinh một cơn tức giận, một luồng buồn bực.
Nói thật, Trịnh Thủ bị vẫn không cho mình là một Yến nhân chân chính, nhưng ít nhiều mình “Tỉnh dậy” trên thế giới này lại ở Yến Quốc, cộng thêm bản thân đang phục vụ cho Yến Quốc, tự nhiên thiên hướng cảm tính sẽ hướng về phía Yến Quốc rồi!
Càn Hoàng tiếp tục nói:
- Một nghèo, một phú, người ta, nội tình khác nhau.
Càn Hoàng vung một ống tay áo nói:
- Đại Càn, tiền vốn đầy ú, Cơ Nhuận Hào hắn dùng gựa đạp môn phiệt, đánh bạc tất cả mới có thể phát động cuộc chiến tranh này, Trẫm không thích đánh bạc, bình thường cũng không chơi bài bạc gì, nhưng Trẫm rõ ràng một đạo lý, khi ngươi càng muốn thắng, khả năng ngươi thua càng lớn hơn…. Của cải Trẫm dày, có thể thua một, hai, ba lần, có thể thua nhiều hơn, nhưng Cơ Nhuận Hào hắn không thua nổi, ngay cả một lần cũng không được!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)