Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 369: MẮNG MỘT HỒI RỒI ĐI

Trịnh Phàm phát hiện, lúc này khí thế của mình lại bị Càn Hoàng hoàn toàn áp chế xuống rồi!

Có điều, Trịnh Phàm vẫn đứng lên, vái chào Càn Hoàng sâu sắc, trầm giọng nói:

- Bệ Hạ, nếu khối thịt Càn Quốc, chúng ta nuốt không trôi, vậy Đại Yến ta cũng không thể để nó hoàn hảo nơi đó chờ Càn Quốc ngươi lại nhặt lên.

- Ý gì?

Trong lòng Càn Hoàng có chút tàn khốc lấp loé.

Nhưng Trịnh Phàm không sợ chút nào, nói thẳng:

- Bệ Hạ hẳn rõ ràng, từ lúc xuôi nam đến nay, Yến quân ta vẫn rất khắc chế.

Lý Phú Thắng có thể nói nhịn gần chết, nhưng vẫn nhẫn nại.

- Đó là bởi Yến quân ta cho rằng đây là khối thổ địa mới của Yến Quốc, bách tính trên khối thổ địa này chính là bách tính của Yến Quốc.

Trịnh Phàm nhìn thằng vào mắt của Càn Hoàng, nói:

- 20 vạn Thiết kỵ Đại Yến ta sẽ, từ kinh kỳ đồ sát trở về, ngài có thể để đại quân Tam biên thủ vững không ra, Đại Yến ta đồ sát một đường đẫm máu trở về…. Nói phương bắc Càn Quốc gà chó không tha, vậy không thể…. Nhưng mười phần mất chín phần cũng không phải khó!... Coi như Càn Quốc có Giang Nam giáu có trù phú, đối mặt với vết thương triệt để ở phương bắc, cũng không dễ chịu chứ?

Âm thanh của Càn Hoàng sâu chìm xuống, nói:

- Trẫm, có thể chịu được.

Tâm tình Đế Vương, có thể há mồm bảo những người này là con dân, nhưng sau một khắc, có thể viện đủ lý do bỏ mặc, hi sinh họ.

- Vậy Sở Quốc kia thế nào? Đối với một Càn Quốc nguyên khí đã đại thương, Sở Quốc sẽ tiếp tục thờ ơ không động lòng sao?

- Có thể, sứ thần ngươi thú vị, nhưng ngươi biết ngươi có vấn đề gì không?

- Ngoại thần không biết.

- Quá chắc chắn rồi!

Càn Hoàng đi tới trước bàn, cầm lấy một chuỗi nho, đưa nho vào miệng, vừa nghiền ngẫm vừa lên tiếng nói:

- Sở Vương già rồi, đã nằm trên giường một năm, bốn vị Vương tử Sở Quốc đều có đất phong, đều có binh mã trong tay, ngươi cho rằng, hiện tại Sở Quốc còn có thể xuất binh đối ngoại sao?

Trịnh Phàm trầm mặc.

- Đương nhiên, nếu Yến nhân ngươi thật sự một phen giết chóc trở về, triệt để phế mấy quận phương bắc Đại Càn ta, Trẫm xác thực sẽ rất đau lòng, có điều, đây chưa chắc không phải chuyện tốt. Có thời điểm, muốn để bách quan triều đình cho tới lê dân bá tánh đi hận một thứ, quả thật khó khăn. Hiện tại được rồi, Yến nhân ngươi cứ việc đi làm, Trẫm có thể ung dung thu chỉnh lòng người, lại lấy khẩu hiệu Bắc phạt ra… Có lẽ với đất nước không tốt, nhưng đối với Long ỷ lại hữu ích.

Trịnh Phàm lui về phía sau hai bước, khom người nói:

- Ngoại thần thụ giáo.

- Cũng kỳ quái, có lẽ bởi hôm nay Trẫm khó gặp được một người có tính khí hợp Trẫm, thậm chí trước mặt Trẫm dám nói chuyện rất lạc quan không câu thúc, cho nên hơi thoải mái, nói chuyện hơi nhiều một chút.

Càn Hoàng nhìn Trịnh Phàm nói:

- Trịnh ái khanh, như thế đi, ngươi có thể lưu tại Càn Quốc ta, Trẫm có thể đảm bảo tiền đồ cho ngươi!

Lúc này Trịnh Phàm quỳ trên mặt đất, trên mặt Càn Hoàng xuất hiện nụ cười, nói:

- Trịnh ái khanh đây, đáp ứng rồi sao?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Ngoại thần hơi choáng đầu.

- Vì sao?

- Ngoại thần kém chút cho rằng, lúc này đại quân Càn Quốc đang dưới kinh thành Yến Quốc, mà không phải đại quân Yến Quốc ta đang đứng dưới kinh thành Càn Quốc.

Nói xong, Trịnh Phàm lại đứng lên, vẻ mặt không hề biến hóa.

- Lúc trước Trẫm nói với ngươi những lời này, có gì sai đâu? Ngày mai, Yến quân ngươi có thể công thành thử một cái, thử xem tòa kinh thành Thượng Kinh này, các ngươi làm sao nuốt xuống! Đợi xem, Man tộc và quân đội Tấn Quốc giết vào phúc địa Yến Quốc ngươi, Yến Quốc ngươi lấy cái gì ứng đối!... Thiên mệnh… Không ở Yến!

Trịnh Phàm thở dài, đối Càn Hoàng nói:

- Bệ Hạ, ngoại thần muốn hỏi ngài một vấn đề.

- Hỏi đi, không sao.

- Bệ Hạ, ngài đã đánh giặc chưa?

- Cái gì?

- Ngài tự mình xách đao, đi tiền tuyến đi đầu xung phong qua sao?

- Chưa từng.

- Há, không trách, Bệ Hạ, tuy thần chỉ là ngoại thần, nhưng nể Bệ Hạ ban thường đồ ăn và thức uống ngon, ngoại thần muốn can gián.

- Nói đi!

Trịnh Phàm nói:

- Bệ Hạ, đánh trận là cầm đao chém giết qua, mà không phải ngồi ở trong phòng ấm này, tựa ở trên thảm mềm này, nói ra. Bất luận Bệ Hạ nói nhiều thế nào, đều không thay đổi được việc trước mắt quân đội Yến Quốc ta đã xuất hiện trước thành Thượng Kinh. Không nói những khác, chính là vạn nhất lúc này có ai cùng Yến quân ta ngoài hợp một hồi, thành Thượng Kinh nói phá vào, khả năng cũng phá vào rồi.

Trịnh Phàm trầm ngâm nhìn Càn Hoàng, nói:

- Trên đời này, từ xưa đến nay vĩnh viễn không có tòa thành nào không bị phá. Nếu thật sự như vậy, Bệ Hạ, lúc trước những lời Bệ Hạ nói với ngoại thần… Còn ý nghĩa gì nữa?

- Ngươi đang cười nhạo Trẫm?

- Ngoại thần không dám, Bệ Hạ vừa mới nói cục diện, kỳ thực ngoại thần cũng không rõ ràng nên làm gì tháo gỡ, nhưng ngoại thần lại rất rõ ràng. Đó chính là, ngoài miệng nói tới nhiều hơn nữa cho dù nghe hay, cũng không thể ngăn cản được mã tấu sắc bén.

Trịnh Phàm dừng một chút, nhìn Càn Hoàng, ngữ khí nghiêm nghị nói:

- Ngoại thần gần đây cũng học đánh trận, cũng trải qua không ít lần trên chiến trường, cho nên ngoại thần hiểu rõ một đạo lý: Triều đình là triều đình, thủ đoạn là thủ đoạn, nhưng chúng nó và chém giết trên chiến trường, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Nói hết, Trịnh Phàm cúi người bái:

- Bệ Hạ, điều nên nói ngoại thần đều nói, Bệ Hạ ngài giáo huấn, ngoại thần cũng nhớ trong lòng, ngoại thần cảm thấy, mình nên đi rồi.

- Vừa mới mắng một trận Trẫm, hiện tại lại muốn đi sao?

- Nếu tối nay ngoại thần không ra khỏi thành, ngày mai dưới kinh kỳ, sẽ có mười vạn con dân Bệ Hạ chôn cùng ngoại thần… Mà tính mạng ngoại thần không đáng kể!

Càn Hoàng cười nói:

- Ha ha, yên tâm, hai nước giao chiến không chém sứ giả, Trẫm cho ngươi đi, Trẫm còn muốn ngươi giúp Trẫm truyền một đạo khẩu dụ trở về, trận chiến lúc trước, ngày sau Trẫm sẽ tính toán rõ ràng với Cơ Nhuận Hào.

- Ngoại thần lĩnh mệnh!

- Đi xuống đi!

- Ngoại thần xin cáo lui.

Đi ra phòng ấm, một luồng hơi lạnh kéo tới, Trịnh Phàm theo bản năng mà run lập cập.

Quay đầu liếc mắt nhìn gian nhà ấm áp ở phía sau, ở Thúy Liễu bảo lâu, điều kiện sinh hoạt kém xa so với trước, trước đây ở Hổ Đầu thành tốt xấu gì cũng có hai tòa nhà, buồi tối có thể ngâm nước nóng.

Không tháng ngày gian khổ này, lúc nào mới có thể thay đổi.

Đột nhiên, trong đầu Trịnh Phàm hiện ra những câu nói của Càn Hoàng lúc trươc, đại quân Tam biên Càn Quốc không có một binh một tốt nào xuôi nam.

Trong lòng Trịnh Phàm bỗng nhiên chìm xuống, rốt cuộc Đại Yến có thể qua kiếp nạn này không?

Đi ra ngoài, xuyên qua hành lang uốn khúc, vị nữ nhân Ngân Giáp vệ kia vẫn đứng ở nơi đó.

Trịnh Phàm không nhịn được nhìn nàng thêm vài lần, nói thật, lúc này Trịnh Thủ bị còn có thể mua vui trong nỗi không đơn giản rồi.

Nữ nhân Ngân Giáp vệ kia cũng nhìn Trịnh Phàm, lúc Trịnh Phàm đi qua trước mặt nàng, nàng bỗng nhiên mở miệng nói:

- Nghe nói Yến nhân đều thiện kỵ xạ?

Hí….

Trịnh Phàm gật gù, nói:

- Bản sứ cũng thiện kỵ xạ.

- Thật không?

Trên mặt nữ nhân kia lộ ra vẻ không tin.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!