- Ngay sau nếu có cơ hội, chúng ta có thể thử luận bàn một chút, đến lúc đó, cô nương sẽ biết, bản sứ không phải nói dối.
- Trong mắt ngươi có tà.
- Cô nương ngươi nhìn lầm rồi.
Trong lòng Trịnh Phàm bỗng nhiên rùng mình.
- Ngày mai Yến nhân định công thành sao?
Nữ nhân kia hỏi.
- Không biết, đại khái, sẽ làm dáng một chút đi, ngươi cũng biết đấy, trời lạnh như vậy, người ta kiểu gì cũng phải làm một ít chuyện thư giãn gân cốt một chút, nếu không dễ dàng bị phong hàn.
- Vậy ngày mai, ta và sử giả tý thí một chút.
- A?
Trịnh Phàm đột nhiên cảm giác thấy, tựa hồ chuyện này có điển không đúng, thật giống tên Càn Hoàng kia nói sai cái gì đấy?
- Ngày mai hẳn sứ giả đại nhân cũng công thành chứ?
- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn sẽ có, nhưng ta ở dưới thành, cô nương ngươi ở trong thành, trừ phi ngày mai thành Thượng Kinh bị phá mở, bằng không chúng ta đại khái rất khó nhìn thấy mặt nhau rồi.
- Không sao, ta có thể xuống tìm sứ giả đại nhân.
- Không phải, tại sao cô nương này để ý ta như vậy?
Nữ nhân Ngân Giáp vệ kia bình tĩnh trả lời:
- Bởi vì lúc trước sứ thần đại nhân tới, nhìn ánh mắt của ta, để ta không dễ chịu, rất muốn một kiếm giết ngài, nhưng ngài lại là sứ giả, đêm nay ngài không thế chết trong kinh thành, cho nên ngày mai ta đành phải tìm cơ hội đến giết ngài.
Trịnh Phàm cười cười nói:
- Cô nương, ta cảm thấy chuyện của nam nhân, hẳn để nam nhân tự giải quyết với nhau đi, ta…
- Ta không có nam nhân.
- Xin lỗi, ta lỡ lời.
- Ta còn chưa thành hôn, cho nên chuyện của ta, ta chỉ có thể tự mình để giải quyết.
- A?
Không thành hôn?
Đột nhiên một thanh kiếm bỗng bềnh thả ra, xuất hiện ngay phía sau nữ nhân kia, giống như có linh tính, kêu khẽ bên gò má nàng.
Giời ạ! Đây là kỹ thuật cao cấp!
Chó mã Cửu phẩm Võ giả! Lão tử đạt Bát phẩm Võ giả mà còn chưa làm được bước này, nghĩ cũng không dám nghĩ tới!
Cái gì quả phụ, cái gì nhân tình, Càn Hoàng ngươi già mà không đứng đắn! Vương bát đản!
- Ta nhớ tên của quý sứ là Trịnh Phàm.
- Ta gọi là Bách Lý Hương Lan.
Con mắt Trịnh Phàm lập tức trừng to, thốt lên:
- Bách Lý Kiếm là…
- Gia huynh.
". . ." Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm có chút ngơ ngơ ngác ngác đi rồi, vào lúc này, cái gì vận nước và tương lai của Đại Yến, đã không nắm trong cân nhắc của hắn, xu thế chiến tranh cũng bị hắn quên sạch rồi!
Hiện tại trong đầu Trịnh Phàm đang nghĩ tới, em gái ruột Bách Lý Kiếm, tại sao muốn giết mình?
Bách Lý Kiếm hẳn không yếu hơn Sa Thác Khuyết Thạch chứ?
Muội muội hắn yếu thế nào, nhưng có thể trông gách cửa lớn cho Càn Hoàng, khẳng định không yếu chứ?
Tâm tình mang theo loại kiềm chế này, Trịnh Phàm đi về phía trước rất xa.
Hắn không biết chính là, lúc hắn đi rồi, Bách Lý Hương Lan nhìn bội kiếm bồng bềnh ở trước mặt mình, hơi nhíu mày, tự nhủ:
- Ngươi nói, ngươi cảm ứng được tiếng rên rỉ cuối cùng ba thanh kiếm kia trên người hắn, Viên Chấn Hưng thằng ngốc kia, chết trong tay hắn sao?
Trong đầu Bách Lý Hương Lan hiện ra hình ảnh khi còn bé.
Có một nam tử cõng ba thanh kiếm, đẩy xe cút kít, phía trên chất đầy kẹo hồ lô đi tới trước mặt mình, nói với mình:
- Gọi ta một tiếng thúc thúc, những cái kẹo hồ lô này đều là của ngươi!
Sau khi nàng hô một tiếng “Thúc thúc”, tên hán tử cõng ba thanh kiếm kia cười như kẻ ngu si, cứ như thể chiếm mình bao nhiên tiện nghi.
Cứ như thế… Không còn trên cõi đời này nữa?
Bách Lý Hương Lan không hiểu, cũng may, phong cách hành sự của kiếm khách rất đơn giản:
Một kiếm xuống… Kế tán hoặc kiếm đoạn… Đều tính xong việc!
…
Dưới sự hướng dẫn của tiểu thái giám, Trịnh Phàm lại lên xe ngựa, bên trong xe ngựa, người mù đang lau miệng, A Minh thì một mặt hờ hững.
- Món ăn của người Càn Quốc không tồi!
Người mù cảm khái nói, lập tức, nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:
- Chủ thượng, thế nào rồi?
Những câu giao lưu thế này, đều dùng lực lượng tinh thần xây dựng thành kênh giao lưu riêng, không cần lo lắng bị người ngoài nghe trộm.
Trịnh Phàm dùng hai tay ra sức xoa nắn mặt mình một hồi, nói:
- Xảy ra chuyện rồi!
Trong kênh giao tiếp này, Trịnh Phàm đem chuyện phát sinh nói lại một lần, thậm chí không để sót vị muội muội Bách Lý Kiếm kia.
- A, quả phụ?
A Minh trước tiên nở nụ cười.
- Ngươi cười cái gì, ngươi có thể đỡ được mấy kiếm của người ta.
Trịnh Phàm hỏi.
A Minh lắc đầu một cái, nói:
- Chủ thượng, cái này đơn giản, ngài đừng đơn độc đi ra ngoài là được, trong doanh trại, nàng dám trực tiếp giết vào sao?
Vào lúc này, xe ngựa đã ra khỏi cung, cất bước trên đường phố bị giới nghiêm lúc ban đêm, đang đi về cửa bắc.
Đột nhiên, bên trong hai bên nhà dân xuất hiện hơn mười tên mặc áo đen, người người nắm nỗ, nhắm ngay xe ngựa.
Sắc mặt người mù Bắc đột nhiên biến đổi, hô gấp:
- Có thích khách!
Kỳ thực, trên đường xuất cung đến giờ, người mù Bắc vẫn mở lực lượng tinh thần dò xét xung quanh, tuy rằng phương thức này tiêu hao rất lớn, nhưng lúc này vẫn đang ở kinh thành địch quốc, chẳng lẽ lúc này vẫn còn tiết kiệm được sao?
Sự thực chứng minh, cẩn thận một ít, vẫn không sai.
Lúc thân hình của thích khách từ trong nhà dân hai bên đường ló ra, người mù Bắc lập tức làm ra phản ứng, tốc độ nhanh chóng, thậm chí còn vượt qua những thích khách kia.
- Chủ thượng, đi!
Người mù vừa dứt lời, Trịnh Phàm cảm giác dưới thân có một nguồn sức mạnh nâng mình, bản thân Trịnh Phàm cũng lập tức hiểu ý, dựa thế nhảy lên, hai tay cầm đầu trên xe ngựa, hai chân xách tới.
Động tác này, gần giống chơi đùa xà đơn thời hậu thế.
Người mù cũng thuận theo, dùng ý niệm lực của bản thân, nâng mình dán lên trên xe ngựa.
- Ta đây?
A Minh hỏi.
- Phía trên không còn chỗ, ta cũng không nâng nổi ba người cùng một lúc.
Nóc xe ngựa chỉ lớn như vậy, hai nam nhân dán người lên xác thực không dư thừa bao nhiêu chỗ, hơn nữa ý niệm lực của người mù Bắc không phải cái kích, hiện tại nâng bản thân hắn và Trịnh Phàm đã vất vả lắm rồi.
Nhưng nói thật, bon chen một chút, vẫn còn không gian, ép ép một chút, lại nâng thêm A Minh nữa cũng không vấn đề gì.
Chỉ là…. Ai bảo ngươi bắn không chết đây?
A Minh "A" một tiếng, thân hình đâm về phía trước, không xuống xe ngựa, mà lựa chọn đem thân hình của mình kề sát một góc đầu trước của xe ngựa.
Tuy rằng người mù không nói, nhưng từ phản ứng của người mù Bắc đã có thể đoán được thích khách dùng loại binh khí gì, vào lúc này lao ra khỏi xe ngựa, ngược lại sẽ bị coi như mục tiêu sống.
Vèo! Vèo! Vèo! ! ! ! ! !
Trong lúc nhất thời, cung tên bắn nhanh vào, từng mũi từng mũi tên bắn lên trên thùng xe, Trịnh Phàm chỉ cảm giác dưới chân mình có rất nhiều đạo khí lưu qua lại.
Nhưng bởi đám thích khách bên ngoài không ngờ rằng người bên trong xe ngựa đã phản ứng sớm, đem bản thân kề sát trên xe ngựa, cho nên lúc người hai bên bắn tên, đều theo bản năng hạ thấp độ cao, vẫn dựa vào tư duy bình thường xác định vị trí người bình thường hay ngồi.
Sau tiếng bắn tên dày đặc, bên ngoài xe ngựa truyền đến tiếng chém giết, Ngân Giáp vệ bảo vệ xe ngựa chém giết với thích khách.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)