Chỉ là, những thích khách này, trên người mỗi một người đều phóng thích tia sáng, mang ý nghĩa tất cả đều là Nhập phẩm Võ giả, mà đám Ngân Giáp vệ kia đã bị thương nặng do bị tập kích bất ngờ, căn bản không phải đối thủ của đám thích khách như hổ như sói này.
Trịnh Phàm và người mù Bắc đều trên vách xe ngựa xuống, hai người đồng thời nhìn về phía A Minh.
A Minh đã rất cẩn thận, nhưng vị trí cánh tay trái và đùi phải, vẫn có hai cung tên bắn trúng.
A Minh vừa lắc đầu vừa rút tiễn, trong lòng cảm khái Hấp Huyết quỷ thật không có nhân quyền.
Một thích khách xốc lên màn xe ngựa thò đầu vào, trong nhận thức của bọn họ, người bên trong xe ngựa khẳng định đã sớm chết đến mức không thể chết thêm, trước mắt mình chỉ đến xác nhận cho chắc mà thôi, cộng thêm thời gian cấp bách, cho nên không thăm dò chút nào.
A Minh vừa mới nhổ mũi tên trên người, thuận tay trực tiếp cầm mũi tên đâm vào mắt của đối phương.
Phốc!
Thích khách phát ra một tiếng hét thảm, theo bản năng lui về phía sau, lại bị A Minh cấp tốc lao đến, hai tay nắm lấy bả vai của đối phương, kéo lại về trong xe ngựa, lập tức không chút do dự há mồm cắm răng nanh vào cổ đối phương.
Tiếp theo, chính là tiếng vang "Sùng sục sùng sục", thân thể của tên thích khách này bắt đầu hiện tượng như bóng bay xì hơi, đang nhanh chóng khô quắt lại.
Đối với A Minh mà nói, trước đây hút máu thuộc là việc tao nhã tô điểm cho cuộc sống, nhưng lúc này lại cần hút máu để bổ sung chữa trị cho bản thân.
- Chủ thượng, dùng Ma Hoàn!
Người mù Bắc hô.
Sau khi thích khách bên ngoài phát hiện bên trong xe ngựa dị thường, lần thứ hai bắn đầu giơ cung lên.
Đám thích khách này hiển nhiên được huấn luận bài bản, cho dù lúc trước xung phong, hai bên vẫn lưu lại xạ thủ.
Trịnh Phàm không chút do dự nào, trước mắt dị biến đã can hệ đến sự sống chết của mình, cho nên đập đập vị trí Ma Hoàn trên lồng ngực mình.
Vù!
Hàn ý lạnh thấu xương bắt đầu từ Ma Hoàn phóng thích ra, trong khoảnh khắc tràn ngập toàn thân Trịnh Phàm.
Tai ách, nguyền rủa, ác mộng, các loại thuộc tính mặt trái đang bắt đầu gia trì.
Con ngươi Trịnh Phàm bắt đầu bị một tầng huyết sắc nhuộm đẫm.
Ầm!
Trịnh Phàm dùng hai chân giẫm một cái, cả người trực tiếp vọt lên phía trước, hai thích khách đứng trước đầu xe ngựa chỉ nhìn thấy một bóng người xông tới mặt, bọn họ vừa mới chuẩn bị xách đao lên chưa kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào, mà thân thể đã bay lên.
Hai tay Trịnh Thủ bị mở rộng ra, giống như hai thiết côn trực tiếp nện lên vị trí cổ hai thích khách kia, lực lượng kinh khủng đập hai tên thích kia bay ngược ra ngoài bảy, tám mét.
Mà lúc này, xạ thủ hai bên lập tức làm ra phản ứng, xạ kích Trịnh Phàm vừa rơi xuống đất.
Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!
Hai thích khách bị Trịnh Phàm đè ép trên mặt đất, lúc này bị Trịnh Phàm nhấc lên, tất cả mũi tên hai bên đều bắn lên trên người hai tên thích khách này.
- Hô… Đây là thực lực của chủ thượng khi lên Bát phẩm Võ giả kết hợp Ma Hoàn đây sao?
A Minh nói.
- Con ruột… Không tệ!
Ma Hoàn, vốn là tên bị các Ma Vương còn lại kiêng kỵ nhất, nói cách khác, hắn là tên có thực lực mạnh nhất trong bảy vị Ma Vương.
Biểu hiện như vậy, tuy rằng khiến người ta tặc lưỡi, nhưng không đến mức khiến người ta giật mình.
- Bên trái hay bên phải?
- Bên phải.
Đầu tiên A Minh xuống ngựa trước, trực tiếp phóng về bên phải, người mù theo sát phía sau, bên phải hai thích khách vừa vặn xoay người lại giết tới.
Trong lòng bàn tay người mù Bắc xuất hiện hai cái châm, A Minh thì vọt thẳng đụng vào hai thích khách trước mặt.
Phốc!
Phốc!
Phốc!
Hai thích khách kia phản ứng cấp tốc, trực tiếp cắt ngang chém về phía sau, hai đao đều lún vào trong cơ thể A Minh, nhưng A Minh lại dùng hai tay trực tiếp đè ép vết đao trong cơ thể mình, để đối phương không rút ra được.
Vù! Vù!
Một khắc tiếp theo, hai cái ngân châm của người mù Bắc đâm vào huyệt thái dương của hai tên thích khách kia, hai người ngã chổng vó trên mặt đất.
Vèo! Vèo!
Hai mũi tên bắn lại đây, A Minh cấp tốc lùi về sau, che trước người người mù Bắc, hai mũi tên kia đều bắn trúng ngực A Minh.
Hai tay người mù Bắc nắm chặt thành nắm đấm.
Phút chốc sau, một nguồn sức mạnh trực tiếp đánh trên người A Minh, A Minh cũng thuận thế nhún mũi chân, cả người dường như diều"Bay" hướng về phía đối diện, đó cũng là vị trí của hai tên xạ thủ kia.
Lúc đang rơi xuống, hai tay A Minh thuận thế rút ra hai cái đao trong cơ thể mình, đồng thời chặt bỏ.
Hai xạ thủ kia khiếp sợ không thể tin nhìn bị A Minh ném lăn xuống, thân thể co quắp một trận về sau, rất nhanh bất động rồi.
A Minh lại bỏ lên, đi tới trước mặt đường, mà vị trí một bên khác xe ngựa, năm thi thể thích khách đã được đặt chỉnh tề ở nơi đó.
Trịnh Phàm nghiêng đầu, nhìn người mù và A Minh.
Thích khách, tự nhiên bị dọn dẹp sạch sẽ, kỳ thực thân thủ mỗi tên thích khách trong đám này đều không tầm thường, nhưng chém giết trên quy mô nhỏ, thực lực và đặc tính của các Ma Vương vẫn chiếm ưu thế rõ ràng, ngược lại có thể phát huy thực lực ở trình độ lớn nhất.
Giống lúc trước trên sông băng, Viên Chấn Hưng bị mưa tên bắn chết, nhưng khả năng đơn đấu một người mà nói, trong Yến quân, người có thể làm đối thủ của hắn thật sự không nhiều, nhưng dưới áp đảo về nhân số vây công, hắn vẫn chỉ có thể biệt khuất chết đi.
Cũng may, nhân số thích khách không nhiều.
- Giết hết thích khách rồi, nhanh trở về đi, đừng tiêu hao chủ thượng nhiều.
Người mù Bắc nhắc nhở.
Trịnh Phàm nhếch miệng, nở nụ cười hai lần, trong ánh mắt, mang theo một loại kiềm chế hung tàn đền cực điểm, nhưng một khắc tiếp theo, thân thể hắn đổ về phía sau, ngồi trên mặt đất.
- Khặc khặc khặc. . . Khặc khặc khặc. . .
Trịnh Phàm bắt đầu ho kich liệt, cảm giác như vừa mới chạy cự ly dài trong thời tiết mùa đông, cảm giác lá phổi hơi đau xé rách, yết hầu hơi ngòn ngọt.
- Không sao rồi?
Nhìn khắp bốn phía, nhìn thi thể thích khách trên mặt đất, Trịnh Phàm hỏi.
- Không sao rồi, chủ thượng.
A Minh vừa tiếp tục rút tiễn vừa nói.
Đúng lúc này, trên đường phố truyền đến bước chân dày đặc, rất nhiều đội Càn binh đã tìm đến nơi này.
Người cầm đầu phía trước rõ ràng là đệ đệ Tổ Đông Thành, Tổ Đông Lệnh.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Tổ Đông Lệnh quát.
Trịnh Phàm dưới sự nâng đỡ của người mù Bắc, miễn cưỡng đứng lên, nhìn về phía Tổ Đông Lệnh, không khách khí hô:
- Chúng ta nên hỏi Càn Quốc các ngươi, đây rốt cuộc có ý gì! Nếu muốn giết trực tiếp giết, hà tất dùng phương thức giấu đầu lòi đuôi như vậy!
Kỳ thưc, trong lòng Trịnh Phàm cũng rõ ràng, những thích khách này khẳng định không phải người nước Càn phái ra, bọn họ không có lý do gì làm vậy, mình không phải Lý Phú Thắng, giết Trịnh Phàm kỳ thực không có ý gì, còn có thể khiến Trấn Bắc quân làm tròn lời hứa, ngày mai bắt đầu trắng trợn tàn sát bình dân để trả thù.
Nhưng trong lòng biết rõ ràng, vẫn không trì hoãn trước tiên đem chậu phân chụp lên.
- Ha ha, nếu bọn ta thật sự muốn giết ngươi, ngươi cho rằng ngươi có thể sống sót nói chuyện với ta sao?
Tổ Đông Lệnh phản bác.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)