Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 372: BỆ HẠ LỆNH YẾN SỨ RA KHỎI THÀNH

Trịnh Phàm dùng ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Tổ Đông Lệnh, nói:

- Đưa chúng ta ra khỏi thành!

- Không được, chuyện này vẫn chưa được điều tra rõ ràng!

Tổ Đông Lệnh còn định nói ai biết Yến nhân các ngươi đang tự biên tự diễn, nhưng vừa nhìn ba người Yến nhân này vẫn còn sống sót yên lành, cho nên không hỏi vấn đề này.

Ngươi không chết, tại sao còn giội nước bẩn vu oan?

- Trời sắp sáng, trước hừng đông, nếu ta không trở về doanh trại, ngày mai mười vạn bách tính Càn Quốc sẽ vì quyết định ngu ngốc của các ngươi mà đột tử!

Mặt của Tổ Đông Lệnh, không tự chủ được cứng ngắc một hồi, hiển nhiên đang khắc chế sự phẫn nộ của mình.

Ở trên đất Càn Quốc, dùng mệnh người nước Càn uy hiếp quân đội của Càn Quốc, đây thực sự. . . Vô cùng nhục nhã!

- Hộ tống Yến sứ ra khỏi thành!

Tổ Đông Lệnh ra lệnh.

Ba người Trịnh Phàm bắt đầu đi về phía trước, lúc đi ngang qua Tổ Đông Lệnh, Tổ Đông Lệnh trầm giọng nói:

- Yến sứ, ta chờ mong ngày sau có thể gặp mặt ngươi trên chiến trường.

Trịnh Phàm cười cợt, nói:

- Đừng chém gió, ngày sau cái gì ngày sau, cũng đừng hôm nào, hôm nay cái gì, hiện tại ngươi mở cửa thành, ta trực tiếp cầm đao luyện một chút, nói dọa sư lưng không phải chuyện của người quân tử.

Nguyên bản Tổ Đông Lệnh vẫn còn đang phẫn nộ, bỗng nhiên xuất hiện một vệt tức giận không nói rõ được cũng không tả rõ được, hắn trực tiếp hô:

- Bọn ngươi đều nhìn thấy, Yến cẩu khinh người quá đáng, nhục nhã nam nhi Đại Càn ta nhát gan!... Chúng tướng sĩ nghe lệnh, giết Yến cẩu ngay tại chỗ cho Bản tướng!

". . ." Trịnh Phàm.

Cuộc sống tựa hồ đều an bài những chuyện không ra sao vào những thời khắc không ngờ tới, giống hiện tại, Trịnh Phàm cảm giác mình không làm sai.

Làm sứ giả, nói dọa, cái này không phải một chuyện rất bình thường sao?

Người ta thường nói, nói thua người chưa chắc đã thua trận, huống chi không quản tương lai ra sao, chí ít Yến quân trước mắt đã đóng trại bên ngoài kinh thành rồi.

Một ngông cuồng một chút, ương ngạnh một chút, hung hăng một chút, không được sao?

Ngươi oan ức một chút, không phục một chút, khuất nhục một chút, chịu đựng một chút, không phải giống quy trình bình thường sao?

Chẳng lẽ tên Nhị thiếu gia Tổ gia này thật sự là một tên mãng phu, chỉ bởi vì mình trào phúng mấy lần, mỉa mai mấy lần, trực tiếp xù lông rồi?

Trịnh Phàm cảm giác mình quay trở lại thời hậu thế: Ngươi va ta nha, ngươi va ta nha, ngươi có gan đâm chết ta nha…

Ầm!

Sức mạnh của Ma Hoàn vừa mới sử dụng, tuy bởi nguyên nhân thực của Trịnh Phàm tiến bộ hoặc quen thuộc dần với việc Ma Hoàn phụ thể.

Lần này Trịnh Phàm không trực tiếp hư thoát ngã xuống đất không thể động đậy, nhưng tính lần thứ hai đem Ma Hoàn mạnh mẽ triệu hoán phụ thể, đối với mặt với mấy trăm binh giáp bốn phía, cũng khó tạo nên hiệu quả gì.

Trừ phi. . .

Trong lúc nhất thời, Trịnh Phàm, người mù Bắc, A Minh ba người đều đặt sự chú ý lên thân Tổ Đông Lệnh.

Bắt giặc phải bắt vua trước!

Ngay ở thế ngàn cân treo sợi tóc, một thanh kiếm trực tiếp bay lượn tới, mà trong giây lát đâm trên mặt đất trước mặt Tổ Đông Lệnh.

Vù!

Thân kiếm còn đang hơi run, phát ra tiếng kêu khẽ.

Tổ Đông Lệnh biến sắc, hắn nhận ra thanh kiếm này, bởi vì trên kiếm có dấu hiện Bách Lý gia.

Huynh muội Bách Lý gia, một người là Bách Lý Phong, một người là Bách Lý Hương Lan.

Đương nhiên người Càn Quốc càng quen thuộc với xưng hô Bách Lý Kiếm hơn, bởi hắn chính là niềm kiêu ngạo của người Càn Quốc, cũng là Kiếm đạo gia đương đại.

Đại văn hào Càn Quốc Diêu Tử Chiêm từng làm thơ lấy kiếm dụ người, trong thơ đem Bách Lý Phong trực tiếp xưng là Bách Lý Kiếm, danh hiệu này, cũng bởi vậy mà nổi tiếng.

Cũng bởi vậy, lúc giang hồ đương đại bình luận Tứ đại Kiếm đạo Tông sư, từng có người bất mãn, nói Càn nhân nắm giữ bản lĩnhvăn đàn dùng thơ ca văn chương thổi phồng một người.

Cho nên nếu nói Tạo Kiếm sư Sở Quốc dựa vào một câu nói của Kiếm Thánh Tấn Quốc đẩy hắn lên vị trí Tứ đại Kiếm khách, thì vị Bách Lý Kiếm kia nghiễm nhiên đứng đầu vị trí Tứ đại Kiếm khách lại dựa vào văn nhân Càn Quốc, sau một lần say tí bỉ dùng thơ văn xây dựng lên.

Trước tiên không đề cập tới Tạo Kiếm sư Sở Quốc, Kiếm Thánh Tấn Quốc chính là người điên, thường thường điên điên khùng khùng, thậm chí ngay cả Hoàng thất Tấn Quốc và Tam đại thị tộc còn không bán cho mặt mũi, mà Lý Lương Thân Yến Quốc vốn là binh lính trong quân đội, tính ra những người khác so với Bách Lý Kiếm, không có nhiều tài nguyên thổi phồng như vậy.

Cái này gần giống thi hoa khôi thời hậu thế.

Mọi người đều có gu thẩm mỹ của mình, có thích người đẫy đà, cũng có thích người tinh tế, có người thích tài hoa, thậm chí có người chỉ thích bàn chân kim liên nhỏ ba tấc.

Nhưng hoa khôi chỉ có một, xét đến cùng, đơn giản so kè giữa ông bầu nhà ai đập tiền tạo thế nhiều hơn.

Nhưng như vậy hình dung Bách Lý Kiếm, có thể nói hơi phiến diện, bởi không quản thế nào, thực lực của Bách Lý Kiếm cũng đủ khiến người ta tin phục.

Năm đó, Bách Lý Kiếm toàn thân áo trắng vào Thượng Kinh, quan gia đến cầu Ngọc Long, bái hắn làm võ sư cho Thái tử.

Đây là chuyện từ đầu đường đến cuối ngõ ai cũng biết, nhưng còn có một việc chỉ có giới quyền quý mới biết, đó chính là muội muội Bách Lý Kiếm được quan gia nhận làm con gái nuôi, vẫn luôn giữ bên người, trên thân mang giáp bạc.

Xa xa, bóng dáng của Bách Lý Hương Lan đi ra, sắc mặt nàng lành lạnh, không thể nói là kiêu ngạo, nhưng rõ ràng tỏa ra loại khí chất người sống khó gần.

Nguyên bản, Trịnh Phàm dễ tin Càn Hoàng nói chuyện cười, cho rằng người ta là quả phụ, mà Càn Hoàng lại có đam mê giống Tào Tháo.

Nhưng sau khi biết đối phương mang họ Bách Lý, hắn tự nhiên bỏ suy nghĩ kia đi.

- Ý chỉ của Bệ Hạ, để Yến sứ ra khỏi thành.

Ánh mắt của Bách Lý Hương Lan nhìn Tổ Đông Lệnh.

Sắc mặt Tổ Đông Lệnh thay đổi nhiều lần, bởi hiện tại hắn đang đối mặt, không chỉ là áp bức từ Hoàng quyền, trên thực tế lúc quân đội Yến nhân xuất hiện ngoài kinh thành, Hoàng quyền vốn là căn cơ không thể bị xâm phạm, kỳ thực đã bị dao động rồi.

Nhưng Bách Lý Hương Lan càng là một cao thủ Kiếm đạo, cho dù không có Hoàng quyền chống lưng phía sau, chỉ tính riêng nàng thôi, bản thân đã rất có trọng lượng rồi.

Tổ Đông Lệnh giơ tay lên, binh lính sau người lập tức tránh ra.

Bách Lý Hương Lan đi tới, rút kiếm của mình ra, tiếp tục đi về phía trước.

Trịnh Phàm, người mù cùng A Minh thì đi theo sau lưng nàng.

Binh mã Tổ Đông Lệnh tiếp tục dừng lại tại chỗ.

Đầu tiên là thích khách, tiếp theo lại đến chuyện người đến cứu viện lại muốn giết mình, sau đó người bảo ngày mai muốn giết mình lại ra tay tới cứu mình.

Chuyện trên thế gian này, vô cùng thú vị!

Nhưng hiện tại Trịnh Phàm cấp thiết muốn rời khỏi tòa thành này, hắn không thích loại cảm giác mình bị khống chế, phi thường phi thường không thích.

Bách Lý Hương Lan ngược lại vẫn đem ba người Trịnh Phàm đến lâu thành, tự nhiên có thủ thành đã chuẩn bị rổ ra đưa họ xuống dưới thành.

Trịnh Phàm chắp tay với Bách Lý Hương Lan, nói:

- Đa tạ cô nương cứu giúp, lúc trước ở trong cung, bởi vì một ít hiểu lầm, mạo phạm tới cô nương, xin cô nương bao dung.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!