Cúi đầu trước nữ nhân, kỳ thực không mất mặt chút nào, đặc biệt cúi đầu với một nữ nhân xinh đẹp, vậy đây càng là một chuyện đương nhiên, hơn nữa nữ nhân này không chỉ xinh đẹp mà còn có thực lực vô cùng đáng sợ… Đối với Trịnh Phàm mà nói, không quỳ liếm, đã rất rụt rè rồi.
Trịnh Thủ bị là người “Từ Tâm” chú ý tiểu tiết, nếu hiểu lầm tốt nhất nhanh chóng hóa giải, sau khi hắn trải qua biết thực lưc thật sự của đám cường giả của thế giới này, Trịnh Phàm rõ ràng, thiên quân vạn mã tự nhiên có thể nghiền ép bọn họ, nhưng trong tình hình rối loạn, bọn họ muốn đến ám sát mình thôi, bản thân mình tự nhiên sẽ rất khó chịu.
Trên mặt Bách Lý Hương Lan vẫn mang theo thần sắc rất bình tĩnh, mở miệng nói:
- Ngày mai, ta chờ ngươi.
Mẹ kiếp! Vẫn muốn giết mình sao?
Trịnh Phàm thở dài, nói:
- Cô nương, tối nay ta cảm giác thân thể có chút khó chịu, phỏng chừng cảm nhiễm phong hàn, ngày mai khả năng cao không xuất trận rồi.
Bách Lý Hương Lan hơi nghi hoặc một chút nhìn Trịnh Phàm.
Có lẽ nàng không ngờ tới, đường đường là tướng lĩnh Yến nhân, sứ giả một quốc gia, mà còn là nhân vật từng lập chiến công lũ lượt trên chiến trường Yến Càn, lại có thể làm được chuyện không biết xấu hổ như vậy.
Có điều, Trịnh Thủ bị không biết chính là, nguyên nhân người ta muốn giết mình, không phải mình thất lễ với người ta, mà bởi vì vị Kiếm khách gọi là Viên Chấn Hưng kia.
- Trịnh tướng quân, ngay sau tự nhiên có cơ hội tái ngộ.
Bách Lý Hương Lan nói, nàng chỉ có thể nói như vậy.
Cho dù bản thân ca ca nàng ở đây, cũng không ngu ngốc một người một kiếm xông vào đại doanh Yến quân.
Kiếm khách và Võ phu thuần túy có sự khác biệt rõ ràng, đó chính là Kiếm khách am hiểu đơn đấu, mà không phải cái gì một người địch ngàn địch vạn quân.
Ban ngày Viên Chấn Hưng bị mưa tên bắn chết như vậy, đã giải thích triệt để sự khác biệt này, nếu Sa Thác Khuyết Thạch ở đây, hắn đứng im một chỗ tắm mấy lượt tên xuống cũng không sao.
Trịnh Phàm cười cười, xoay người đi vào trong sọt, sọt từ từ được thả xuống.
Ba người nhanh chóng lên ngựa buộc dưới thành, sau đó không chút do dự mà giục ngựa lao nhanh về nhà.
Trên đường giục ngựa, trong lòng Trịnh Phàm hô to:
- Người mù, sau này phát sinh chuyện như vậy, ta tuyệt đối không nhận làm nữa!
Mạng của mình, quý giá! Ta vẫn muốn sống, ta còn chơi chưa đã.”
Người mù Bắc có vẻ trầm ổn hơn nhiều nói:
- Chủ thượng, đi từ từ thôi.
Trong lòng Trịnh Phàm lại nghĩ đến việc Càn Hoàng nói "Không cho phép một binh một tốt xuôi nam", kỳ thực từ lúc Càn Hoàng nói ra câu nói kia, trong lòng Trịnh Phàm vẫn nặng trình trịch.
Tuy nói người ta vẫn đang nhạo báng Đại Yến sắp bị diệt, sau này bản thân mình còn chơi đùa cái rắm?
Nhưng dù sao mình sống tại Yến Quốc lâu như vậy, đứng ở góc độ của Trịnh Phàm, bất luận Tiểu lục tử hay Tĩnh Nam Hầu, Trấn Bắc Hầu, đều rất tốt đối với mình.
Yến Quốc có thể bại vong, nhưng vậy hẳn do thịnh cực mà suy, hoặc là thịnh cực mà vỡ, nhưng trước mắt, mới bắt đầu không lâu tự nhiên phải kết thúc sớm, không khỏi khiến lòng người thổn thức.
Quan trọng nhất chính là, kỵ sĩ Thúy Liễu bảo dưới trường mình tự nhiên bị tổn hại không ít, Trịnh Phàm còn chờ sau khi thắng trận lần này, có thể an tâm nhận được một cái thành trì để làm ruộng phát triển tiếp, hắn hi vọng đừng để cuối cùng biến thành con ruồi không đầu chạy loạn khắp nơi.
Lại quay đầu, nhìn về phía tường thành Thượng Kinh chót vót phía sau, trong lòng Trịnh Phàm tự nhiên sản sinh ra một luồng ưu phiền.
Lần này, Yến nhân có thể lật bàn không?
…
Phòng ấm, còn được gọi là "Mịch Xuân các", thể hiện tâm ý như xuân của mùa xuân trong bốn mùa.
Ngày thường Triệu quan gia, trừ bỏ bận bịu triều chính bên ngoài, hắn rất thích đến nơi này, đặc biệt lúc mùa đông càng như vậy.
Đương nhiên, Mịch Xuân các trong ngày hè, đương nhiên không được gọi là phóng ấm, bên trong được bổ sung thêm khối băng, lúc mùa hè chói chang, nơi này sẽ vô cùng lạnh lẽo.
Tên của Mịch Xuân các, kỳ thực không hay ho lắm, bởi trong kinh thành có rất nhiều hoa phường có tên tương tự, Tầm Hoan lâu Sướng Xuân viên các loại.
Nhưng Triệu quan gia lại yêu thích danh tự này, đồng thời cố ý lấy danh tự này.
Triệu quan gia vừa mới đăng cơ đã hạ chỉ xây dựng tòa này, hắn từng bị rất nhiều văn võ bá quan phản đối, lúc đó phụ thân của đại văn hào Diêu Tử Chiêm từng soạn văn mỉa mai tiền triều xây dựng Đại điện tiêu phí rất nhiều nhân lực vật lực dẫn đến vong quốc, từ đó ngụ ý đả kích việc quan gia đương thời xây dựng Mịch Xuân các.
Nhưng Triệu quan gia vẫn làm theo ý mình, không hề làm gì đối với phụ thân Diêu Tử Chiêm, ngược lại khiến Diêu gia nhận được danh vọng nhất thời có một không hai, thậm chí có thể nói lần này chính là làm nền cho danh tiếng của Diêu Tử Chiêm sau này.
Trước mắt, bên trong Mịch Xuân các, Càn Hoàng nằm nghiêng trên ghế dựa, cầm trong tay một chùm nho, đang vặt từng quả từng quả đưa vào trong miệng.
Phía dưới hắn có một người đàn ông trung niên đang quỳ sát.
Người đàn ông trung niên họ Lạc, bên ngoài có hung danh hiển hách, trong dân gian Càn Quốc có tin đồn hắn là quái vật tám tay mỗi bữa thường ăn thịt trẻ con, hắn là Đại đô đốc Ngân Giáp vệ, nắm giữa toàn bộ hoạt động của cơ quan đặc vụ Càn Quốc.
Đồng thời, hắn còn có một thân phận khác, đó chính là kỳ mẫu, từng là vú em của Càn Hoàng, hắn và Càn Hoàng nhìn như huynh đệ thân thiết.
- Bệ Hạ, thích khách ám sát chính là người Sở Quốc ẩn giấu trong kinh thành.
Lạc Minh Đạt nơm nớp lo sợ quỳ nói.
- Trẫm nhớ tới, Ngân Giáp vệ hẳn quản chế đối với thám tử Sở Quốc trong kinh thành.
- Bẩm Bệ Hạ, bởi Yến quân xuất hiện ngoài thành, hôm nay lòng người trong Thượng Kinh bàng hoàng, xuất hiện nhiều loạn tượng, cho nên thủ hạ nhất thời không chu đáo, mới để xảy ra…
- Trẫm không thích nghe lý do.
- Thần có tội!
Càn Hoàng phun ra hạt nho, toàn bộ sự việc, kỳ thực rất rõ ràng, việc tập kích Yến sứ chính là do người Sở Quốc, chơi bài quạt gió thổi lửa.
Bởi Hoàng Đế Sở Quốc băng hà chỉ còn là vấn đề thời gian, chư vị Vương tử tự nhiên muốn giương cung bạt kiếm, cho nên Sở Quốc bức thiết hi vọng Tam quốc còn lại có thể đánh nhau lung tung, lúc này thuận tiện cho bọn họ tiếp tục công việc hoàn thành việc chuyển giao quyền lực.
Chỉ là, trong đầu Càn Hoàng lại hiện ra những lời nói của Trịnh Phàm trước lúc rời đi, hắn nói mình không sẽ đánh nhau, hắn còn nói mọi chuyện sẽ không đẹp như vậy, cái này hoàn toàn dựa theo tình huống mình đặt ra đi phát triển tiếp.
Chuyện này, bề ngoài mang ý nghĩa Ngân Giáp vệ quản chế sai lầm, dẫn đến đám thám tử Sở Quốc có thể hành động, nhưng từ mặt khách mà nói, mang ý nghĩa theo Yến nhân xuôi nam, một loại trật tự vận hành vững vàng trên triều đình… Đã bị đánh vỡ rồi!
Thậm chí Càn Hoàng có thể kết luận, dưới Ngân Giáp vệ có người mắt thấy Yến nhân đánh tới Thượng Kinh, bắt đầu xuất hiện tâm tư khác, thậm chí có thể bắt đầu thông đồng với Sở Quốc.
Còn nói quan hệ thám tử, tình báo với Yến nhân, thậm chí còn nhiều hơn.
Cảm giác này để Càn Hoàng không thích chút nào, thân là Đế Vương, đáng ghét nhất chính là có người làm việc mờ ám dưới Long ỷ của mình, dần dần xuất hiện vấn đề mất khống chế.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)