- Ca ca.
- Bệ Hạ!
Đối mặt với xưng hô không biết bao nhiêu năm chưa từng nghe qua, Lạc Minh Đạt kinh hoảng không gì sánh được.
- Ca ca, người trước mặt Trẫm có thể tin, kỳ thật không nhiều.
- Bệ Hạ!
- Yến nhân, không thể đánh hạ Thượng Kinh, có điều những năm nay Ngân Giáp vệ càng ngày khó sử dụng so với trước đây, tốt nhất nên thanh lý dọn sạch.
- Thần rõ ràng!
- Đi xuống đi.
- Thần xin cáo lui.
Lạc Minh Đạt đi ra khỏi phòng ấm, nhìn thấy Bách Lý Hương Lan.
- Hương Lan cô nương.
Lạc Minh Đạt hành lễ đối với Bách Lý Hương Lan.
Bách Lý Hương Lan gật gù, đứng sang một bên.
Lạc Minh Đạt rời đi, Bách Lý Hương Lan đẩy cửa ra đi vào.
- Bệ hạ, Yến sứ đã ra khỏi thành rồi.
- A, tên Yến nhân họ Trịnh kia… Rất thú vị!
- Tổ Đông Lệnh…
- Tổ Đông Lệnh, không cần đi quản hắn, hai tên tiểu tử Tổ gia thoạt nhìn lỗ mãng, nhưng tâm tư kỳ thật không đơn giản. Tổ Đông Thành tiểu tử kia, hẳn bị Yến nhân bắt được, Tổ Đông Lệnh làm như vậy, mới có thể để Trẫm thấy được thái độ của Tổ gia.
Càn Hoàng lắc đầu, nói tiếp:
- Chỉ tiếc, nhóm thích khách Sở Quốc này lại vô dụng không giết chết tên Yến sứ kia, Trẫm vốn muốn mượn cơ hội này, để Sở Quốc ăn một viên thuốc an thần, để bọn họ an tâm tranh vị đi.
- Bệ Hạ, ngài muốn để ta ra tay sao?
- Không cần, có một số việc, biết thời biết thế là được, nhưng cố quá dễ bị người khác nhìn ra, Yến sứ chết rồi, tướng lĩnh Yến nhân đối phương vốn là người điên, nhất định sẽ giơ đao đồ sát, mà những khoản nợ này ngàn vạn không thể dính lên trên đầu Trẫm, rốt cuộc Trẫm vẫn phải giữ hình ảnh yêu dân như con chứ?
Nói xong, Càn Hoàng lại nói:
- Ngày mai ngươi không ra khỏi thành, ở lại bảo hộ bên người Trẫm, nếu ngày mai Yến nhân công thanh, Trẫm cần phải lên tường thành thị sát một lần.
- Quá nguy hiểm, Bệ Hạ!
- Cho nên ngươi cần đến bảo vệ bên cạnh Trẫm, Trẫm không muốn bị chết không minh bạch.
Càn Hoàng đưa tay, cầm lấy ba phong tấu chương trên bàn.
Đây là ba phong tấu chương do ba tướng công thỉnh tội, phân biệt là Hàn tướng công, Phú tướng công và Tư Mã tướng công.
- Trước tiên giữ Hàn tướng công lại, còn tấu chương thỉnh tội của Phú tướng công và Tư Mã tướng công, Trẫm đồng ý, mượn cơ hội này đem mấy khối đá kia chuyển xuống, sau đó làm theo kế hoạch tiếp theo.
- Bệ Hạ, những câu nói này ngài không nên nói với ta.
- Nói một chút cũng không sao, Hoàng Đế là một người cô đơn, có thời điểm muốn tìm người trò chuyện cùng cũng không được.
Bách Lý Hương Lan gật gù, không có hỏi cái gì mình có phải người hay không?
Nàng biết… Mình chỉ là một thanh kiếm!
…
Sau khi trở về quân doanh, Trịnh Phàm trực tiếp đi gặp Lý Phú Thắng, tuy rằng cái chức danh Yến sứ này không chính chính ngôn không thuận, nhưng chuyện đầu tiên khi trở về, vẫn là cần báo cáo kết quả với chủ tướng.
Lý Phú Thắng ngồi một mình trong lều, vết thương trên bả vai đã được băng bó và xử lý xong, lúc Trịnh Phàm đi vào, Lý Phú Thắng đang một tay gặm móng heo, trong nồi còn không ít móng heo, mùi thịt nghi ngút thơm phức.
Đương thời, thịt dê còn quý hơn thịt heo, nhưng bởi Bắc Phong quận tiếp giáp hoang mạc, cho nên giá thịt dê lại rẻ hơn thịt heo nhiều, ăn một bữa thịt heo thôi cũng không đơn giản.
Thấy Trịnh Phàm trở về, Lý Phú Thắng cười cợt, chỉ chỉ nồi sắt lớn trước mặt, nói:
- Vừa ăn vừa nói.
Trịnh Phàm không đi mò móng heo, hắn ăn không ít ở chỗ Càn Hoàng, còn nữa sau đó phải nói chuyện, cũng khó để người ta chuyên tâm ăn uống.
Đúng như dự đoán, sau khi Trịnh Phàm đem chuyện mình và Càn Hoàng đối thoại với nhau, Lý Phú Thắng cầm móng heo trong dừng lại một hồi lâu không gặm một miếng nào nữa.
- Đại nhân, trước mắt, chúng ta nên làm thế nào cho phải?
Nếu như nói Tam biên Càn Quốc thủ vững không ra, như vậy mục đích của Yến Quốc lần này không cách nào thực hiện, ngươi rỏng ruổi thế nào ở phương bắc Càn Quốc, chung quy đây chỉ là một khối đất lệ thuộc, mà nếu nó chỉ là một khối đất lệ thuộc, thứ nhất không cách nào khống chế tiến hành phòng ngự hữu hiệu, thứ hai, cũng không cách nào tiến hành hỗ trợ bản thổ Yến Quốc.
Quan trọng nhất chính là, Vương đình và Tấn Quốc ngay lúc này, hẳn đã động thủ rồi!
Nếu đại quân lại rút về, một trận chiến này, thật sự lãng phí, dựa theo cách nói của Càn Hoàng, chính là cố ý lại đây giúp Càn Hoàng róc xương liệu độc.
Lý Phú Thắng cắn răng, theo bản năng muốn cầm móng heo đã gặm một nửa ném ra ngoài, nhưng cổ tay chỉ lung la lung lay một hồi, ngón tay vẫn cầm chặt lấy móng heo.
Cầm lên, cái miệng… Tiếp tục gặm!
Gặm không ra tiếng chút nào, gặm hết cái này đến cái khác, hắn ăn rất chăm chú, bất luận phần thịt gì cũng không buông tha, thậm chí ngay cả xương mềm cũng nghiền ngẫm trong miệng mấy lần.
Trịnh Phàm yên lặng ngồi bên cạnh, không nói gì.
Rốt cuộc, Lý Phú Thắng ăn được, hắn thở dài một hơi nhẹ nhõm, tựa hồ hắn bởi vì ăn no, cảm giác hạnh phúc được ăn no hòa tan vẻ mặt tối tăm trên mặt hắn.
- Trời cần mưa, nữ nhi phải lập gia đình, tuy nói Hầu gia thường răn dạy chúng ta muốn làm chuyện gì cần phải nhìn xa một chút, nhưng ta vẫn không để ý lắm. Vũ nhân mà, chỉ cần giết người, làm sao đánh thắng trận là được rồi, làm tốt bản phận của mình… Còn lại, theo cấp trên thôi… Kỳ thực, gia hỏa Lý Báo kia gần giống ta… Chúng ta đều là kẻ không có đầu óc!
Ánh mắt của Lý Phú Thắng nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:
- Lúc trước lời của ngươi nói, nói cho ta nghe là được rồi!
Trịnh Phàm lập tức đáp lời:
- Ty chức rõ ràng.
Lý Phú Thắng đứng dậy, đi ra lều vải, Trịnh Phàm cũng đi theo ra ngoài.
Hôm nay, trăng sáng sao thưa.
Lý Phú Thắng lại theo thói quen của mình, đưa tay cắm vào bên trong giáp trụ, như lão nông dân hơi lọm khọm lưng của mình, ngóng nhìn phía trước thành Thượng Kinh, cảm khái nói:
- Nghe nói, Giang nam của người Càn Quốc… Rất dồi dào!
- Tám phần mười thuế má của Càn Quốc đều thu từ Giang Nam.
- Ừm!
Lý Phú Thắng khịt khịt mũi, sau đó hắng giọng một cái, khạc một bãi đờm dưới chân, nói:
- Trịnh Thủ bị, ngươi cảm thấy toà thành Thượng Kinh này thế nào?
- Đại nhân, lần này đi sứ vào buổi tối, Càn nhân không cho ta xem quá nhiều thứ.
- Cứ nói cảm giác, cứ nói cảm giác đi.
- Rất lớn, cực lớn, cũng cực kỳ nào nhiệt.
Lý Phú Thắng cảm khải nói:
- Đúng đấy, đây mới thực sự là đại thành, Đồ Mãn thành bao quát Nam Vọng thành của chúng ta, so với tòa Thượng Kinh trước mắt này, không bằn cái ngón út. Một tòa thành lớn như vậy, một toàn thành đẹp như vậy. Trong mắt ta nó trắng mịnh, xinh đẹp còn hơn mỹ nữ.
Nói tới chỗ này, Lý Phú Thắng quay đầu nhìn về phía Trịnh Phàm, hỏi:
- Trịnh Thủ bị có dòng dõi sao?
- Không có.
- Ồ!
Thân thể Lý Phú Thắng hơi hơi lay động mấy lần, nói:
- Sinh con sớm một chút, bên trong Trấn Bắc quân chúng ta, binh sĩ thường sinh con sớm, bởi vì thường thường cha chết con kế, huynh cuối đệ cùng, bình thường, bà nương cái bụng lớn hơn sau, mới dám yên lòng để chồng con chết trận trên hoang mạc. Nhưng nói thật, trải qua loại tháng ngày này kỳ thực không được, có điều Bắc nhân chúng ta không cảm thấy trải qua những tháng ngày này có gì không đúng.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)