Trịnh Phàm không biết Lý Phú Thắng tại sao muốn nói đến những thứ này, nhưng vẫn yên lặng đứng bên cạnh nghe.
Mình là Xuyên Việt giả, chỉ có vẻn vẹn một chút lòng trung thành đối với Yến Quốc, sau khi biết mệnh lệnh của Càn Hoàng, trong lòng hắn cảm thấy trầm trọng và hơi kiềm chế, không trách Lý Phú Thắng điển hình của tướng già trong Yến quân như vậy.
- Triệu quan gia nói không sai, Càn Quốc đất rộng của nhiều, Đại Yến ta đúng thật lạnh lẽo, nhưng nói câu thật lòng đi… Coi như chuyện đúng như Triệu quan gia nói, nhưng như vậy thì sao? Đại Yến lập quốc đến này, binh sĩ Đại Yến thường trải qua tháng ngày nam chinh bắc chiến, chỉ có những tháng năm gần đây nhàn nhã hơn một chút, nhưng vẫn chưa ném huyết tình trong xương tủy.
Lý Phú Thắng trầm giọng nói:
- Vương đình đến rồi, tiếp tục đánh ngược trở về là được, ngược lại đánh với họ chừng trăm năm, đã quen thuộc nhiều… Tấn Quốc đến rồi, cũng đánh lại, nếu thực sự không đỡ được, trước tiên dọn dẹp chỉnh đốn lại một chút, cho dù Càn Quốc muốn lại rút củi đáy nổi… Vậy cứ đến đi, Yến nhân ta không sợ, đánh tiếp!
Lý Phú Thắng dừng lại, gằn giọng nói:
- Trấn Bắc quân thêm Tĩnh Nam quân liều hết cũng không sao, nhưng lão tử muốn nhìn một chút, để nam bắc Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân liều mạng, Man tộc hắn, Tấn nhân hắn, Càn nhân hắn…. Rốt cuộc chôn xuống bao nhiêu!
- Hô…
Nói tới chỗ này, Lý Phú Thắng thở một hơi dài nhẹ nhõm, chỉ chỉ thành Thượng Kinh phía trước, nói:
- Nữ nhân Bắc Phong quận ta mạnh mẽ, không ít người biết kỵ xạ kéo cung, trước đó ta còn trẻ, còn là một tiểu tử choai choai, thân thể còn không nẩy nở, công phu còn chưa luyện thành. Nhưng có thời điểm trên mặt đường nhìn thấy những nàng dâu to nhỏ xinh đẹp kia, tự nhiên không nhịn được bóp mông các nàng một cái đã nghiền, cho dù lập tức bị người ta treo lên đánh cũng không sao!
Lý Phú Thắng thở phì phò, tiếp tục nói:
- Trước một tòa thành to đẹp như vậy đặt trước mặt lão tử, lão tử không đi bóp, đập một cái, trong lỏng quả thật không dễ chịu. Mẹ nhà nó! Không quản kiếp sau gì gì đó, trước tiên lão tử cứ làm thứ mình thích lại nói….
- Ngày mai… Lão tử công thành!
…
Trịnh Phàm trở lại lều vải của mình, lúc này hắn rất muốn tắm, nhưng trong quân đội không tạo điều kiện thế này, hơn nữa đây không phải thời điểm chú ý đến vệ sinh cá nhân.
Tứ Nương đem đầu Trịnh Phàm đặt lên trên chân mình, hỗ trợ xoa bóp, chuyện Trịnh Phàm làm sứ gia, người mù Bắc đã kể hết với bọn hắn rồi.
Đối với Tứ Nương mà nói, chỉ cần chủ thượng không chết, không có vấn đề gì, ngược lại người ta thích chơi đùa thế nào cũng được.
Cho nên, nàng ngược lại không giống nữ nhân truyền thống khóc lóc nói cái gì lần sau chủ thượng tuyệt đối không nên mạo hiểm.
Tính khí của chủ thượng, Tứ Nương rõ ràng, nếu có thể lựa chọn, chủ thượng sẽ không đi mạo hiểm, chủ thượng vẫn rất tiếc mạng, nhưng quân lệnh như sơn, không thể thay đổi gì.
Lương Trình đi vào, Trịnh Phàm vẫn nằm trên đùi Tứ Nương, Lương Trình thấy tình cảnh này đã sớm không cảm thấy kinh ngạc rồi.
- Chủ thượng.
Trịnh Phàm mở mắt ra hỏi:
- Chế tạo dụng cụ công thành thế nào rồi?
Lương Trình lắc đầu một cái, nói:
- Một ngày nay, coi như trưng tập xua đuổi không ít Càn nhân đến làm lao công, nhưng chỉ làm ra một ít thang mây mà thôi, mặt khác chỉ thu thập thêm một ít binh khí trước đây của Càn nhân lưu lại.
Công thành là một việc cực kỳ khó, khâu chuẩn bị vô cùng quan trọng, nhưng trước mắt thời gian quá vội vàng, có quá nhiều vật dụng cần thiết để công thành căn bản không có thời gian đi chuẩn bị.
Tương tự vật như xe xung, tháp tên, pháo xa, các loại kia, còn chưa thấy bóng dáng đâu.
Mà tường thành Thượng Kinh lại cao chót vót, bên trong lại có không ít binh lính, tuy nói sĩ khí sa sút, nhưng dù sao người ta chỉ có nhiệm vụ thủ thành, ưu thế tâm lý đủ để an ủi sự kiện trước mắt.
Trịnh Phàm thở dài, có lẽ như Lý Phú Thắng nói lúc trước, biết rõ không có kết quả gì, nhưng thuần túy chỉ vì đánh trận.
- Được rồi, được rồi, ngươi đi nghỉ ngơi đi.
Trịnh Phàm nói.
Trước mặt loại cục diện này, cá nhân hoặc đoàn thể nhỏ tạo nên tác dụng, không lớn lắm.
Dù Trịnh Phàm và các Ma Vương bên mình, kỳ thực có thể làm, đơn giản chỉ là đứng bên cạnh nhìn, miễn cưỡng làm được thêm, cùng lắm khẩn cầu Lý Phú Thắng đừng làm quân tiên phong là được.
- Chủ thượng, nghỉ ngơi đi, trời sắp sáng rồi!
Tứ Nương nói.
Trịnh Phàm nghe lời nhắm chặt mắt lại.
Nhưng vào lúc này, một đội kỵ binh từ Tây Phong độ giục ngựa đến, trực tiếp vào quân doanh, đánh thức Lý Phú Thắng đang híp híp nghỉ ngơi một lúc chờ mai công thành.
Trong đại trướng, đối mặt phong thư trong tay mình, Lý Phú Thắng mắng to một tiếng, lập tức một chưởng đánh nát cái bàn trong lều lớn.
Đương nhiên, chuyện này Trịnh Phàm không biết, lúc tiếng kèn lệnh trong quân vang lên, Trịnh Phàm đang do dự có nên lấy lý do nghỉ bệnh hay không, ngược lại trực tiếp đem quyền chỉ huy nhân mã quân mình giao cho Lương Trình, bản thân trực tiếp đi tìm Lý Phú Thắng.
Nếu chơi bài rùa rụt cổ trong quân doanh không tốt, vậy thì thẳng thắn đứng bên người Lý Phú Thắng, võ nghệ Lý Phú Thắng, Trịnh Phàm đại khái đoán được một ít, khả năng không phải Tam phẩm Võ giả, nhưng hẳn là Tứ phẩm hoặc Ngũ phẩm gì đó.
Bởi vì trên chiến trường chém giết, rất nhiều lúc đều chú ý hiệu suất, không giống song phương trên võ đài đơn đấu vậy, không thể tận hứng phát huy sở học, cho nên muốn trực tiếp nhìn ra bản lĩnh của đối phương rốt cuộc thế nào, thực sự rất khó!
Những người có kinh nghiệm trên sa trường, cho dù họ không tới Nhập phẩm, nhưng bọn họ có khả năng giết người giỏi hơn cao thủ trong loạn chiến, đồng thời xác suất sống sót của bọn họ trong chiến trường còn cao hơn một số cao thủ.
Nhưng không quản thế nào, cứ đứng bên người Lý Phú Thắng, chí ít không cần sợ Bách Lý Hương Lan kia đến tìm mình.
Chuyện liên quan tới Bách Lý Hương Lan, ngay hôm qua Lý Phú Thắng cũng nghe nói, thấy Trịnh Phàm trực tiếp đến tìm mình báo cáo quân tình, Lý Phú Thắng chỉ cười cười.
Hôm qua ngươi để người ta làm Yến sứ, kém chút chết trong thành, ít nhất phải biết liêm sỉ hôm nay không khả năng bắt hắn đi mạo hiểm nữa.
Còn nữa, Trịnh Phàm ý vào các Ma Vương dưới tay hỗ trợ dối trá, trước mặt Lý Phú Thắng và hai vị Hầu gia tạo ra không ít ấn tượng tốt, tự nhiên bọn họ yêu tài, không muốn để Trịnh Phàm chết sớm.
Chỉ là, để Trịnh Phàm hơi kinh ngạc là, sau khi Trấn Bắc quân bày ra trận thế, Trịnh Phàm không nhìn thấy quân trước quân sau phân chia, thậm chí mọi người đều ngồi trên lưng ngựa.
Khả năng bộ chiến của Trấn Bắc quân kỳ thực không hề yếu, thời đại này, bản thân tố chất của kỵ thường thường cao hơn một đoạn so với bộ binh, rốt cuộc quá trình bồi dưỡng và tuyển chọn không giống nhau.
Trấn Bắc quân xuống ngựa bộ chiến vẫn có thể áp chế Càn quân, một đường xuôi nam đến nay Trịnh Phàm thấy tình cảnh này nhiều lần rồi.
Trịnh Phàm cũng biết một chút ít về đánh trận, bởi vậy, hiện tại hắn thật sự không hiểu đây rốt cuộc muốn làm gì.
Giáp sĩ công thành trước tiên không phải nghỉ ngơi sao?
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)