Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 377: BIẾN MẤT

Lương Trình lắc đầu một cái, phản bác:

- Nếu muốn triệt binh, vào lúc này khẳng định đã truyền đạt thông báo, nhưng hiện tại vẫn chưa có, chứng minh ngày mai đại quân còn tiếp tục đóng quân ở đây.

Bữa tối kết thúc trong bầu không khí quỷ dị này, trên thực tế, khẳng định có rất nhiều người cảm thấy không rõ đối với tình cảnh phát sinh trên chiến trường ngày hôm nay.

Thậm chí ngay cả tướng lĩnh Càn nhân cũng không rõ Yến nhân rốt cuộc muốn chơi đùa cái gì.

Ban đêm, người mù Bắc đi tới vị trí lều vải Lương Trình, đồng thời hơi bất mãn nói:

- Ta gọi ngươi tới, tại sao còn muốn ta tới đây?

Lương Trình mở miệng nói:

- Cái này không phải sợ chỗ ngươi không tiện sao?

- Ha ha!

Hiện tại cô dâu nhỏ và người mù Bắc nằm chung một chỗ, cách ly với đám Ma Vương kia.

Ý niệm lực xốc lên liêm màn, lộ ra A Minh, người mù nói:

- Ta cũng sợ hai ngươi không tiện.

Lương Trình và A Minh cũng ở chung một cái lều vải.

Lương Trình cầm lấy túi nước, chuẩn bị rót nước uống cho người mù.

Người mù bận bịu xua tay, nói:

- Đừng, đừng, ta không uống nước của các ngươi.

- Là nước.

Lương Trình nói.

- Không uống, không uống.

Trời biết túi nước này trước đây được dùng với mục đích gì.

- Có chuyện gì?

Lương Trình hỏi.

Người mù từ trong lồng ngực lấy ra một phần thư, nói:

- Đây là thư do Ôn Tô Đồng đưa tới.

- Hắn thật sự đưa thư đến.

Hiện tại binh hoang mã loạn, muốn đưa một phong thư lại đây, độ khó không nhỏ.

- Thời điểm trước khi đi, ta để lại cho hắn hai người rất lanh lợi.

Nếu người của Thúy Liễu bảo, cho dù trên đường truyền tin đụng phải Yến quân cũng không có chuyện gì.

- Có điều, hai người đồng thời truyền tin vẫn mất một cái.

Phong thư này đánh đổi, vẫn rất lớn.

Cái này là chuyện không có cách giải quyết, bất cứ lúc nào, con đường tin tức thông suốt là việc vô cùng quan trọng, cho dù hi sinh mấy kỵ sĩ, người mù Bắc vẫn cảm thấy thỏa đáng.

- Trong thư nói gì?

Lương Trình hỏi.

- Nói tình huống bên trong Trừ Châu thành, cơ bản gió êm sóng lặng, dựa theo lời chủ thượng nói, Càn Hoàng xác thực từng hạ xuống một đạo ý chỉ, cấm đại quân Tam biên về giúp, cho nên hiện tại Trừ Châu thành vẫn trong tay chúng ta, Ôn Tô Đồng bọn họ vẫn còn vững vàng làm ngụy quân.

- Ừm.

- Có điều, để ta cảm thấy một chuyện rất kỳ quái chính là, phần cuối cùng của bức thư, còn thêm một chuyện.

- Nói.

- Ôn Tô Đồng từng phái người liên lạc qua bốn phía, chiêu hàng quân Thủ bị những thành trì khác của Trừ quân, kết quả chỉ đem lại hiệu quả rất ít.

- Như đã đoán trước.

Tuy rằng Trừ quân bị Yến quân đạp phát, nhưng khoảng cách truyền hịch còn xa, rốt cuộc đại quân Tam biên vẫn chưa trở lại, dựa theo kế hoạch ban đầu, chỉ cần ăn binh mã Tam biên về giúp, như vậy quan chức Càn nhân phương bắc sẽ tuyệt vọng, sau đó trừ bỏ đám kiên định, còn lại một phần chạy loạn về phía nam, một phần trực tiếp đầu hàng quy thuận Đại Yến.

- Ôn Tô Đồng là cáo già, hắn không nói thấu, nhưng ta lại nhìn ra ý của hắn.

- Không cần phải nói thấu, ngược lại hai ông cháu rể nhà ngươi, đều là cáo già thành tinh.

Người mù Bắc trực tiếp nhảy qua câu trêu chọc này của Lương Trình, mở miệng nói:

- Lần này Ôn Tô Đồng phái người thông cáo toàn cảnh Trừ quân, kỳ thực như điều tra toàn cảnh, trong thư này, hắn nói trừ bỏ Trừ Châu thành, chỉ có đám binh mã chúng ta qua đường này, ngoài ra còn có mấy tòa thành trấn phía tây Trừ quận từng tao ngộ Yến quân tấn công, mà Yến quân chỉ tiếp tế vật tư ở đây, sau đó lại tiếp tục xuôi nam rồi.

Nghe đến đây, sắc mặt Lương Trình bỗng nhiên nghiên túc hẳn, hiển nhiên hắn đã ý thức được tin tức ẩn náy.

- Một đường kia, dựa theo phương hướng hành quân suy đoán, đây hẳn là nhánh binh mã của Lý Báo.

Lương Trình gật gù, nói:

- Đúng là bọn họ, cho nên vấn đề xuất hiện rồi!

- Đúng vậy, vấn đề xuất hiện rồi, Ôn Tô Đồng hắn loại người, không dám trắng trợn đến hỏi dò ý đồ kết hoạch quân sự của chúng ta, chỉ có thể thông qua phương thức này tìm hiển một chút, có điều… Hắn đúng là giúp chúng ta một đại ân.

- Đúng vây, đây đúng là một viên thuốc an thần!

Bên cạnh, A Minh ngồi trong lều vẫn chợp mắt, hơi bất mãn nói:

- Mẹ kiếp, trong lều chỉ có một mình ta ở đây, các ngươi nói chuyện còn muốn giả bộ bí hiểm, rốt cuộc có ý gì?

Lương Trình quay đầu nhìn về phía A Minh, chỉ chỉ thư trong tay người mù Bắc, nói:

- Ý tứ rất đơn giản, đó chính là hai mươi vạn quân chủ lực của Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân, không xuất hiện?

- Không xuất hiện?

A Minh hơi nghi hoặc một chút, theo bản năng nói:

- Hẳn ẩn nấp ở đâu đó?

- Trừ quận cơ bản là bình nguyên, hiếm thấy núi non, hai mươi vạn đại quân, người thêm ngựa, đầy đủ mấy trăm ngàn vật còn sống, làm sao có khả năng hoàn toàn giấu đi.

Lương Trình dừng một chút, tiếp tục phân tích:

- Trước tiên lúc tiến vào Trừ quân, một đạo nhân mã Lý Phú Thắng tách ra, sau đó chúng ta còn biết, có một đạo nhân mã khác giống chúng ta xuôi nam, chính là nhánh quân đội của Lý Báo kia… Nhưng vấn đề là, sau khi rời Trừ quận, chỉ có hai nhánh binh mã này tác chiến, quân đội chủ lực vẫn chưa xuất hiện.

- Ha ha, không phải trước đây các ngươi nói ẩn nấp một chỗ chờ đánh úp viện quân sao?

Lương Trình lắc đầu một cái, nói:

- Nhưng có một vấn đề, ngươi phải biết, hai mươi vạn đại quân, thêm nhiều chiến mã như vậy, người ăn ngựa nhai, mỗi ngày tiêu hao lương thảo đồ quân nhu, là một con số trên trời. Mà trong thư Ôn Tô Đồng viết, trừ bỏ chúng ta và quân đội Lý Báo kia vì cần thu vật tư cho nên cướp phá như vậy, những nơi khác của Trừ quận chưa từng xuất hiện cục diện đàn sói nhào vào cướp chén.

A Minh trầm mặt một hồi.

Người mù Bắc thì liếm môi một cái, nói:

- Thú vị, thú vị!!!

- Xác thực rất thú vị, trước đây Càn Hoàng nhìn thấu mưu tính của Đại Yến, cho nên ban đầu đã ban chiếu chỉ xuống cấm Tam biên phái một binh một tốt xuôi nam, định dùng phương thức này vây nhốt tập đoàn kỵ binh Yến Quốc.

Người mù Bắc dừng lại, nhìn Lương Trình và A Minh, nói tiếp:

- Nhưng ngược lại, đành từ đầu đến đuôi, chỉ có binh mã nửa trấn của Lý Phú Thắng cộng thêm binh mã nửa trấn của Lý Báo, gộp lại khả năng tầm 60 ngàn kỵ…. Mà hai mươi vạn Thiết kỵ chủ lực của Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân…. Lại biến mất rồi!

Một đường biên cảnh Yến Càn, một hồi chém giết vừa mới kết thúc, đám sĩ tốt còn đang băng bó vết thương, đám còn lại thu dọn mũi tên của mình.

Chiến tranh, có thể biến con người nắm giữ tình cảm phong phú, biến thành từng khối từng khối linh kiện giết chóc không có tình cảm, một màn vừa xuất hiện tại nơi này, chính là lời giải thích chính xác nhất.

Không ai thương tâm, không ai rơi lệ, cũng không ai đi thổi tiêu tấu đàn tranh, càng không ai có tâm trạng đi nhìn ánh chiều tàn có tương xứng với tình cảnh trước mắt không?

Càn Quốc có rất nhiều thi nhân, cũng không ít thi nhân xuất hiện ở vùng biên cương, nhưng ai cũng không rõ ràng dưới hoàn cảnh Yến Càn thái bình gần trăm năm, nhưng không biết những thi nhân Càn Quốc đến biên cảnh làm thế nào "Xúc cảnh sinh tình" viết ra nhiều áng trường ca hùng hồn bao la như vậy.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!