Trịnh Phàm từng nghiên cứu qua không biết bao nhiêu thơ của danh nhân Càn Quốc, bởi hoàn cảnh chính trị Yến Quốc khác biệt, cho nên cường điệu nghiên cứu một hồi thơ ca, thử xem thơ văn tích trữ trong đầu mình với thơ văn đỉnh cao của thời đại này, rốt cuộc cái này cao hơn, về sau nói không chừng lại cần.
Kết quả phát hiện thơ văn Càn nhân lúc miêu tả chiến tranh và biên giới, đưa người ta cảm giác giống những tác giả truyền thống thời hậu thế cao cao tại thượng thích viết theo hướng "Giản dị" "Thuần phác" "Thành thật", dùng từ ngữ trau chuốt bình thường.
Người không rõ chân tướng nhìn sẽ cảm thấy "Thì ra như vậy", còn người từng trải qua hoảnh cảnh chiến tranh gột rửa, thì hếch mũi coi thường.
Không kêu rên, không kêu to, cho người bị trọng thương, cùng lắm trong cổ mình phát ra một tiếng hừ nhẹ.
Trong khoảng thời gian này, bọn hắn tao ngộ trận chiến thứ sáu rồi.
Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân tổng cộng hai mươi lăm vạn Thiết kỵ xuôi nam, lao thẳng tới phúc địa Càn Quốc, nhưng để nhóm quan Tổng binh Nam Vọng thành bất ngờ chính là, đại quân Tam biên Càn Quốc lại không về giúp, bọn họ vẫn vững vàng chờ trong phòng tuyến của mình.
Thậm chí, bọn họ còn bắt đầu phái ra binh mã lên phía bắc, nóng lòng muốn thử, muốn quấy rối.
Ban đầu chỉ là thăm dò, quy mô chỉ một hai ngàn, nhưng chậm rãi, loại thăm dò này biến thành nền trước đại chiến, giờ đây quy mô binh mã lên phía bắc đã bắt đầu hơn vạn.
Tam biên Càn Quốc vốn có không ít kỵ binh, lúc trước Trịnh Phàm lĩnh suất kỵ binh Thúy Liễu bảo xuôi nam thu gặt quân công, cũng tao ngộ kỵ binh Tam biên Càn Quốc chặn đường, hơn nữa Tây quân có hơn ba vạn kỵ được điều chuyển đến đây, con số kỵ binh Tam biên Càn Quốc đã đạt đến con số khá quy mô.
Lúc trước, nơi này vừa mới bạo phát một trận chiến quy mô hơn vạn người, song phương đều thương vong nặng nề, cuối cùng, lấy Càn nhân thối lui mà kết thúc, Yến nhân cũng vô lực đi thừa cơ truy kích, thứ nhất, phe mình cũng cần dành thời gian tĩnh dưỡng, thứ hai, không ai biết được phương hướng Càn nhân lui lại, phải chăng có tồn tại quân mai phục hay không?
Hai vị Tổng binh ngồi cùng một chỗ, một trên trên đùi bị chém một đao, sâu thấy được tận xương, coi như chữa khỏi, sau đó phỏng chừng rất khó cưỡi ngựa được nữa, ngay cả bước đi cũng phải dùng gậy chống.
Một vị Tổng binh khác thì cả trước và sau người đều trúng tên, bởi có giáp trụ bảo vệ, tuy mũi tên đã đâm vào bên trong cơ thể, nhưng không phải chỗ quan trọng, có điều vẫn phải cắn răng chịu khổ cho đến hết trận.
Kỳ thực, đối với hai người bọn hắn mà nói, thương thể của mình không phải đau nhất, thứ đau nhất trong lòng bọn họ chính là binh sĩ dưới trướng bốn phía đã ngã trên chiến trường, vĩnh viễn không đứng lên nổi.
Quân chế Yến quân rất thô lỗ, võ tướng được coi là mạnh phải xem binh sĩ dưới trường mình thế nào?
Tương tự Man tộc hoang mạc, Yến Hoàng khả năng chính là Vương đình, từng người từng người tướng lãnh và binh lính dưới trướng chính là bộ lạc trên hoang mạc.
Tuy có nhiều điểm bất đồng, nhưng trong đầu nhóm quân phiệt này, chuyện bọn họ quan tâm nhất vẫn là bảo tồn thực lực, giống Trịnh Thủ bị tiếc quân Thúy Liễu bảo như vậy.
- Lão Lương, tiếp tục đánh như vậy, từng nấy của cải của ta, chỉ sợ phải liều hết.
- Ai nói không phải đây, nhọc nhằn khổ sở mấy chục năm, thật vất vả tích góp được những gia sản này, vốn muốn thừa dịp Bệ Hạ phát động xuôi nam quy mô lớn, có thể lăn thêm phát triển thực lực, ai ngờ lại phải cố thủ bảo vệ Nam Vọng thành này đánh trận.
- Tên Hứa bàn tử kia tự xưng là Bắc nhân, cảm giác mình hiểu binh, tuy Trấn Bắc quân rất thiện chiến, nhưng có quan hệ gì với Hứa bàn tử hắn? Cuộc chiến này cứ tiếp tục như vậy, lão tử thật không chịu được, đám huynh đệ kia theo ta lâu như vậy, không thể qua đời tại sa trường hết, làm thế nào cũng phải chừa lại hạt giống.
Tên Tổng binh kia nói:
- Ha ha, hiện tại nói những lời này thì có ích lợi gì, Càn nhân bên kia một lần đến càng hung hăng hơn so với lần trước, hai chúng ta còn từng nấy của cải, nhưng cũng không đủ điền rồi. Tuy nói binh lính dưới trướng ta không thể so bì với Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân, nhưng dù gì người người đều là hảo thủ, công phu kỵ xạ không hề kém kỵ binh Càn nhân, muốn lão tử chịu thua sao? Phá sản! Mẹ nhà nó, phá sản cũng phải đánh cho đám Càn nhân kia sấp mặt!
Hai bị Tổng binh đang tranh thủ thời gian chửi mát, phía sau trong rừng có một đám người đi ra, người cầm đầu rõ ràng là một núi thịt.
May mắn dưới tòa núi thịt này có một đầu Tỳ Thú, đổi thành chiến mã thông thường, chỉ sợ không thể chịu đựng được trọng lượng của hắn.
Dù như vậy, Tỳ Thú kia vẫn chạy băng băng, dĩ nhiên vẫn phải thở hồng hộc, dáng dấp cực kỳ tiêu hao.
Hứa Văn Tổ vươn mình xuống, sau lưng hắn, còn có ba vị Tổng binh khác.
Bởi nguyên nhân trời lạnh, mùi máu tanh trên chiến trường không nặng lắm, máu tươi đong lại trên đất, hoặc bị đóng băng mất rồi.
Nhưng này phóng tầm mắt nhìn xác chết khắp nơi, vẫn đủ thấy được sự tàn khốc của chiến trường.
Lúc Hứa Văn Tổ lại đây, hai bị Tổng binh như không nhìn thấy hắn vậy.
Hứa Văn Tổ cũng không tức giận, thấy trên người hai bị Tổng binh kia đều bị thương, lập tức quan tâm ngồi xổm trước người Lương Quốc Hồng, nhìn chân Lương Quốc Hồng, rất đau lòng nói:
- Này. . . Này. . . Này. . . Ngươi làm sao không cẩn thận như vậy!
Phát tiết tâm tình thế này, hơi dùng sức quá mức, biểu cảm quá phong phú rồi!
Lương Quốc Hồng lại có chút đông cứng nói:
- Hứa đại nhân nói giỡn, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, cho nên thời điểm đó muốn tránh cũng không xong. Bất luận thế nào, chí ít ta vẫn còn mạng ở đây, so với những huynh đệ nằm trên mặt đất kia, ta thực sự may mắn hơn nhiều!
Hứa Văn Tổ thì phản bác nói:
- Tuy nói ta không tự mình mang binh xung phong, nhưng cũng hiểu rõ đạo lý “Thiên ân dịch đắc một tướng khó cầu”, chỗ Nam Vọng thành vừa mới chiêu mộ được không ít gia tử, làm thế nào cũng phải cần tướng già thâm niên huấn luyện mới được, ngươi đi xuống trước dưỡng thương, tiện thể huấn luyện lính mới một chút.
- Cái gì, ngươi dám bỏ ta, để ta đi Nam Vọng thành ư?
- Bây giờ ngươi có thể mang binh đánh giặc sao? Lại nói, những đám gia tử mới kia cũng cần người chăm sóc.
- A, lính mới thì dùng cái gì, tuy nói Đại Yến ta võ phong thịnh hành, binh sĩ Đại Yến gần như người người biết cưỡi ngựa, nhưng thật sự muốn rèn luyện thành quân trong thời gian ngắn, ngươi và ta đều biết đây là chuyện cực kỳ khó.
Vị Tổng binh kia dừng một chút, nói tiếp:
- Hứa đại nhân, ta không muốn dám gia tử mới kia, ta chỉ muốn binh lính của ta, ta chỉ cần binh lính từ Hổ Uy quận mà ta mang đến!
Quách Đồng Tư bên đang trị liệu vết thương, đưa tay nhẹ nhàng lôi Lương Quốc Hồng một hồi, ra hiệu dừng lại, nếu những vị Tổng binh này nội chiến ngay trước mặt đám binh mã, không biết các binh sĩ dưới trướng nghĩ thế nào?
Hứa Văn Tổ nở nụ cười, nói:
- Ta biết, ta biết!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)