Quách Đồng Tư thì mở miệng nói:
- Hứa đại nhân, cuộc chiến này, không thể tiếp tục đánh như vậy, những Tổng binh chúng ta gộp lại, kết hợp thêm những nhân mã này, tuy nói không tinh nhuệ sánh bằng Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân, nhưng phóng tầm mắt bốn nước, cũng coi như là kỵ binh nhất lưu, cứ như vậy chọi cứng với Càn nhân, thật sự quá thiệt thòi!!!
Cứ đánh đấm thế này, tuy rằng liên tục mấy lần giao chiến, Yến nhân đều thắng, kẻ bại lui đều là Càn nhân, nhưng bản thân tổn thất cũng rất lớn, mà ưu thế tính cơ động của kỵ binh hoàn toàn không phát huy ra được.
Lương Quốc Hồng nói tiếp:
- Hứa đại nhân, coi như muốn ra tay, cũng không được cấp thiết như vậy.
Lời này vừa nói ra, không chỉ Quách Đồng Tư còn có ba vị Tổng binh khác bên cạnh, mặt đều biến sắc.
Lời này gần như chỉ thằng vào mặt Hứa Văn Tổ nói, coi như ngươi muốn cắt giảm thực lực của chúng ta, làm cho ngươi có thể ngồi vững vàng vị trí đầu sỏ Ngân Lãng quận, cũng không thể nóng vội, khó coi như vậy.
Hứa Văn Tổ không tức giận chút nào, trái lại tiếp tục cười ha hả nói:
- Ngàn vạn không thể nói như vậy, Hứa Văn Tổ ta xưa nay làm việc đàng hoàng trong mắt mọi người. Ngày thường phía sau cánh cửa đóng kín, người nào chẳng tính kế tính tới tính lui, Hứa Văn Tổ ta cũng tính toán như các ngươi, ta mập mạp, nhanh đói bụng, tự nhiên phải tính kế ăn nhiều hơn một chút.
Hứa Văn Tổ dừng một chút, nghiêm túc nói:
- Nhưng hiện tại chúng ta đối mặt chính là Càn nhân, huynh đệ có thể đánh nhau trong nhà, nhưng ra khỏi cửa vẫn phải đứng chung một chỗ. Riêng đạo lý này, Hứa Văn Tổ ta vẫn thuộc làu làu. Nhánh binh mã mạnh nhất của ta chính là Thúy Liễu bảo, không phải bị Tĩnh Nam Hầu điều động xuôi nam rồi sao, nhưng của cải chỗ ta còn gần mấy ngàn kỵ. Thế này tốt nhất, ta một người không bảo lưu tí gì, trực tiếp đem nhánh binh lính này trực tiếp vào biên chế của hai huynh đệ các ngươi đi!
Hứa Văn Tổ nói lời này, để để Lương Quốc Hồng bất ngờ, theo bản năng hỏi lại:
- Thật chứ?
- Chính xác trăm phần trăm!
Hứa Văn Tổ tựa hồ ngồi xổm quá mệt mỏi, thẳng thắn đặt mông ngồi ở trên đất cứng, vừa lôi kéo cổ áo của mình, tiếp tục nói:
- Các ngươi cũng nhìn thấy đấy, ta mập mạp như vậy, ngay cả đầu Tỳ Thú kia cũng cảm thấy vất vả, đừng nói mang binh xung phong, đi lại bình thường thôi đã miễn cưỡng lắm rồi, cho nên lần này tất cả phải nhờ vào chư vị. Binh mã dưới trướng ta, các ngươi tự phân đi, còn đám gia tử mới đến, các ngươi cứ viện chọn lựa thoải mái. Đám binh lính đã cho đi này, ta sẽ không đòi lại nữa, những câu nói này, hôm nay ta nói trước mặt các ngươi, hi vọng các ngươi không cần lo lắng ngày sau ta sẽ đổi ý.
Sắc mặt Lương Quốc Hồng hơi nghi hoặc một chút, hỏi:
- Hứa đại nhân, tại sao ngài lại làm vậy?
Đám người này đều xuất thân từ đầu lĩnh quân, thật vất vả lắm mới leo lên vị trí này, tự nhiên hiểu được tầm quan trọng của binh mã dưới trướng, Hứa Văn Tổ trực tiếp đem của cải tống lên người bọn hắn, hành động như vậy quả thật khiến người ta khó lý giải.
- Ha, đã đến lúc này, đừng phân ngươi ta, ở trong mắt người Càn, chúng ta đều là Yến nhân.
Hứa Văn Tổ hơi khói khăn bò dậy từ dưới đất lên, tay chỉ chỉ phía đông, nói:
- Không lừa dối các ngươi, Tấn Quốc phía đông bên kia đã khai chiến, có người nói thế tới không nhỏ, hai đại thị tộc Tấn Quốc, đều là hai tộc có thực lực mạnh, cụ thể lấy ra bao nhiêu binh mã, ta không biết, nhưng phía đông Yến Quốc ta có năm vạn quân hậu doanh Tĩnh Nam quân thêm hơn một trăm ngàn Cấm quân và quận binh phòng ngự kia, muốn phòng ngự thôi vẫn là nhiệm vụ rất khó.
- Triều đình không thể rút ra một binh một tốt đến trợ giúp chúng ta, hai vị Hầu gia cũng suất binh xuôi nam, tuy nói không biết được vì sao Càn quân Tam biên này vẫn chưa có bất kỳ động tĩnh gì về giúp, nhưng nếu bọn họ thật sự muốn bắc phạt, vị trí Yến kinh của Bệ Hạ, trừ bỏ chúng ta có thể ngăn cản một hồi, còn hi vọng ai nữa?
- Mấy huynh đệ, ta cũng hiểu được các ngươi cũng đau lòng những binh sĩ dưới trướng bị chết, ta cũng đau lòng. Mẹ nhà nó! Đừng quên ai cho các ngươi đẩy lương đẩy giáp đẩy ngựa, những đồ chơi này, nếu lão tử không tốn công sức làm việc, muốn béo lên hai vòng nữa có gì khó?
Hứa Văn Tổ dừng lại, lấy hơi tiếp tục nói:
- Nhưng hiện tại chúng ta không thể lùi, một bước cũng không thể lùi, cũng không có thể tránh né mũi nhọn, Càn nhân đang thăm dò đây, Càn nhân cũng kiêng kỵ, bọn họ không về giúp là thật, nhưng bọn họ cũng không dám lên phía bắc trên quy mô lớn, bọn họ sợ hai bị Hầu gia giết trở về. Chúng ta không biết khi nào hai bị Hầu gia giết tới, nhưng chúng ta hãy làm tốt nhiệm vụ của mình.
Hứa Văn Tổ dừng lại, nhìn ba vị Tổng binh kia một lần, nói:
- Nếu ta túng, nếu ta lui, chẳng khác gì cho Càn nhân một viên thuốc an thần, nói không chừng Càn nhân thật sự dám thử phái đại quân lên phía bắc. Cho nên, trước mắt Càn nhân đến bao nhiêu, ta ăn bấy nhiêu, cho dù liều mạng lưỡng bại câu thương, cho dù chúng ta liều hết hết thảy của cải, ta cũng không thể lùi, vạn sự, chỉ sợ một hơi, khẩu khí này, ta vẫn nhấc theo, đến chết cũng phải nhấc theo!
Mặt Hứa Văn Tổ nhìn về phía phương bắc, đúng về hướng Yến kinh, nói:
- Lời nói xuất phát từ tâm can, nói lần này chúng ta bảo vệ Bệ Hạ, chẳng bằng nói chúng ta đang bảo vệ Đại Yến. Tổ tông chúng ta ngày xưa quên mình chém giết, mới giúp Đại Yến ta thái binh trăm năm. Trăm năm vừa qua, chúng ta không phải đánh giặc, chưa bao giờ có bất luận một nhánh binh mã địch quốc thâm qua cương vực Đại Yến ta, Đại Yến ta cũng chưa từng mất qua một tấc đất!
Hứa Văn Tổ dừng lại lấy hơi ra sức nói:
- Nếu chúng ta không chống nổi, sau đó chết đi, còn mặt mũi gì đi gặp tổ tiên nữa. Chư vị, đây chính là tâm ý của Hứa Văn Tổ ta, ta cười nhạo Càn nhân một trăm năm, vẫn cười nhạo Càn nhân nhát gan… Trước mắt đến thời điểm này, ta cho đám Càn nhân này nhìn thử một cái, cái này mới là nam nhân chân chính!
Không có tiếng vỗ tay, cũng không có phụ họa.
Sắc mặt của mọi người, trái lại có vẻ tương đối hờ hững.
Đây đều là lão tướng trường thành trong binh doanh, không phải đám lính mới trẻ tuổi bị vài câu tùy tiện châm chọc dẫn tới gào thét.
Bọn họ đồng ý, không phải ngươi nói cái gì, mà ngươi muốn đi làm cái gì.
Lúc này, Lương Quốc Hồng ngẩng đầu nhìn mây trên trời, mở ra cái miệng khép kín, chậm rãi nói:
- Cái chân này của lão tử đã bị phế bỏ, vốn nghĩ tần nấy gia sản để giữ lại cho nhi tử ta, nhưng người trong nhà biết chuyện nhà mình, con trai ta làm giáo úy Thủ bị gì gì, lúc không đánh trận có thể tính toán chi ly.
Lương Quốc Hồng dừng lại, nhìn mọi người, nói tiếp:
- Cứ như vậy đi, những binh sĩ còn sót lại dưới trướng tay, các ngươi tự phân đi, hiện tại ta không cưỡi ngựa được, vừa vặn đi Nam Vọng thành huấn luyện đám lính mới kia, trong thời gian ngắn không cầu có thể huấn luyện bọn họ thành tinh nhuệ, nhưng cố gắng truyền thêm điểm sát khí là được.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)