Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 380: HÃN VƯƠNG

Hứa Văn Tổ ở bên cạnh mỉm cười, trên khuôn mặt mập mạp, tràn đầy niểm vui.

Lương Quốc Hồng quay đầu nhìn về phía Hứa Văn Tổ, nói:

- Hứa đại nhân, có câu nói, ta muốn nói từ rất lâu rồi.

- Ngài nói đi, ta nghe!

- Dáng vẻ ngài cười… Thật khiến người ta buồn nôn.

Hứa Văn Tổ cười càng rực rỡ, đồng thờ đáp lại nói:

- Kỳ thực, lúc ta vừa tới nhìn thấy chân ngươi bị phế bỏ…. Trong đầu cũng rất vui vẻ.

Trên cồn cát, một lều vải dựng thẳng, trên đỉnh lều vài có một cái sừng màu tím.

Đây là biểu tượng quyền lực chí tôn của Vương đình Man tộc, có điểm tương tự với cờ Kim Ngô của Càn Quốc, đều là đồ vật đặc hữu chỉ có “Đế Vương” mới được sử dụng, ý nghĩa tượng trưng của nó vượt ra xa thực tế.

Lều vải như vậy, trong lịch sử Vương đình chỉ có ba tòa, phía trên mỗi tòa đều có một cái sừng màu tím.

Một sừng, đến từ chính Tỳ Hưu.

Trong lịch sử, có hai đời Hoàng Đế Cơ gia ngự giá thân chinh chết trận, Tỳ Hưu dưới khố bọn hắn cũng bị Man tộc bắt đi, cái thứ ba là của một đại soái thống binh Yến Quốc chết trận để lại.

Chỉ có Tỳ Thú có huyết thống cao quý chân chính mới dựng dục ra một sừng màu tím như vậy, Man tộc coi đây như chiến lợi phẩm, tượng trưng cho vinh dự.

Có điều, trong lịch sử, trăm năm trước lúc Man tộc tây chinh, có một đỉnh lều vải như vậy bị mất tại phương Tây.

Ngoài ra còn có một đỉnh, thời sơ đại Trấn Bắc Hầu phủ trấn thủ hoang mạc không bao lâu, dẫn Thiết kỵ dưới trướng truy đuổi Vương đình Man tộc, cướp lại được.

Nói cách khác, loại lều vải này, Vương đình chỉ còn lại một đỉnh, lại xuất hiện ở nơi này.

Bên ngoài lều, người đàn ông trung niên một thân mang da thú, tóc của hắn đỏ, con mắt của hắn hiện ra ánh sáng hổ phách lộng lẫy, nhưng mặt mũi của hắn lại mang theo vẻ ngăm đen và thô lỗ của Man tộc.

Tương truyền, Vương đình Man tộc Hữu Cốc Lễ Vương là người hỗn huyết, cha là người La Mã, kỳ mẫu là nô lệ Man tộc.

Thời niên thiếu quy về Man bộ, một đường trưởng thành, cuối cùng trở thành Hữu Cốc Lễ Vương.

Hắn đứng nơi đó, ánh mắt phóng tầm mắt về phía trước, nơi đó có một nhánh đội ngũ kỵ binh màu đen, trên có Long kỳ Yến Quốc, đang đi về phía hướng này.

Trong đội ngũ, có một chiếc xe ngựa.

Có một người thanh niên trẻ xông lên trước, thân mang giáp vàng, trên người toả ra anh khí, giống như một khối bàn thạch.

Lúc hắn đi đến trước lều, nhìn thấy một sừng màu tím trên đỉnh lều, trên mặt hắn lộ ra một vệt giận giữ.

Hữu Cốc Lễ Vương khẽ mỉm cười, có lẽ bởi vì khi hắn còn nhỏ từng sinh sống tại La Mã, trên người ít nhiều lưu lại nét văn hóa phương Tây.

Ánh mắt của hai người đàn ông trên không trung tụ hợp, ngược lại không ma sát ra cái gì, nhưng một trầm ổn nội liễm, một bá khí lộ ra ngoài, không thể nói ai thua ai thắng ai ưu ai xấu, chỉ có thể nói, mỗi người mỗi vẻ.

Người trẻ tuổi mặc giáp vàng, muốn giục ngựa về phía trước, lại bị Hữu Cốc Lễ Vương đưa tay ngăn cản.

- Tránh ra, ta muốn kiểm tra lều vài một chút!

Hữu Cốc Lễ Vương trầm giọng nói:

- Đại Điện hạ, dưới Man tộc ta, chỉ có một người có thể đi vào bên trong lều vải này, ngài yên tâm đi.

- Ta dựa vào cái gì tin ngươi.

Khóe miệng Hữu Cốc Lễ Vương lộ ra nụ cười nhạt, cặp mắt kia của hắn dưới ánh mắt trời càng trở nên yêu dị.

- Lần này các ngươi chỉ mang một trăm kỵ đến, không có một tên Tổng binh nào tới, nếu muốn ra tay, chỉ một mình ta ra tay là được. Ta thừa nhận, Đại Điện hạ quả thật có thiên phú võ nghệ, tuổi còn trẻ nhưng đã đạt cảnh giới Tứ phẩm Võ phu, lấy thời gian phát triển tiếp, thành tựu Võ đạo tự nhiên không thể đo lường, nhưng trước mắt, ngài không phải là đối thủ của ta.

Nói xong, Hữu Cốc Lễ Vương giơ tay lên, chỉ về phía trước, có một chiếc xe ngựa đang lái chầm chậm tới, nói:

- Quý nhân trên xe ngựa còn không lo lắng cái này, Đại Điện hạ cần gì phá hoại quy củ?

- Cơ gia tiểu tử đi vào, để Bản hãn nhìn một cái.

Trong lều vải, truyền đến một giọng nói già nua.

Hữu Cốc Lễ Vương thu tay về.

Cơ Vô Cương tung người xuống ngựa, đi tới trước lều, chắp tay nói:

- Cơ Vô Cương tới bái kiến Hãn Vương Man tộc.

- Ha ha, thời thế thay đổi, người nhà họ Cơ, bắt đầu hiểu lễ nghi rồi, ha ha!

Cơ Vô Cương xốc lên liêm màn lều vải, nhìn thấy một ông lão một thân hoa phục ngồi xếp bằng, ông lão kia lớn tuổi, co quắp bên trong, làm gì có nửa phần tư thái Man Vương, gần giống lão phú ông trên nông trang Yến Quốc.

- Làm sao, hiện tại Cơ gia ngươi học ra dáng lắm, người Man ta vẫn phải ăn tươi nuốt sống?

Cơ Vô Cương đi vào lều vải.

- Cơ gia tiểu tử, xác thực uy vũ, đáng tiếc, người nhà họ Cơ đã rất nhiều năm chưa từng tự mình tiến vào hoang mạc loanh quanh, Bản Hãn kém chút cho rằng tử tôn Cơ gia bắt đầu sa vào hưởng lạc, không nuốt nổi cát hoang mạc này rồi.

Trăm năm trước, Vương đình Man tộc tây chinh, kết quả đại bại.

Sơ đại Trấn Bắc Hầu chấp chưởng Bắc Phong quận, bắt đầu trấn áp hoang mạc.

Mấy trăm năm qua, người Man vẫn là họa lớn của Đại Yến, từ đó không cách nào tiến thêm một bước, năm đó Hoàng Đế tổ tiên Cơ gia lần lượt ngự giá thân chinh hoang mạc, xác thực tình cảnh đó đã rất xa hiện tại rồi.

- Hoang mạc, ta ngược lại thật ra vẫn luôn muốn đến, nhưng thực tế không cần thiết đến.

- Lời này đúng là chỉ có tiểu tử Cơ gia ngươi dám nói.

Man Vương không tức giận chút nào, chỉ chỉ một chén rượu sữa ngựa trước mặt, nói:

- Uống rượu!

Cơ Vô Cương không do dự, trực tiếp đem chén rượu giơ lên, uống một hơi cạn sạch.

- Làm sao?

Man Vương hỏi.

- Khó uống đến cực điểm.

- Ha ha ha ha. . .

Man Vương cất tiếng cười to, tùy tiện nói:

- Chỗ Bản Hãn còn rượu phương Tây, qua mấy ngày, sai người đưa ngươi một ít, rượu, phải uống từ từ mới thú vị.

- Đa tạ Hãn Vương.

Lão Man Vương vẫn biểu hiện như trưởng bối, tuy song phương quan hệ thù địch, trước mắt càng giương cung bạt kiếm, nhưng Cơ Vô Cương cũng chậm chậm thay đổi kiêu căng lúc trước, bắt đầu toát ra tư thái vãn bối.

- Trong lòng Bản Hãn kỳ thực vẫn sợ, sợ trước khi bản thân duỗi chân thẳng, vẫn không thấy người nhà họ Cơ cưỡi ngựa đến hoang mạc nhìn một cái.

Lời nói này mang thâm ý.

Bởi Lý gia trấn thủ hoang mạc thực sự quá mức vững vàng, cho nên hoàng tử Cơ gia các đời gần đây không phải ngự giá thân chinh, thời điểm để nhà họ Cơ lại xuất hiện ở hoang mạc chính là cục diện Lý gia sắp không chịu được nữa.

Chỉ tiếc, vẫn không chờ được cơ hội này, cũng rất khó thực hiện mục tiêu này.

Các tổ tiên từng ở đây và nhà họ Cơ chém giết mấy trăm năm, kết quả đến mình một đời này, người người nhà họ Cơ đều không cao hứng đến hoang mạc đến rồi, đây có thể nói bản thân hắn không mặt mũi nào đi gặp tổ tông rồi.

- Ngày sau, tiểu tử ngươi ngược lại có thể tới đây thường xuyên hơn một chút.

Lão Man Vương lắc đầu một cái, nói:

- Ngươi không tranh ngôi vị Hoàng Đế sao?

Câu hỏi này rất trực tiếp.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!