Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 381: GIAO DỊCH

Cơ Vô Cương cười nói:

- Ta không có đầu óc kia.

- Từ xưa đến nay, người không có đầu óc làm Vương làm Hoàng Đế, nhiều hơn nhiều. Ngươi thành thật nói cho Bản Hãn, Hoàng Đế này, ngươi có muốn làm hay không?

Cơ Vô Cương không che lấp, ở đây, xác thực không cần phải che lấp, thân là hoàng tử, hắn rất rõ ràng tính khí của cha hắn, cha hắn ở mức độ nào đó rất văn minh.

- Muốn ngồi!

Long ỷ kia, ai không muốn ngồi đây.

Nhưng trên đời này, cũng không có đạo lý muốn là được.

- Nghe nói, Yến Hoàng định lập Thái tử là Nhị đệ ngươi?

- Đúng.

- Ai nha, cũng đúng, cậu của Nhị hoàng tử là Tĩnh Nam Hầu, sau đó nhạc phụ là Trấn Bắc Hầu, hắn không ngồi vị trí kia, thì ai ngồi. Ngươi, cũng đáng tiếc, ai bảo ngươi xuất thân không tốt đây.

Mẫu phi Đại hoàng tử Yến Quốc chính là nữ tỳ.

Cơ Vô Cương gật gù, cảm khái nói:

- Đúng đấy.

- Ha ha ha a, ha ha ha ha ha!

Lão Man Vương duỗi tay chỉ vào Cơ Vô Cương nói:

- Tên tiểu tử hỗn đản ngươi, ngược lại phù hợp với khẩu vị của Bản Hãn, Bản Hãn có thể cho ngươi gia thế.

Gia thế chỗ này, tự nhiên chỉ chính là "Thê tộc".

Bất luận thời đại trước mắt hay hậu thế, một người quan hệ trực tiếp nhất về mặt gia thế đại khái chỉ có ba cái, một đến từ cha của mình, một đến từ mẹ mình, ba đến từ vợ mình.

- Hãn Vương chẳng lẽ muốn đem vị trí Vương đình cho ta ngồi?

- Tiểu tử ngươi, nếu thật cho ngươi ngồi, cha ngươi nhất định không đồng ý, dù các ngươi trên danh nghĩa “Ân đoạn nghĩa tuyệt”, nhưng vị trí này, một Yến nhân họ Cơ như ngươi có thể ngồi được sao? Bản Hãn có một ấu nữ, chính là minh châu trên hoang mạc, nếu ngươi muốn, Bản Hãn có thể gả cho ngươi.

- Đồ cưới đâu?

- Ngươi nhà họ Cơ, quả nhiên không biết xấu hổ như vậy.

- Lão Hãn Vương, nếu muốn cho ta gọi ngài một tiếng nhạc phụ, làm thế nào cũng phải mất phí chứ.

Lão Man Vương duỗi ra một ngón tay, nói:

- 10 ngàn kỵ binh Vương đình.

- Thiếu.

- Hử?

- Lão nhị bên kia, Trấn Bắc Hầu Tĩnh Nam Hầu bên kia gộp lại mấy trăm ngàn Thiết kỵ, ngài cho ta 10 ngàn? Con rể ta này làm sao đi tranh cướp ngôi vị Hoàng Đế?

- Vô Cương, không nên làm khó lão già kia, hắn nơi đó còn sót lại mấy lạng của cải người nào không biết, ngươi muốn bòn rút cũng không ra cái gì đâu.

Âm thanh lão phu nhân từ bên ngoài truyền vào.

Cơ Vô Cương chủ động đi tới miệng lều vải, xốc lên lều vải, nhìn thấy Hữu Cốc Lễ Vương lúc trước đối với mình không coi ra gì, lúc này lại khom người hành lễ lão phu nhân.

Lý gia trấn thủ hoang mạc trăm năm.

Trăm năm, thật đủ lâu… Lâu đến hiện tại người Man tộc sợ hãi chính là Lý gia mà không còn là Cơ gia.

Hắn lấy thân phận Đại hoàng tử Yến Quốc, vẫn không thể sánh nổi phu nhân Trấn Bắc Hầu đương đại.

- Dì.

Cơ Vô Cương chủ động đưa tay nâng cánh tay lão phu nhân.

Bên này, Man Vương vẫn lười biếng co quắp ở nơi đó, cũng loạng choà loạng choạng mà đứng dậy, ho khan vài tiếng, cười nói:

- Gặp tiểu muội Lý gia.

Lão phu nhân khẽ mỉm cười, gật đầu nói:

- Gặp lão ca ca.

Một người là Đại Hãn Vương đình Man tộc, là Man Vương hàng thật giá thật.

Một người là phu nhân Trấn Bắc Hầu, đối với phương bắc là một nhân vật có tiếng nói lớn.

Nhưng chào hỏi, lại như lão láng giềng thăm hỏi nhau.

- Lý lão đệ đi phía nam khoái hoạt rồi sao? Ta nói tiểu muội Lý gia, nam nhân rốt cuộc có đức hạnh gì, ngươi còn không rõ sao? Hắn đi ra ngoài khoái hoạt, để ngươi ở nhà, chuyện này thật không được.

Đại Hãn cười cười nói tiếp:

- Ta từng nghe nói qua, nữ tử Giang Nam của Càn Quốc, từng người từng người quốc sắc thiên, không biết lão đệ Lý gia kia ở nơi đó lại có niềm vui mới rồi!

Lão phu nhân nói:

- Trong nhà quá nghèo, nghèo đến đói meo, nam nhân mà, thế nào cũng phải đi ra ngoài bán chút sức lực, kiếm tiền tiêu chứ. Trước mắt khuê nữ sắp xuất giá, làm thế nào cũng phải đặt mua đồ cưới, đỡ khuê nữ đi gả bị nhà chồng khinh bỉ.

- Muội muội, ngươi lại khách khí rồi, thiên kim nhà ngươi, riêng đồ cưới xuất giá nàng, Vương đình ta đương nhiên tặng thêm một phần.

Quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ làm thủ đoạn thế nào đối với Man tộc hoang mạc, gần như người đời đều biết, Sa Thác bộ lạc bị diệt thế nào, Vương đình Tả Cốc Lễ Vương làm sao ngã xuống?

Nhưng mặc dù vậy, việc xuất giá của nàng, không phải lời nói đùa.

- Không phiền phức lão ca ca, lão ca ca ngươi trải qua tháng ngày này cũng không dễ chịu.

- Ai, cũng không thiếu chút tâm ý này.

- A, hiện tại mùa màng không được, tháng ngày này người ta cũng trải qua căng thẳng, lão ca ngươi có phần tâm này, tốt nhất đừng đến nhà ta tống tiền, Lý gia ta thế là hài lòng rồi!

Man Vương cười cười nói:

- Lời này, không thể nói như vậy.

Sắc mặt của lão Man Vương bắt đầu trở nên trở nên nghiêm túc, tiếp tục nói:

- Hồi trước, tuy rằng Man tộc ta trải qua tháng ngày khó khăn, nhưng vẫn có thể mở ngày lễ Tết, hiện tại thì được rồi, từ lúc Lý gia ngươi đến về sau, trực tiếp khiến Man tộc sống khổ sở gần trăm năm qua, tháng ngày này, thật gian nan!

- Không phải, hồi trước Lý gia ta ở Ngân Lãng quận, cũng coi như gia đình sung túc giàu có, từ lúc di dời đến hoang mạc bên này, một trăm năm ăn hạt cát không nói, ngày thường nam nhân Lý gia còn khó được ăn thịt.

- Cho nên nói, Lý gia tiểu muội, người sống một đời, hà tất lảm khổi mình?

Lão phu nhân gật gù.

- Kỳ thực, làm hàng xóm nhiều năm như vậy, ta cũng nhớ đến điểm tình cảnh, ta không lãng phí nữa, nói cái gì khác chỉ phí lời, Nếu Lý gia tiểu muội ngươi muốn mời ta đi ra nói chuyện, vậy ta phải cho ngươi mặt mũi.

Lão phu nhân mở miệng nói:

- Binh Man tộc không được tiến đông một bước.

Lão Man Vương chậm rãi ngồi xuống, nói:

- Trước đây ba mươi vạn Thiết kỵ Lý gia ngươi đều bày nơi đó, coi như chúng ta muốn vào, cũng không vào được. Nhưng hiện tại, chúng ta muốn vào các ngươi chống đỡ được sao?

Nguyên bản, sáu trấn ba mươi vạn Trấn Bắc quân trấn thủ cương vực, hiện tại chỉ còn dư lại không đủ mười vạn, sức khống chế lập tức bị suy yếu quá nhiều quá nhiều, muốn ngăn trở người Man không tiến vào, xác thực rất khó.

Huống chi lần này dưới Vương đình hiệu triệu, Man tộc không chỉ có mười vạn kỵ binh Vương đình, thậm chí còn có rất nhiều bộ lạc hưởng ứng lời hiệu triệu, bọn họ có thể huy động số lượng kỵ binh từ hai mươi vạn trở lên.

Đặt trước đây, thời điểm ba mươi vạn Thiết kỵ Trấn Bắc quân còn ở, bộ lạc Man tộc không dám gióng trống khua chiêng tụ tập như vậy, bởi vì bọn họ rõ ràng, cho dù ba mươi vạn của mình gặp phải ba mươi vạn Trấn Bắc quân, kết quả tự nhiên hoàn toàn thất bại.

Nhưng hiện tại, bởi vì nhìn thấy hi vọng, cho nên không ít đại bộ lạc đã sớm không chịu sự khống chế của Vương đình, lần này lại tụ tập dưới cờ sí của Vương đình.

Lão phu nhân mở miệng nói:

- Hôm nay lão thân đến, kỳ thực muốn cũng Đại Hãn làm một khoản buôn bán.

- Hầu phu nhân, mời nói.

- Một lần này, chỉ cần Man tộc không vượt biên, sau mười năm, Trấn Bắc Hầu phủ ta, Đại Yến ta, sẽ không tiến vào hoang mạc một bước.

Tuy rằng song phương tác chiến trên quy mô lớn trong mấy chục năm vừa qua đã rất ít, nhưng Trấn Bắc quân vẫn thường chạy tìm điểm đánh, biết điều kiện sinh tồn của hoang mạc rất ác liệt, giúp bọn họ giảm đinh, hóa giải áp lực nhân khẩu một chút.

Lý Phú Thắng loại này, hậu thế có thể đi làm cục trưởng Ủy ban dân số quốc gia.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!