Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 384: TỰ LAO ĐẦU VÀO CỬA

Trên mặt Trịnh Phàm rất bình tĩnh, trong lòng lại hơi hoảng, theo bản năng muốn cắn mấy cái móng tay.

Tứ Nương đã sớm đem hạt hướng dương nhạt vào trong tay Trịnh Phàm, Trịnh Phàm cũng cắn hạt hướng dương.

Bách Lý Kiếm dừng bước, Bách Lý Hương Lan tiếp tục hướng phía trước, sau khi đi một đoạn, cũng ngừng lại, ánh mắt của nàng rơi trên người tiểu kiếm đồng ngồi trên vai Phiền Lực.

- Thả nàng, các ngươi, có thể rời đi.

Hiển nhiên trong mắt huynh muội Bách Lý gia, mệnh của tiểu kiếm đồng còn nặng, còn quý hơn Trịnh Phàm hơn nhiều.

Hơn nữa, hai huynh muội này quả thân không để ba trăm kỵ binh này trong mắt.

- Được.

Trịnh Phàm rất thoải mái đáp ứng, đồng thời nói:

- Chờ chúng ta trở về quân doanh, sẽ thả nàng ra, Yến nhân chúng ta nói chuyện, từ trước đến nay đều chắc như đinh đóng cột.

Bách Lý Hương Lan khẽ cau mày, rất hiển nhiên, tuy rằng không tiếp xúc nhiều, nhưng hình tượng Trịnh Phàm trong lòng nàng, cũng không được tốt lắm.

Nàng giơ kiếm lên, chỉ về phía Trịnh Phàm nói:

- Giao ra đây.

Viên Chấn Hưng là một kể lập dị, rõ ràng là một kiếm khách ưu tú, nhưng lại trải qua tháng ngày mơ hồ lung ta lung tung, nhưng người đàn ông này vẫn mang theo tiểu kiếm đồng bên người, vậy đủ để chứng minh Viên Chấn Hưng coi trọng tiểu kiếm đồng này như thế nào?

Trịnh Phàm cũng đoán ra được kiếm phôi có nghĩa gì, cái này gần như Tiên Thiên thân thể, ngày sau luyện kiếm, có thể làm ít hiệu quả nhiều.

- Vậy thì không cần nói chuyện nữa.

Trịnh Phàm lắc đầu một cái.

Đầu tiên giao người ra, đó là chuyện không thể, bởi vì thường ngày hành vi của Trịnh Thủ bị không được quân tử lắm, cho nên Trịnh Phàm không tín nhiệm hành vi của người khác.

Lúc này Bách Lý Kiếm nhấc thiết kiếm của mình lên, ngẩng đầu lên, nét vẩn đục trong mắt bắt đầu tiêu tan, thay vào đó, là một loại trong suốt không nói nên lời.

Song phương trầm mặc đối lập, búa Phiền Lực vẫn đặt trước người tiểu kiếm đồng, giống như nóng súng nhắm ngày thái dương của con tin.

- Bọn họ đang súc thế.

Tứ Nương mở miệng nói.

- Tích góp đại chiêu?

Trịnh Phàm mở miệng nói.

Tứ Nương hơi do dự một chút, dưới bầu không khí trong hoàn cảnh này, nàng vẫn gật đầu nói:

- Chủ thượng anh minh.

Kiếm khách, chú ý cái gọi là kiếm khí như cầu vồng, bọn họ không giống Võ giả thuần túy, có thể rửa ráy trong mưa tên, cho nên càng chú trọng việc trong thời gian ngắn bùng nổ ra sát thương.

Hiển nhiên, bọn họ chuẩn bị động thủ rồi.

Rốt cuộc, loại cường giả ngu đần như Viên Chấn Hưng, nếu ngươi gặp may đụng phải một tên, không thể hi vọng xa vời gặp thêm tên nữa.

Tứ Nương có thể nhìn ra, Lương Trình tự nhiên cũng có thể nhìn ra, lập tức hắn phân phó năm mươi kỵ binh dưới trường bắt đầu vây quanh Bách Lý Hương Lan, mà nhân mã thì bắt đầu chen chúc lao về phía Bách Lý Kiếm.

Kết quả lý tưởng nhất, chính là trước tiên vồ giết hạ một tên, sau đó tập trung giải quyết tên còn lại, đương nhiên, tổn thất sẽ rất lớn, nhưng đây không phải vấn đề lo lắng ngay lúc này, mà không biết ba trăm kỵ có thể ngăn cản được hai vị kiếm khách nhất lưu đương đại này không, trong đó có một vị mơ hồ là đệ nhất kiếm khách đương thời.

Thời khắc song phương đã thủ thế chờ đợi xuất kích, đột nhiên hướng tây nam xuất hiện một bộ nhân mã, phía trước có mấy trăm kỵ binh, phía sau thì theo hơn một nghìn binh sĩ.

Người cầm đầu, hai tay như Viên, râu dài, cầm một thanh trường thương trong tay.

- Bách Lý đại sư chớ lo, Hàn Ngũ Bắc Hà quận đến đây trợ trận!

Hàn Ngũ?

Trịnh Phàm ngồi trên ghế Thái sư phóng tầm mắt tới, phát hiện người kia cực kỳ nhìn quen mắt, lúc này mới nhớ tới, đây không phải một trong những tên tướng lĩnh, ngày đó bị Lý Phú Thắng suất quân đánh bại bên ngoài Trừ Châu thành hay sao?

Lúc đó mình kết luận đối phương là một con cá lớn, có điều con cá lớn này khá dữ, cho nên không dám câu hắn.

Hàn Ngũ đến rồi, mang theo gần hai ngàn binh mã tới.

Vận khí của hắn kỳ thực không tốt lắm, sau khi đội ngũ bị đánh tan bên ngoài Trừ Châu thành, hắn thu thập một phần tàn quân trở về Bắc Hà quận, rốt cuộc chiến sĩ dưới trường hắn đều xuất thân từ Bắc Hà quận, đồng thời sào huyệt cha vợ hắn cũng ở Bắc Hà quận.

Ai ngờ đến hắn vừa mới suất tàn quân trở về, chứng kiến một màn Lý Báo suất quân đánh nổ cha vợ, xét mặt cảm tình tốt đẹp, thân là con rể Hàn Ngũ trực tiếp tiếp ứng cha vợ, sau đó hai người đồng thời chạy về phía nam.

Khi đó Lý Báo còn cùng Lý Phú Thắng đang thi chạy, cho nên cũng ò sức đi đuổi, nhưng bản lĩnh Hàn Ngũ không tệ, tố chất binh mã dưới trướng xác thực không bằng Yến quân, nhưng bản thân cá nhân hắn quả thật có năng lực, vẫn mang theo cha vợ mình tránh được.

Bên này vừa qua khỏi Biện hà, muốn nghỉ chân một chút tại Tây Phong độ, tiện thể để cha vợ mình dâng thư cho quan gia thừa nhận lỗi lầm, hi vọng có thể khôi phục chức quan vân vân.

Không phải đúng dịp sao, Lý Phú Thắng suất quân tới, sau đó trực tiếp đánh hạ Tây Phong độ.

Lúc đó Hàn Ngũ và cha vợ kỳ thực ngay ở trong doanh trại Tây Phong độ, sau khi Yến nhân giết vào, mắt thấy thế đã không cứu vãn được, Hàn Ngũ lần thứ hai gác cha vợ mình bắt đầu vắt chân lên cổ chạy.

Có điều lần này hắn mang theo một thái giám, cộng thêm một Binh bộ Thị lang.

Thành Thượng Kinh đã đóng chặt, tạm thời không vào được, Hàn Ngũ trực tiếp mang theo một nhóm người vòng qua thành Thượng Kinh tiếp tục đi nam.

Dựa vào thân phận của cha mình, cộng thêm vị thái giám và vị Binh bộ Thị lang kia, Hàn Ngũ rất nhanh thu nạp được vài nhánh Cần Vương quân, lắc mình biến hóa, lại thành một quân đầu lĩnh.

Lúc trước nghe thủ hạ do thám về báo, nói Bách Lý Kiếm trở về, Hàn Ngũ lập tức chọn một nhóm binh mã lại đây chờ đợi sai khiến, rốt cuộc Bách Lý Kiếm chính là võ sư của Thái tử, địa vị cao thượng, có thể mắc lên chân hắn, đối với tương lai của mình tự nhiên có lợi ích khổng lồ.

Hàn Ngũ nhìn thấu, một làn sóng Yến nhân xuôi nam lần này không diệt được Đại Càn, nhưng không biết bao nhiêu văn võ bá quan to to nhỏ nhỏ bị kéo xuống, đây không phải cơ hội để Hàn Ngũ hắn lên chức sao?

Cho nên loại liếm chân này, hắn cần phải ân cần.

Chỉ là, khi nhìn thấy Hàn Ngũ suất lĩnh Càn binh đuổi tới, trong lòng Lương Trình nảy ra một hồi.

Bách Lý Kiếm và Bách Lý Hương Lan vừa mới ngưng tụ khí thế đột nhiên rời đi, đồng thời hai huynh muội thu kiếm, không chút do dự mà chạy băng băng về phía thành Thượng Kinh.

Không ngự kiếm phi hành, nhưng tốc độ chạy của hai vị kiếm khách, tương đối nhanh rồi.

Hàn Ngũ trợn tròn hai mắt, đây rốt cuộc là chuyện gì?

Đột nhiên, Hàn Ngũ ý thức được cái gì, lập tức mắng:

- Mẹ nhà nó! Ta ăn mỡ heo làm tâm trí mê muội rồi!

Đại địa bắt đầu rung động lên, bóng dáng rất nhiều kỵ sĩ Trấn Bắc quân bắt đầu xuất hiện.

Hàn Ngũ điều động binh mã Càn quân tự nhiên không thể che dấu đại doanh đối diện, cho nên Trấn Bắc quân cấp tốc phản ứng lại.

Mà người cầm đầu đám Trấn Bắc quân này, bất thình lình chính là Lý Phú Thắng, hắn đã nín nhịn mấy ngày nay rồi!

- Con mẹ nó, Bản Tướng không thích đi dọn dẹp đám tạp quân này, kết quả đám tạp quân này được đà lấn tới, chủ động tới cửa gây sự, con hổ không phát uy thật sự coi lão tử là mèo ốm! Xông lên! Nghiền nát bọn họ!

Lúc này, Phiền Lực đem búa để xuống.

Sắc mặt tiểu kiếm đồng hơi khó coi.

Trịnh Thủ bị vẫn nơm nớp lo sợ, vào lúc này rốt cuộc yên lòng, thân thể hơi hơi xụi lơ một ít tựa trên ghế Thái sư, trong lúc nhất thời thật sự có mùi vị lười biếng, bất cần đời.

Trịnh Phàm đưa tay chỉ phía trước, nói với tiểu kiếm đồng:

- Bọn họ chạy!

Tiểu kiếm đồng trầm mặt, như đang suy tư điều gì, cuối cùng, mở miệng nói:

- Ta đột nhiên cảm giác thấy. . .

- Cảm thấy cái gì?

- Cảm thấy sư phụ đen đủi của ta… Thật đáng yêu.

Trịnh Phàm chép miệng một cái, gật đầu, nói:

- Đúng.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!