Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 385: ĐEN TỪ NHỎ SAO

Tấn quốc nhiều núi, Thiên Đoạn sơn mạch ở phía bắc Tấn quốc chính là sơn mạch lớn nhất phương đông, bên trong có Yêu thú qua lại, có điều, loại Yêu thú này cũng chỉ tương tự với Tỳ Hưu mà Hoàng thất Yến quốc bồi dưỡng, thậm chí còn có chút không bằng, cũng không quá hiếm lạ, cho nên các thương đội Tấn quốc hành tẩu thiên hạ, thường thường đem các loại Yêu thú cổ quái kỳ lạ ra bán.

Năm đó, Đại văn hào Diêu Tử Chiêm của Càn quốc từng đi qua Tấn quốc, vốn muốn mượn khung cảnh hùng vĩ của Thiên Đoạn sơn mạch mà làm thơ, kết quả lại bị dã nhân dưới chân núi bắt về, nếu không phải vừa hay gặp được một nhánh binh mã Tấn quốc đang càn quét dã nhân phụ cận cứu ra, đoán chừng vị Đại văn hào này còn chưa kịp tỏa sáng đã phải điêu tàn.

Thiên Đoạn sơn mạch là một, phía tây Tấn quốc, cũng chính là khu vực giáp giới với Yến quốc, cũng có một dãy núi, người Tấn gọi là Chiết Mã sơn, còn người Yến lại xưng là Mã Đề sơn.

Dãy núi này kéo dài tới tận tây nam Tấn quốc, có thể nói, Tấn quốc như một quả trứng gà, nơi duy nhất hở ra, có đường bằng phẳng, lại là giao giới với Sở quốc.

Kỳ thực, từ rất lâu trước đây, hai nước Tấn Sở cũng không giáp giới, Sở quốc ở khu vực đông nam đại lục, khởi nguồn từ đầm lớn, Hoàng đế Sở quốc càng tự xưng mình có Kim Hoàng huyết mạch từ đầm lầy, chỉ qua mấy trăm năm, bước tiến của Sở quốc không ngừng dừng lại, không ngừng diệt các tiểu quốc bốn phía, cuối cùng, thành công giáp giới với Tấn quốc, hai bên thường xuyên bùng nổ đại chiến mấy vạn người.

Mà hướng tây nam Tấn quốc, dựa trên địa thế Mã Đề sơn, dựng một tòa Nam Môn quan.

Ngoài Nam Môn quan, có rất nhiều tiểu quốc san sát, những tiểu quốc này nằm giữa ba nước Tấn, Sở, Càn, tam đại quốc đều ăn ý để lại các tiểu quốc này làm khu vực đệm.

Cũng bởi vậy, Nam Quan môn dù hùng hồn không gì sánh được, nhưng lần cuối chiến đấu chính là từ chục năm trước, lần đó một tiểu quốc bạo phát nội chiến, quyền quý đoạt vị, Quốc chủ chạy nạn tới Tấn quốc, truy binh đuổi tới Nam Môn quan, bị quân thủ bị Tấn quốc đẩy lùi.

Có điều, bởi hai nước Càn Sở can thiệp, Tấn quốc cũng không phái binh giúp vị Quốc chủ này phục quốc, chỉ phong làm An Lạc công.

Cũng có tin đồn nói, lúc đó tam đại thị tộc Tấn quốc đã rất khổng lồ, vì vậy còn có lời truyền “Quốc chủ chi vị, người có đức tự nhiên được.”.

Cho nên, bọn họ cho rằng, nếu một vị Quốc chủ không giữ được vị trí của mình, đó chính là mệnh số đã hết, thiên đạo chi thường.

Ý trong đó, người có chút tinh tường đều có thể nhìn ra được.

Lúc này, dưới Nam Môn quan, một chi đội buôn khổng lồ đang đợi kiểm tra, chi đội buôn này có tới bảy tám trăm người.

Trên tường thành, ba người đứng thẳng.

Một người thân mặc giáp trụ, chính là thủ tướng nam quan môn, một lão giả mặc trang phục nho môn, chính là Hộ bộ Thị lang Tấn quốc, có điều triều đình Tấn quốc đã sớm chỉ còn vẻ bề ngoài, vị Hộ bộ Thị lang này, chính là buôn bán thay Hoàng thất, đã dẫn đội buôn hơn mười năm nay.

Sau lưng lão, còn có một tên sai vặt mặc hắc y.

- Ta nói, phía tây, Tấn quốc ta cùng Yến quốc đang đánh trận, phía tây nam, Yến quốc còn đánh với Càn quốc, đội buôn các ngươi lớn như vậy, muốn đi đâu?

- Đương nhiên là đi Càn quốc.

Người cầm đầu cười nói.

- Đi Càn quốc? Lúc này mà đi Càn quốc?

- Càn quốc giàu có, hàng hóa của ta chủ yếu là thảo dược từ Thiên Đoạn sơn mạch, vừa hay qua bên kia có thể bán được giá cao.

- Không sợ Yến binh trong Càn quốc sao, nếu nhìn ra các ngươi là thương nhân Tấn quốc, trực tiếp cướp của các ngươi, nói không chừng cả mạng cũng không còn.

- Phú quý hiểm trung cầu.

- Xem ra, Bệ hạ của chúng ta thiếu bạc tới vậy sao?

Thủ tướng Nam Môn quan trêu nói.

Trong lời nói, nào có nửa phần tôn trọng với Tấn Hoàng.

Cũng đúng, Tấn quốc tuy là Tấn quốc, Tấn quốc có Hoàng đế, nhưng chính quyền Tấn quốc, từ lâu đã nằm trong tay tam đại thị tộc.

Tam đại thị tộc đều có đất phong, binh mã riêng, nói cách khác, bọn họ càng giống chư hầu trong Tấn quốc, mà chiếu lệnh của Tấn Hoàng, có lúc còn không ra khỏi kinh được, càng giống như linh vậy được cung phụng ở đó.

Tam đại thị tộc để Tấn Hoàng lại, mưu đồ chính là cầu ổn định trong nước, dù sao phía tây có Yến quốc nhìn chằm chằm, đông nam cũng có Sở quốc thường gây sự.

Đồng thời, tam đại thị tộc cũng tự cảm thấy, còn chưa tới lúc phân gia.

Có điều, từ triều đình tới dân gian Tấn quốc đã sớm hình thành ý thức tam đại thị tộc, còn vị Hoàng đế kia, đã sớm không phải điều gì to tát nữa.

Có lẽ cũng chỉ có bách tính kinh kỳ Tấn quốc cùng hoàng thân Tấn quốc còn quan tâm Tấn Hoàng một ít, giúp Tấn Hoàng không đến nỗi hoàn toàn là bù nhìn.

- Không phải sao, đánh trận với Yến quốc, đứt đoạn thương lộ với phương tây, Càn quốc cũng đánh trận, đội buôn Càn quốc cũng không vào được. Đột nhiên đứt mất hai thương lộ, lương bổng của vương công quý tộc tháng trước còn chưa được phát đây.

- Bệ hạ của chúng ta, cũng gian nan chứ?

Tướng lĩnh trêu.

- Tất nhiên, Bệ hạ đang định trùng tu Thái Miếu, đã sửa được một nửa, nhưng tiền sửa nửa còn lại lại đứt đoạn, Bệ hạ ưu hoài thành bệnh tới nơi rồi.

Hàng năm tam đại thị tộc sẽ đem một phần bạc thu được từ đất phong của mình cho Tấn Hoàng, nhưng số bạc này đều rất ít hỏi, cộng thêm thuế má ở kinh thành cũng không đủ, đại gia đình hoàng tộc cộng thêm biết bao nhiêu quý tộc truyền thừa đều nhờ quốc khố mà sống.

Cho nên, từ rất nhiều năm trước đây, Hoàng thất Tấn quốc đã bắt đầu tổ chức đội buôn, đối với việc này, tam đại thị tộc đều mở một mắt nhắm một mắt, dù sao, chỉ cần Hoàng thất Tấn quốc còn tồn tại một ngày, phải để nó duy trì thể diện, nếu không, người mất mặt chính là tam đại thị tộc, khiến những quốc gia khác chê cười.

- Đại nhân.

Một người trẻ tuổi mặt đen đi tới, trong tay cầm một cái túi, đưa cho viên tướng thủ thành.

Tướng thủ thành khẽ cau mày, mở múi nhìn châu báu ngọc khí bên trong, lại khẽ mỉm cười.

Xem ra, Hoàng thất Tấn quốc ngày càng gian khổ, phải dựa vào việc cầm cố những thứ này để sống, tuy rằng không nhiều, nhưng đồ từ trong cung ra, đều là vật có giá trị liên thành.

Hắn là gia tướng Văn Nhân gia, nhận lệnh trấn thủ Nam Môn quan, trước mắt, Văn Nhân gia cùng Hách Liên gia đã liên thủ, Yến quốc từ phía tây đánh tới, Yến quân rất mạnh, thế nhưng hai gia tộc điều động tận gốc gác, hai bên cộng lại, đã gần sáu mươi vạn đại quân.

Nếu nói thiết kỵ Yến quốc là đệ nhất thiên hạ, vậy đệ nhị chính là Tấn quốc, tuy nói Tấn quốc nhiều núi, nhưng Tấn quốc cũng có nhiều bình nguyên, không thiếu nơi nuôi ngựa, mà dã nhân trong Thiên Đoạn sơn mạch, cùng với cực hàn phía bắc nhìn như rất khó sinh tồn, nhưng không thiếu làng xóm dã nhân, Tấn quốc thường cử binh chinh phạt, thu được chiến mã bổ sung, thậm chí còn bắt một số dã nhân thành lập dã kỵ.

Đương nhiên, dã nhân Tấn quốc không thể so với Man tộc ở hoang mạc phía bắc Yến quốc.

- Tướng quân, chờ lần này chúng ta trở lại, còn có thâm tạ, giờ trong tay có chút túng thiếu.

Đương triều Hộ bộ Thị lang cẩn thận nói.

Viên tướng thủ thành gật gù, cũng không có ý làm khó, lập tức phất tay ra lệnh với sĩ tốt dưới thành, ra hiệu cho thông quan.

Cửa thành mở ra, đội buôn bắt đầu tiến lên.

Viên tướng thủ thành lại chỉ vào người trẻ tuổi mặt đen bên cạnh Hộ bộ Thị lang, cười nói:

- Tên này đen như vậy, là đen từ nhỏ sao?

Thanh niên mặt đen gật gù, trên mặt nở nụ cười ngượng.

-------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!