Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 386: TẠO PHẢN

- Chà chà...

Viên tướng thủ thành có chút tiếc hận chép miệng, nếu người này không đen như thế, vậy thực cũng có chút tuấn tú, hắn có thể mở miệng nhận lấy người này.

Nam phong, rất lưu hành ở Tấn quốc.

Mỗi quốc gia đều có tật riêng, Càn quốc thích chơi thuốc, Tấn quốc thích chơi gay.

Cũng chỉ có Yến quốc dã man nhất, trừ bỏ chém giết, có vẻ cũng không có sở thích gì đặc biệt.

- Bẩm Tướng quân, từ nhỏ đã đen như vậy.

- Đen cũng không sai.

Viên tướng thủ thành vẫn có chút không nhịn được, đưa tay đưa lên cằm người trẻ tuổi:

- Nghe nói Bệ hạ cũng rất đen, trước kia bản tướng cùng gia chủ tới kinh thành mừng thọ hoàng thái hậu, hoàng thái hậu lại rất trẻ tuổi, phong vị thành thục. Chà chà, còn vị Bệ hạ kia của chúng ta, từ xa nhìn tới, chỉ thấy màu đen, ha ha ha ha.

Người trẻ tuổi mặt đen cũng nở nụ cười theo.

Người trẻ tuổi cười, gương mặt nở ra, trong lúc nhất thời khiến tên tướng thủ thành liếm liếm hai môi khô khốc:

- Họ gì?

- Bẩm Tướng quân, ta họ Ngu.

- Ngu?

Ngu, chính là họ của Hoàng thất Tấn quốc, cũng chính là quốc họ.

Có điều, điều này càng khiến tên tướng thủ thành thêm hứng thú, trước mắt, Tấn Hoàng càng ngày càng khó sống, càng đừng nói các hoàng tộc khác, thực không còn đáng giá, nữ tử họ Ngu gả cho thương nhân rất nhiều, phàm là người có chút tiền hàng của cải, đều muốn cưới một nữ tử họ Ngu, như vậy có thể cảm thấy bản thân dính chút hoàng khí.

- Họ Ngu a, tên gì?

- Ngu Từ Minh.

- Ngu Từ Minh?

Viên tướng thủ thành trừng mắt, tự nhủ:

- Sao lại quen tai thế?

Lúc này, Hộ bộ Thị lang ở bên vẫn điệu thấp, mở miệng nói:

- Tướng quân, Bệ hạ của chúng ta cũng tên này.

- Há, đúng vậy, giống tên Bệ hạ...

Sắc mặt tên tướng thủ thành bỗng biến đổi, mà lúc này, người trẻ tuổi mặt đen bỗng đưa tay lên, trong tay cầm một cái ám nỏ, đồng thời, bóp cò.

Loại ám nỏ này, thể tích nhỏ, dễ ẩn nấp, nhưng không thích hợp dùng trên chiến trường. Nhưng nếu là mặt đối mặt, cho dù tên tướng thủ thành này có là võ phu Bát phẩm, cũng không thể né tránh.

Độc dược bôi trên mũi tên lập tức phát tác, thân thể tên tướng thủ thành lập tức ngã xuống đất, tê dại.

Người trẻ tuổi mặt đen lấy chủy thủ, ngồi xổm người xuống, trực tiếp cắt đứt cổ tên tướng thủ thành.

Phong vị thành thục?

Phong vị thành thục!!!

Cùng lúc đó, người trong đội buôn dồn dập rút đao từ trong rương hàng, trực tiếp chém tới lính thủ thành, quân phòng bị Nam Môn quan không kịp phản ứng.

Mà ở mặt bắc, một chi kỵ binh đột nhiên vọt tới, dựa vào đường người đi trước mở được, vọt thẳng giết vào trong.

Đây là thân binh hoàng tộc Tấn quốc, nhân số không nhiều, nhưng tuyệt đối trung thành với Tấn Hoàng, cũng là nhánh binh mã mà Tấn Hoàng có thể trực tiếp điều động.

Tiếng chém giết nhanh chóng thu nhỏ, đối mặt với việc tập kích bất ngờ, thủ tốt Nam Môn quan căn bản không thể đỡ được, người bị chém người đầu hàng.

Mà lúc này, thanh niên mặt đen lại quang sang Hộ bộ Thị lang bên cạnh:

- Từ ái khanh, giúp Trẫm thay y phục.

Hộ bộ Thị lang lui sau nửa bước:

- Thần, tuân chỉ.

Trong giây lát, thanh niên mặt đen vốn mặt vải thô, lập tức đổi thành long bào, giáp sĩ bốn phía đồng thời quỳ xuống:

- Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tế!

Ngu Từ Minh hít sâu một hơi, mặt lộ vẻ áy náy:

- Trẫm, không phải một vị Hoàng đế tốt.

Ngu Từ Minh nhìn khắp bốn phía, chậm rãi nói:

- Trẫm rất vui, còn có các ngươi có thể đi cùng Trẫm, đồng ý giúp đỡ Trẫm, Trẫm tự biết mình không phải minh chủ hùng tài đại lược, nhưng Trẫm sẽ tận lực để các ngươi có thể sống tốt, bảo vệ vợ con các ngươi, mà nếu có thể, Trẫm cũng đồng ý cho các ngươi tiền đồ càng tốt hơn.

Bên người, Hộ bộ Thị lang nghe mấy câu, lệ rơi không ngớt.

Đúng lúc này, từ tây nam Nam Môn quan, một mảnh bóng mờ đông nghịt xuất hiện, đứng trên thành lầu nhìn xuống, lập tức cảm nhận được một luồng khí tức khủng bố ngột ngạt!

Ngu Từ Minh mở miệng nói với Từ Khiêm:

- Từ ái khanh, ngươi cảm thấy, có phải Trẫm sai rồi không?

- Bệ hạ, thần, chỉ chung thành với Bệ hạ.

Ngu Từ Minh gật gù, khóe miệng nở nụ cười gằn:

- Trẫm, thân là Hoàng đế Tần quốc, thân là con cháu họ Ngu, vốn không nên làm việc đại nghịch bất đạo này, nhưng Trẫm biết, Trẫm cũng rõ, có lẽ trước đó, Tư Đồ gia đã sớm dự định ba nhà phân Tấn, nhưng vì Văn Nhân gia cùng Hách Liên gia phản đối mà coi như thôi.

Bởi Tư Đồ gia nắm giữ phía đông Đại Tấn ta, mà Hách Liên gia cùng Văn Nhân gia thì ở phía tây, nếu phân gia như vậy, hiển nhiên hai nhà này chịu thiệt, cho nên bọn hắn mới cật lực duy trì cục diện hiện tại.

Nhưng một khi lần này phạt Yến thành công, Hách Liên gia cùng Văn Nhân gia thu được một phần cương cực Yến quốc, lúc đó, ba nhà phân Tấn, đã thành việc định sẵn.

Hoàng đến như Trẫm, tới lúc đó, tự nhiên bị phế.

Chú ý một chút, là để Trẫm nhường ngôi nho ba nhà, trên tế hoàng thiên hậu thổ, dưới cáo liệt tổ liệt tông, thiên hạ, người có đức thì được.

Sau đó nhất mạch của Trẫm trở thành thú nuôi nhốt, trên danh nghĩa là nuôi, nhưng sau đó, Trẫm sẽ chết không minh bạch, tử tôn của Trẫm, cũng sẽ chết không minh bạch, trong ba đời, tất sẽ tuyệt hậu.

Không nói đâu cho khó khăn, chỉ cần tung một nhánh loạn binh, đối ngoại nói là dã nhân trực tiếp tới đồ diệt hoàng cung, người trong thiên hạ có tin hay không cũng kệ, bọn họ đơn giản chỉ cầu một cái vỏ bọc để viết sử mà thôi.”

- Bệ hạ.

Từ Khiêm lần thứ hai nức nở.

- Từ ái khanh, người Yến đang ở trước mặt, ngươi nói, Cơ Nhuận Hào sẽ giữ lời hứa sao? Trẫm không cầu, cũng không hy vọng xa vời có thể quân lâm Đại Tấn, Trẫm chỉ cầu được phong quốc, có thể bảo vệ các ngươi, bảo vệ bọn họ, bảo vệ vị trí bái tế tổ tông.

Từ Khiêm thở một hơi nhẹ nhõm:

- Bệ hạ, tám trăm năm trước, khi Đại Hạ triều còn tại, tổ tiên Cơ gia được phong tới tây bắc nghèo khổ, phụng thiên tử Đại Hạ, ngự man cho phương đông.

Bây giờ, Đại Hạ đã vong quốc được sáu trăm năm, nhưng Cơ gia, vẫn chưa từng để Man tộc có thể bước vào biên cảnh Yến quốc một bước, dù là trăm năm trước khi Càn quốc bắc phạt gian khổ nhất, Cơ gia cũng chỉ phái ra ba vạn thiết kỵ về giúp, chủ lực vẫn ở hoang mạc quyết chiến với Man tộc.

Các nước hiện tại, luận hứa hẹn, không ai so được với Cơ gia!”

- Kỳ thực, Từ ái khanh, những lời ngươi nói, Trẫm đều hiểu, nhưng cơ nghiệp tổ tông này, lại bị Trẫm mở cửa lớn cho người ngoài vào, Hoàng đế như Trẫm, thực có chút hoang đường.

- Bệ hạ, Đại Tấn ta, quân không còn là quân, thần không còn là thần.

- Đúng, mấy đời hoàng đệ Ngu gia ta, nào có nửa phần bộ dạng của Hoàng đế!

Nói xong, Tấn Hoàng như điều chỉnh tâm thái xong, bởi, đại quân Yến quốc, đã tới dưới thành.

- Từ ái khanh, ngươi nói đám Càn quốc kia rác rưởi tới mức nào, đại quân Yến quốc vòng từ Càn quốc hắn tới tận đây, trăm vạn đại quân Càn quốc ở Tam Biên vẫn không có một chút động tĩnh?

Trẫm còn nghĩ, nếu Yến quân không qua được, Trẫm cũng sẽ không cần cân nhắc dày vò, nhưng hiện tại, thiên mệnh, thiên mệnh đáng chết này, thực sự ở Yến quốc.”

Từ Khiêm biết, Tấn Hoàng đang tìm cớ cho bản thân, Yến quốc thiên mệnh sở quy, hắn thuận theo thiên ý, đây chính là cái cớ không thể tốt hơn.

- Bệ hạ, chúng ta, thuận theo thiên ý đi.

Tấn Hoàng thở dài, phất tay một cái:

- Thôi thôi, cứ như vậy đi, truyền lệnh mở cửa thành, Trẫm tự mình ra khỏi thành đón tiếp.

...

-------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!