- Vô Kính a, chút nữa quỳ hay không?
Trấn Bắc hầu ngồi trên Tỳ Hưu, nhìn Nam Môn quan trước mắt, không nhịn được mà hỏi Điền Vô Kính.
- Bệ hạ đã hứa với Tấn Hoàng, phong hắn làm hoàng, giờ hắn là Hoàng đế, sau này, cũng vẫn là Hoàng đế.
- Ai, không dễ chịu, thực không dễ chịu.
- Tuy nói Nam Môn quan mở ra, sáu mươi vạn đại quân Tấn quốc đang muốn thảo phạt Đại Yến ta đã thành cá trên thớt, trận này, thắng bại đã định.
Nhưng nếu hắn thực sự phối hợp, ngày sau muốn thống trị Tấn địa này, cũng sẽ bớt được nhiều phiền phức, mà binh sĩ dưới trướng chúng ta, cũng có thể chết ít người hơn.”
- Lời này ta thích nghe, có thể để các huynh đệ dưới trướng bớt tổn hại một chút, muốn ta liếm giày hắn cũng được.
Điền Vô Kính lắc đầu một cái, không nói.
Tĩnh Nam hầu tính tình nghiêm cẩn, Trấn Bắc hầu lại hào hiệp phóng khoáng, có thể nói, tính cách hai người là hai thái cực khác nhau.
Cửa thành Nam Môn quan mở ra, một đám người xuất hiện, người cầm đầu mặc một thân long bào, rất bắt mắt.
Đại quân đi tới phụ cận, Trấn Bắc hầu cùng Tĩnh Nam hầu đồng thời xuống khỏi vật cưỡi, tiến về phía trước, sau lưng chính là quân chủ lực Trấn Bắc quân cùng Tĩnh Nam quân.
Nhưng, ngay khi hai vị hầu gia dự định quỳ xuống hành lễ.
Tấn Hoàng Ngu Từ Minh bỗng chủ động quỳ phục xuống.
Nói thành tiếng:
- Hạ quốc Quốc chủ Ngu Từ Minh, bái kiến hai vị hầu gia!
...
- Chuyện này đúng là thú vị, Hoàng đế tự tạo phản bản thân.
Trấn Bắc hầu ngồi trên Tỳ Hưu, vừa cầm lương khô vừa gặm.
- Hoàng đế, có lúc khác ngươi, nhưng cũng có lúc không khác gì cả. Hoàng đế kông có thực quyền, thậm chí còn không bằng một bá tính.
Trấn Bắc hầu gật gù, phụ họa:
- Lá gan của thiên tử, chính là binh cường mã tráng.
Đây, chính là đạo lý bất biến từ xưa tới nay.
Có Hoàng đế Tấn quốc dẫn đường, hai mươi vạn thiết kỵ Đại Yến từ Nam Môn quan vào Tấn, có thể nói là bước đi thần tốc, Ngu gia thân là Hoàng thất Tấn quốc, quy nói quyền chính đều sơn vào tay tam đại thị tộc, nhưng cũng không phải hoàn toàn ăn no chờ chết.
Bố cục, ám tử... Tuy bình thường không thể làm được gì, nhưng trong lúc này, lại phát huy kỳ hiệu.
Ven đường bước qua tam quan thất trại, hai quan bốn trại trực tiếp mở cửa đầu hàng, còn lại cũng đều có nội ứng, có thể nói, Yến quân không bỏ ra bất cứ giá nào, cũng không trì hoãn bao nhiêu thời gian, từ Nam Môn quan tây nam Tấn quốc, trực tiếp thẳng tiến tây bắc, cũng chính là chiến trường biên cảnh Yến Tấn đang giao chiến.
Xét cho cùng, vị trí Yến quân tiến vào thực quá mẫn cảm, tương đương với việc Tấn quốc đang đánh với quân thường trú Yến quốc ở cửa chính, mà Trấn Bắc hầu cùng Tĩnh Nam hầu lại xuất lĩnh chủ lực, vòng qua cửa hông đáng thọc lại.
Khoảng cách gần như thế, nhưng chính vì dưới đèn thì tối, thường thường khiến người không nghĩ ra.
- Vô Kính a, tuy nói bản hầu ở hoang mạc đã trải qua không ít chiến sự, nhưng không thể không nói, luận chiến thuật thống binh, bản hầu không bằng ngươi.
Lúc nói chuyện phiếm bình thường, hai người đều xưng “Ngươi ta”, lúc xưng “Bản hầu” cũng có nghĩa đây là đối thoại nghiêm túc.
- Ngươi quá khiêm tốn rồi.
Điền Vô Kính không chút biểu cảm.
Trấn Bắc hầu không biết đánh trận?
Lời này nói ra ngoài, sẽ khiến người cười rụng răng, không ai tin.
- Thật, từ lúc bản hầu kế thừa Trấn Bắc phủ, kỳ thực Man tộc đã bị ông nội cùng cha ta đánh cho mềm xương, đến lúc ta diễn chính, Man tộc đã thành quả hồng mềm. Kỳ thực, so với nói ta đánh trận, chi bằng nói ta đang huấn luyện cho Trấn Bắc quân dưới trướng, rất ít trận đánh mà không thắng.
Lý Phú Thắng từng nói với Trịnh Phàm, đánh trận, đơn giản chính là bốn chữ, binh cường mã tráng.
Đây chính là niềm tin của Trấn Bắc quân, cũng là sức mạnh của Trấn Bắc quân.
Khi ngươi năm thực lực tuyệt đối, ngươi lại vững vàng không phạm sai lầm, kỳ thực đã chắc thắng, khi ba ngàn thiết kỵ của ngươi đụng với mấy vạn quân của người ta bảy tám lần còn có thể chỉnh đốn đội ngũ phát động phòng xung phong tiếp theo, ngươi còn muốn thua thế nào?
- Thực, ban đầu Bệ hạ điểm ngươi làm chủ soái công Tấn lần này, bản hầu thực không có bất kỳ khúc mắc, Trấn Bắc quân ta quá to, nên nâng nam hầu ngươi lên, sau đó một nam một bắc, dễ thành thế cân bằng, đây cũng là cân nhắc cho tương lai Đại Yến.
Nhưng bản hầu thực không nghĩ tới, trên đời này, thực có trời sinh tri giả, Tĩnh Nam quân các ngươi bao năm không đánh trận, ngày thường cũng chỉ luyện binh một chút.
Nhưng từ khi xuôi nam, xuyên qua Càn quốc, mượn đường tới Tấn, sơn hà thủy văn, đường xã hành quân, thậm chí ngay cả khí hậu ngươi cũng nắm rõ, đại quân thần tốc, lại lặng yên không một tiếng động, nếu đổi lại đưa bản hầu làm, tuyệt đối không làm được tới mức này.”
- Trên đời này làm gì có người trời sinh đã biết, chỉ là mấy năm nay ta vẫn nghĩ tới vấn đề này, đường hành quân cũng đã phái đội buôn đi qua nhiều lần, thậm chí hai năm trước, ta còn tự mình nấp trong đội buôn, đi vòng qua một lần.
Nói cho cùng, vẫn là không đủ lực, cho nên cần chuẩn bị nhiều hơn, để bản thân an tâm hơn một chút.”
- Ha, đừng khiêm tốn với lão tử, lão tử hiếm khi khen người, khen ngươi thì ngươi cứ nhận.
- Được, ta xác thực biết cầm quân hơn ngươi.
- Cái rắm!
Điền Vô Kính ngẩng đầu nhìn sắc trời:
- Kỳ thực, trận này, Bệ hạ đã mưu đồ từ trước khi đăng cơ, Hoàng thất Tấn quốc quy có thể tiếp tục duy trì độc lập, nhưng muốn dựa vào mấy đội buôn kia, sao có thể làm được gì, chỉ là Bệ hạ lén giúp đỡ mà thôi, không chỉ là kim tiền tài bảo, mà còn nhân lực cũng không ít.
Bọn họ theo đội buôn của Tấn Hoàng trở lại Tấn quốc, thông qua quan hệ của Tấn Hoàng tẩy trắng thân phận, trở thành người Tấn. Mà tam đại thị tộc vì để áp chết Tấn Hoàng nhất mạch, phàm là người bộc lộ tài năng trên triều đình, đều sẽ bị tam đại thị tộc nghĩ cách thu phục.
Mấy ngày trước, tam quan thất trại mà chúng ta đi qua, nhìn như người mở cửa là người của Tấn Hoàng, nhưng bên trong, một nửa kỳ thực là người Yến.”
- Đánh trận là đánh trận, đánh trận còn cong cong quấn quấn, thực khiến người ta đau đầu.
- Nếu Trấn Bắc quân có sáu mươi vạn, tám mươi vạn, một trăm vạn đại quân, vậy chúng ta đã không cần đi một vòng như vậy.
Xét cho cùng, vẫn là do Đại Yến ta đất không rộng, người không đông, tuy không đến mức nói là tiểu quốc, nhưng so với Càn Sở Tấn, thực quá khó khăn.
Lấy nhỏ thắng lớn, cần chú ý kỹ xảo, nếu để lưỡng bại câu thương, vậy người thua, chính là chúng ta.
- Ha, kỳ thực bản hầu nghĩ, Càn quốc mới là giàu nhất, Càn quốc cho rằng Tam Biên của bọn hắn là nơi bần hàn, nhưng trong mắt người Yến chúng ta, lại quả thực chính là Giang Nam trên đất Yến.
- Triệu Cửu Lang từng nói, Càn quốc lấy văn ức võ, nhìn như suy nhược, nhưng kỳ thực công lao của văn giáo ở trong mà không ở ngoài, cho nên phá thì dễ, ngự mới khó.
Tấn quốc thì lại khác, nhất mạch Tấn Hoàng đã suy thoái mấy đời, quốc hiệu tuy còn là Tấn, nhưng quân không còn là quân, thần không còn là thần, sau khi đánh được, dễ thuần phục hơn Càn quốc nhiều.”
- Các ngươi ai cũng biết ăn nói, khiến bản hầu cảm thấy bản hầu như lão nông dân, thịt chó không lên được bàn tiệc.
Tĩnh Nam hầu lắc đầu:
- Sở hữu quân đội tinh nhuệ nhất thiên hạ, lại vẫn cam vì Đại Yến điều động, người đời thông minh hơn Lý Lương Đình ngươi, không được mấy người.
Ngươi xem cách cục ba nhà phân Tấn hiện tại, nói khó nghe chút, nếu Đại Yến không có ngươi với ta, có gì khác Yến quốc trước mắt?”
- Lời này có chút khoe khoang rồi, nhưng nể mặt khen cả bản hầu trong đó, bản hầu nhận, ha ha ha.
Điền Vô Kính ghìm dây cương, Tỳ Thú dưới khố dừng lại.
Lý Lương Đình cũng ra hiệu cho Tỳ Thú dừng lại, hai vị hầu gia đưa mắt nhìn nhau, Điền Vô Kính nói:
- Luận kỵ binh đương đại, thiết kỵ Đại Yến là đệ nhất thế gian, nhưng người Tấn vẫn luôn không phục, Tấn quốc không thiếu chiến mã, cũng không thiếu kỵ binh, chỉ là khổ nỗi vẫn không có cơ hội tranh tài thực sự với thiết kỵ Đại Yến ta.
Lý Lương Đình đưa tay vỗ nhẹ Tỳ Hưu dưới khố:
- Nói đánh phục hắn, quá thô lỗ. Nếu không phục, vậy phải nín nhịn. Nín nhin khó chịu? Đơn giản, đi chết đi!
...
-------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)