Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 388: QUAN GIA PHẪN NỘ

Bờ sông Biện hà, Lý Phú Thắng hạ lệnh lui quân.

Chỉ có điều, một ngày trước khi lui quân, Lý Phú Thắng còn đặc ý suất lĩnh thiết kỵ dưới trướng đạp phá mấy cái doanh trại vạn quân cần vương.

Người bên ngoài nhìn thì thấy thuần túy là để trút giận.

Nhưng chỉ Trịnh Phàm mới biết, Lý Phú Thắng mặt mày hồng hào, lúc đánh trận càng như tiểu hài tử ra ngoài chơi đùa.

Yến quân rút qua sông, từ thượng du Biện hà vong lên, càn quân chỉ yên lặng đóng trại ngoài thành, thủ vững không ra, bọn họ bỏ nhiều ngày đuổi tới, tựa như chỉ để vui vẻ đưa tiễn bạn hữu Yến quốc từ phương xa về.

Rút quân tới Bắc Hà quận, Lý Phú Thắng hội họp cùng Lý Báo, hai chi binh mã kỳ thực đều đã trải qua khổ chiến, nhưng thương vong của bên Lý Báo càng rõ hơn, bản thân Lý Báo cũng đứt đoạn mất một tay.

Trịnh Phàm theo sau lưng Lý Phú Thắng nhìn Lý Báo, thấy đối phương đang dùng cánh tay còn lại ăn tỏi.

Thấy Lý Phú Thắng, Lý Báo nhếch môi, cười cợt.

Lý Phú Thắng đi tới, ôm lấy Lý Báo, sau đó bị Lý Báo đạp ngã lăn vài vòng trên đất.

- Con mẹ nó!

Lý Phú Thắng yên lặng ngồi dưới đất, không tức giận, lại nói:

- Trút giận được rồi chứ? Không đủ thì lại đạp tiếp hai cái?

- Được rồi.

Lý Báo gật gù, sau đó lại đạp tiếp hai cái, Lý Phú Thắng lăn hai vòng.

Lý Phú Thắng mắng to:

- Được rồi sao còn đạp? Được đà lấn tới phải không?

- Bởi hai người kia ta không dám đạp, chỉ có thể trút trên người ngươi!

Lý Phú Thắng nghe vậy cũng trầm mặc.

Vốn, bọn họ coi bản thân là hai chi binh thâm nhập dụ địch, nào nghĩ tới, bọn họ lại đi một mình!

Chém giết một phen, chết bao nhiêu binh mã, lại chỉ là đánh nghi binh.

Đặc biệt là Lý Báo, vì giúp Lý Phú Thắng bôn tập tới Thượng Kinh, chủ động suất quân tấn công doanh trại kiên cố của Càn quốc.

Có thể hiểu được, thực sự nín nhịn, nhưng lại không có chỗ phát tiết.

Lý Phú Thắng ngồi dưới đất, cúi đầu ủ rũ, Lý Báo bước tới, tay phải cẩm tỏi đưa Lý Phú Thắng:

- Ăn tỏi, quên đi thôi.

...

Yến quân rút lui, dân chúng Thượng Kinh giăng đèn kết hoa, chúng mừng thắng lợi.

Văn võ bá quân hô vang Ngô Hoàng thánh minh!

Triệu quan gia ngồi trên long ỷ lại rụt rè cầm rượu nhạt, uống từng ngụm nhỏ, yên lặng nghĩ tới sau đợt này có thể quét được bao nhiêu người, có thể đưa bao nhiêu người của mình lên, quốc khố có thể tiết kiệm được bao nhiêu ngân lượng, có thể đem ra luyện bao nhiêu binh mã.

Dân chúng chúc mừng sống sót sau tai nạn, nhưng nhìn bách quan vui như vậy, Triệu qua gia chỉ có bốn chữ “Thái binh giả tạo”.

Cũng may lần này không bị Yến quốc lừa, Tam Biên còn trong tay, tinh nhuệ Càn quốc vẫn còn khung xương, luyện lần nữa lại ra được mấy chi tinh nhuệ, chờ ngày trả thù Yến quốc vào ra như chốn không người!

Thắng bại, chờ ngày sau rõ.

Mấy ngày nay, một tin từ phía đông truyền tới, trên dưới triều đình Càn quốc sửng sốt, Trấn Bắc hầu, Tĩnh Nam hầu của Yến quốc suất lĩnh hai mươi vạn thiết kỵ qua Nam Môn quan, thọc một đao sau lưng Tấn quốc, gia chủ Hách Liên gia chết trận, gia chủ Văn Nhân gia bị bắt, sáu mươi vạn đại quân Tấn quốc tử thương quá nửa, người bỏ vũ khí đầu hàng tới mấy chục ngàn.

Tấn Hoàng đương đại Ngu Từ Minh còn tự mình chém đầu gia chủ Văn Nhân gia, dân thư tới Yến Kinh, quỳ xin nội phụ.

Toàn bộ nửa tây Tấn quốc, nhập bản đồ Yến quốc!

Tư Đồ gia phái chuyên sứ cầu viện Sở quốc, kết quả gặp đúng lúc Sở Hoàng băng hà, chư vị Hoàng tử bắt đầu đoạt vị!

Đêm hôm ấy, Triệu quan gia nổi giận cầm kiếm đập nát tất cả đồ sứ trong Mịch Xuân các.

Hắn tự cho là đã tính toán, tự nhận là cao minh, quay đầu lại, lần này Yến quân xuôi nam thực sự, chỉ không tới sáu vạn kỵ!

Mà hắn, lại lệnh cho tinh nhuệ Tam Biên không được về phòng, càng nghiêm lệnh cho các nơi tử thủ không ra, để Yến quân có thể giết tới Thượng Kinh!

Lửa giận không phát tiết hết, Triệu quan gia kiệt sức xụi lơ trên ghế dựa, trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh Trịnh Yến sứ ngày trước nói một câu:

- Bệ hạ, ngài chưa đánh trận.

...

- Ha, người trong Đạo môn, Huyền môn đều thích dùng giáp để tính, nhưng dân chúng chúng ta lại thích tính bằng năm tròn, năm mươi, một trăm.

Có một câu nói rất hay, trăm năm một cái luân hồi, lời này nghĩ lại, vẫn thực không giả.

Ngài nghĩ xem, trăm năm trước, chúng ta ở đây, Trấn Bắc hầu đời đầu dẫn ba vạn thiết kỵ đại phá năm mươi vạn đại quân Càn quốc.

Đây là công lao cỡ nào, Đại Yến ta có thể vệ quốc, công của Trấn Bắc hầu tính hàng đầu.

Trăm năm sau, cũng là hôm nay, Trấn Bắc hầu đời này, suất lĩnh hai mươi vạn đại quân, mượn đường Càn quốc, thiết kỵ Đại Yến đánh thẳng vào Nam Môn quan, giết tới phía sau Tấn quốc.

Bên kia Tấn quốc còn đang đánh với chúng ta ở Mã Đề sơn đây, trận đó, Hắc Long kỳ Đại Yến ta xung phong mà ra, chà chà chà, giết tới trời đất đảo điên, sơn băng địa liệt!

Hắc, Tấn quốc vốn vẫn không phục, nói thiết kỵ Đại Yến ta đệ nhất thiên hạ chỉ là hư danh, thiết kỵ đệ nhất thực sự là Tấn quốc bọn hắn mới đúng.

Cái này dễ thôi, bắt được cơ hội, là lừa là ngựa, giáp mặt một trận là biết.

Con hổ giấy này, trông được mà không dùng được, dưới sự suất lĩnh của hai vị hầu gia, thiết kỵ Đại Yến ta ngang dọc ngàn dặm, Tấn quân bị thiết kỵ Đại Yến ta đuổi đến tè ra quần.

Trấn Bắc hầu trước trận tự mình chém gia chủ Hách Liên gia, nghe nói bên người gia chủ Hách Liên gia có một đầu dị thú, dị thú kia thân cao trăm trượng, còn cao hơn cả tường thành Nam Vọng thành, miệng thôn nhật nguyệt, lại bị Trấn Bắc hầu một đao chặt đầu, đao thứ hai chém gia chủ Hách Liên gia, đao thứ ba cắp vào lòng đất.

Người bên ngoài hỏi hầu gia, nói sao hầu gia không tiếp tục giết?

Hầu gia nói: Sợ không để ý lại giết sạch, dù thế nào cũng phải để các huynh đệ dưới trướng kiếm chút thủ cấp mới được.”

“Đùng!”

Tiên sinh kể chuyện mở quạt giấy, mùa đông quạt gió, cố ý dừng lại ở điểm quan trọng, tự nhiên là muốn tiền thưởng.

Tứ Nương móc ra một cái tiền đồng ném vào trong, lại nhìn sang Trịnh Phàm:

- Chủ thượng, Trấn Bắc hầu kia thực sự lợi hại như vậy?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái:

- Nghe Lý Phú Thắng nói, Trấn Bắc hầu từng bị thương khi còn trẻ, khí huyết đã sớm suy yếu, người chém gia chủ Hách Liên gia là Thanh Sương.

- A, khó trách.

Tứ Nương lại nói:

- Chủ thượng, nghe có chút không đúng thì phải, nô gia nghe nói, người lĩnh quân chủ công lần này là Tĩnh Nam hầu.

- -------------

- Phóng tác: xonevictory

- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!