Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 389: CHÚC MỪNG CHÚC MỪNG

Theo lý mà nói, Tĩnh Nam hầu chưởng quản Tĩnh Nam quân, phần lớn người trong đó đều là người địa phương Ngân Lãng quận, có thể nói người ở đây phần lớn là con em quân đội Ngân Lãng quận.

Vậy mà người kể chuyện trong quán trà ở ở Nam Vọng thành này chỉ nói tới Trấn Bắc hầu, hoàn toàn quên Tĩnh Nam hầu, các khách nghe chuyện ở bên dưới cũng thế.

Tuy nói trăm năm trước, Lý gia cũng là người Ngân Lãng quận, nhưng dù sao cũng là trăm năm trước, nào có thể mật thiết như con em nhà mình?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Tĩnh Nam hầu tự diệt cả nhà, trong mắt dân chúng, hắn chính là hung ma.

Điền Vô Kính tự diệt cả nhà, hô vang khẩu hiệu lật đổ môn phiệt bắt đầu từ Điền gia.

Kỳ thực, là hắn thúc đẩy bánh xe hủy diệt môn phiệt, cũng đồng thời tạo điều kiện cho lần này khai chiến với Càn với Tấn.

Lại thêm hắn là chủ soái tác chiến lần này, năm vạn Tĩnh Nam quân cũng tham dự vào đó, về tình về lý, hắn đều chiếm công đầu.

Nhưng ánh mắt quần chúng, phần lớn các lúc đều mù, dân chúng chỉ biết người này quá ác, ngay cả người nhà cũng đều diệt, quả thực mất nhân tĩnh, thậm chí ngay cả súc sinh cũng không bằng.

Người kể chuyện cũng phải kể chuyện theo xu hướng thị trường, đương nhiên sẽ không đem Tĩnh Nam hầu ra kể.

Tứ Nương yên lặng bóc hạt dưa

- Vậy cũng thực uất ức.

Rõ ràng là người trả giá lớn nhất, hy sinh lớn nhất, đến cuối cùng, một cái tiếng tốt cũng không được.

- Đúng vậy, uất ức, cho nên ta không muốn làm người như Điền Vô Kính.

Đây chính là lời trong lòng Trịnh Phàm, người sống trên đời, có thể để bản thân không phải nhận uất ức thì là tốt nhất, đời này của hắn, cũng là từ trên trời rơi xuống, tự nhiên phải sống cho tốt.

Lúc này, Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía A Minh, hỏi:

- Người mù còn đang bận sao?

- Đại gia đình Ôn gia trên dưới trăm miệng người, hắn bận chưa thoát được.

A Minh trả lời.

Yến quân rút đi, Càn quốc còn tưởng chủ lực Yến quốc vẫn tùy thời mà động, cho nên Tam Biên cũng không tiến hành đánh chặn, tiếp tục công việc co đầu rụt cổ của bản thân.

Lúc đi qua Trừ Châu thành, Lý Phú Thắng ra hiệu, để người trong Trừ Châu thành đồng ý có thể theo Yến quân về Yến quốc.

Ôn Tô Đồng là Càn gian đáng tin, tự nhiên muốn đi theo, ngoài ra còn có văn võ đã làm đủ trò xấu trong đợt này, chỉ có thể theo Yến quân về bắc.

Tuy đúng là cố thổ khó rời, nhưng bọn họ cũng hiểu, ở lại, chờ Yến quân đi, bọn họ tất sẽ phải bị thanh toán, hơn nữa không có bất luận may mắn nào.

Cho nên, cả nhà Ôn gia đồng thời lên phía bắc, người mù làm “Rể” Ôn gia, tự nhiên phải bận bịu sắp xếp.

Sau khi về Yến quốc, còn phải an bài nơi sống cho đám lớn người này.

Cũng may Ôn Tô Đồng là nhân vật đại biểu cho Càn gia, cho nên tất nhận được đãi ngộ của Yến Hoàng, cho nên không bao lâu nữa, sẽ có thánh chỉ triệu Ôn Tô Đồng vào Yến Kinh, ban quan chức.

- Có điều, nghe nói Ôn lão gia tử chỉ mang gia quyết đi Yến Kinh, nam tử trưởng thành trong tộc từ mười sáu tới bốn mươi, đại khái chừng ba mươi người, tất cả đều lưu lại chỗ chúng ta.

- Lưu lại chỗ chúng ta?

Trịnh Phàm có chút bất ngờ.

Nếu những nam tính Ôn gia này vào kinh, lấy sự hào phóng của Yến Hoàng, nhất định sẽ ban ân, không chừng sẽ được an bài chức quan, đảm bảo Ôn gia có thể bám rễ sinh sôi ở Đại Yến.

Nhưng Ôn lão gia tử lại quyết định để lại, thú vị.

- Nói là để bọn họ tòng quân, theo chúng ta.

Trịnh Phàm cười cười:

- Ta còn không biết bước tiếp theo sẽ đi đâu, lại dám đem người giao cho ta.

Đúng, lần này Trịnh Phàm tới Nam Vọng thành, là đến để đánh giá công tích.

Trận đại chiến này, kỳ thực đã kết thúc, chí ít giai đoạn hiện tại đã kết thúc.

Yến quốc nuốt một nửa cương vực Tấn quốc, là bên thắng lớn nhất.

Có thể nói, từ khi Yến quốc lập quốc tới nay, trạng thái quốc gia vẫn luôn rất kém cỏi, phía Bắc có Man tộc chém giết, trăm năm trước Càn quốc còn muốn bắc phạt, Tấn quốc phía đông cũng nhìn chằm chằm.

Lần này, có người nói Yến Hoàng đưa một phong mật chỉ, khiến Man vương không dám vượt biên.

Phương bắc Càn quốc bị đập nát, dù Càn quốc có Giang Nam dồi dào, muốn khôi phục hay luyện binh cũng đều cần không ít thời gian, Tấn quốc bị tước một nửa, Tấn Hoàng đang trên đường tới Yến Kinh hành lễ.

Tư Đồ gia sở hữu phía đông Tấn quốc, nhưng nhìn cảnh hai thế gia câu tâm đấu giác gần trăm năm bỗng bị diệt, có thể nói là sợ vỡ mật, vội vã muốn kết minh với lão oan gia Sở quốc, môi hở răng lạnh ai cũng hiểu, nhưng đúng lúc, Hoàng đế Sở quốc lại băng hà đúng lúc.

Kết minh không thành, mà quân chủ trên danh nghĩa đã quỳ xuống, Tư Đồ gia hiện tại chỉ có thể ở nhà run lẩy bẩy.

Còn Yến quốc, luân phiên đại chiến, tuy chiến công khả quan, nhưng hao tổn cũng không ít, không nói tới tổn thất của hai chi binh mã do Lý Phú Thắng và Lý Báo suất lĩnh. Thiết kỵ tổn thất trong tay Tấn quốc cũng không ít, Tấn quốc vẫn không phục xưng hào thiết kỵ đệ nhất của Yến quốc, cũng không phải không có nguyên do, hơn nữa đây còn là do Yến quốc tập kích bất ngờ, nhưng tổn thất cũng không nhỏ.

Cho nên, Tam quốc đều đánh tới mệt, giờ đều cần chậm rãi nghỉ ngơi.

Bên Sở quốc, Hoàng đế mới băng hà, chư vị Hoàng tử còn đang bận đấu địa chủ.

Thế cuộc bốn nước lại trở lại thế ôn hòa, nếu không có gì bất ngờ, trong thời gian dài tới, sẽ hòa bình phát triển.

Nhưng mặc dù thế, phòng ngự các nơi cũng chưa từng thả lỏng, Càn nhân có phế, nhưng tinh nhuệ Tam Biên cũng không phải bù nhìn, bên Tư Đồ gia cũng phải đề phòng chó cùng dứt dậu, mà phía địa bàn Tấn quốc mới chiếm được, còn cần đem quân đi trấn áp duy trì ổn định, Bắc Phong quận cũng cần điều quân đi trấn áp Man tộc.

Cho nên, sau đại chiến, đại quân vẫn chưa vào kinh nhận sắc phong ban thưởng của Yến Hoàng, chỉ có điều, luận công ban thưởng đã truyền xuống.

- Được rồi, thời gian gần đủ rồi, tiệc rượu bên Hứa Văn Tổ cũng đã kết thúc, đi thôi.

Trịnh Phàm mang theo A Minh cùng Tứ Nương rời quán trà, đi tới phủ tổng binh, a, giờ phải gọi là phủ đô đốc.

Hứa mập mạp thăng quan, không còn là tổng binh kiêm chức tri phủ, mà dựa vào công huân quả cảm chủ động đón đánh càn nhân mà lập đại công.

Có thể nói, bố phòng đối với Càn quốc, đều là công của hắn.

Hôm nay, phủ đô đốc thiết gia yến, Trịnh Phàm cố ý đến chậm một chút, hơn nữa cũng không mang quà tặng gì.

Đây là kiến nghị của Tứ Nương.

Quả nhiên, sau khi Trịnh Phàm tới phủ đô đốc.

Hứa Văn Tổ tựa như mới uống rượu xong, nghe Trịnh Phàm tới, ngay cả giày cũng không kịp đi, chân đất chạy ra.

Tứ Nương đứng sau lưng Trịnh Phàm không nhịn được cười: “Nghệ sĩ nhân dân.”

- Trịnh lão đệ, Trịnh lão đệ, ha ha ha, người xưa nói, vị ti mà không quên nghĩa, vị tôn mà không cầu tình, Trịnh lão đệ thực sự có cổ nhân chi phong!

Ý chính là, Trịnh Phàm cố ý tới sau tiệc rượu, cũng không mang theo lễ vật, đây mới là coi Hứa Văn Tổ hắn làm bạn thực sự, tình cảm không thay đổi!

- Chúc mừng đại nhân thăng chức!

Trịnh Phàm rất cung kính chúc mừng.

Hứa mập mạp hiện tại, thực sự là đại quan một phương rồi.

-------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!