- Cùng vui cùng vui, ngươi cũng có mà, đi, theo ta.
Hứa Văn Tổ đưa Trịnh Phàm vào phòng, để binh gác bên ngoài lui ra.
- Trịnh lão đệ, vốn phong thưởng của ngươi đã sớm tới, hẳn là Tham tướng phụ thuộc Nam Vọng thành, hai ta còn có thể cùng làm việc.
- Có thể tiếp tục làm việc với đại nhân, là phúc phận thuộc hạ!
Người lãnh đạo như Hứa mập mạp, xác thực không thể chê, một khi được coi như người nhà, sẽ không cố kỵ mà nhét chỗ tốt tới.
- Ai, có điều “Trịnh Tử binh pháp” mà ngươi dâng lên đã tới tay Bệ hạ, Bệ hạ tán thưởng ngươi có hùng tài đại lược. Nhưng Triệu Cửu Lang lại gây khó dễ, nhớ thù ngươi đem binh tới thư viện.
Hắn nói “Trịnh Tử binh pháp” của ngươi nói chắc như đinh đóng cột, ngược lại có chút rơi vào khuôn phép cũ, đúng là người trẻ tuổi viết sách, quá mức lý tưởng hóa, sợ ngươi không biết tiến thủ.
Nên không bằng, để ngươi tới Tấn quốc nhậm chức thành thủ.
Ai, cái này không phải bẫy ngươi sao, Tấn địa mới về, Tư Đồ gia có gầy thì cũng hơn ngựa béo, còn có các thôn xóm dã nhân trong Thiên Đoạn sơn mạch, lòng người Tấn địa chưa vững, tới đó làm thành thủ, nào tự tại được như hai ta tiếp tục ở Nam Vọng thành?
Trong ba năm, ca ca ta bảo đảm cho ngươi thăng tới tổng binh!
A, Triệu Cửu Lang này, đến cùng vẫn là văn tính quá nhiều, nội tâm quá hẹp hòi, mấy ngày nữa, ngươi ta đồng thời dâng thư cho Bệ hạ, yên tâm, Bệ hạ sẽ không lạnh lẽo với công thần.”
Trịnh Phàm cũng không phối hợp Hứa mập mạp cùng khinh bỉ tế tướng, mà lòng thầm bật thốt mẹ nó, Triệu Cửu Lang con mẹ nó đúng là tri kỷ!
...
“Hắt xì!”
- Chiến sự kết thúc, thế nhưng lại càng bận hơn, là Trẫm xin lỗi ái khanh, để ái khanh bận tới nhiễm bệnh.
Triệu Cửu Lang vội đứng dậy cười nói:
- Đa tạ Bệ hạ thương cảm, nhưng thần không phải vì việc mà bệnh, mà là tối qua đột nhiên hồi xuân, điên đảo mấy vòng với thị thiếp, cho nên mới nhiễm phong hàn.
- Sức lực không tệ.
Yến Hoàng cười mắng.
- Bệ hạ, thần cũng là cảm thấy gấp gáp a.
- Ngươi gấp gáp cái gì?
- Hai vị quý nhân trong cung đã được thái y chuẩn đoán có thai, có long chủng. Thần không phục a, thần cảm thấy tuổi thần còn nhỏ hơn Bệ hạ một hai tuổi, cũng muốn làm thêm mấy đứa nữa. Ai, nào ngờ thân thể này quả không dùng được nữa, chỉ có thể thêm hâm mộ thôi.
- Ha ha ha ha ha ha...
Yến Hoàng bắt đầu cười lớn, thân là nam nhân, ai có thể cự tuyệt lời khen về mặt này, Yến Hoàng cũng không ngoại lệ.
Hai vị Càn phi mang thai, được tấn phong làm quý nhân, đây cũng là Cơ Nhuận Hào tuyên bố với thế nhân, Yến Hoàng của Đại Yến vẫn đang tuổi xuân!
Chỉ là, cười cười, Yến Hoàng bỗng ho khan.
Tiểu thái giám ở bên lập tức đưa một tấm lụa tới, Yến Hoàng nhận lụa che miệng ho khan, ho xong, lại phát hiện trên lụa có một vùng đỏ.
“Leng keng!”
Tiểu thái giám kinh hoảng đánh đổ chén trà.
Yến Hoàng yên lặng siết khăn trong tay, nhìn về phía Triệu Cửu Lang:
- Ngươi ngươi quân thần nhất thể, Trẫm cũng phong hàn rồi.
- Uống chút canh gừng, đổ mồ hôi ra là được.
Triệu Cửu Lang cười nói.
Yến Hoàng gật gù:
- Thôi, ngươi ta quân thần mấy tháng nay cũng khó được nghỉ ngơi, nay đều cho bản thân một ngày nghỉ đi, bồi bổ chút khí huyết, Trẫm cũng mệt mỏi, ngươi cũng về phủ đổ mồ hôi đi, nếu ngày mai lên triều mà truyền bệnh cho bách quan, vậy đúng là việc đùa lớn rồi.
- Thần, tạ chủ long ân, thần, xin cáo lui!
Triệu Cửu Lang đắc ý nở nụ cười lui xuống.
Trong điện, chỉ còn lại Yến Hoàng, Ngụy Trung Hà ở bên hỗ trợ đóng dấu cùng với tiểu thái giám.
Thân thể Yến Hoàng hơi dựa lên ghế, cầm khăn lụa trong tay đặt lên ngự án, chậm rãi nói:
- Trong nhà ngươi còn ai không?
Tiểu thái giám lập tức quỳ xuống, sợ hãi:
- Bẩm Bệ hạ, trong nhà nô tài còn một lão mẫu cùng một muội muội.
- Lập gia đình chưa?
- Chưa từng.
- Trẫm sẽ triệu muội muội ngươi vào cung, ngươi tự mình xuống lãnh cái chết đi.
Tiểu thái giám run rẩy dập đầu, nức nở:
- Tạ Bệ hạ ân điển!
...
Ngoài bãi Thúy Liễu bảo, người mù cùng Ôn Tô Đồng nằm trên ghế dựa tắm nắng, ở giữa bày bàn trà, Nguyệt Hinh đang châm trà.
Bên cạnh còn hai cái giá dài treo lạp xưởng.
Bên trái là giá treo lạp xưởng hun khói, hương vị đầy đủ, cắt miếng xào rau quả thực là tuyệt.
Bên phải là giá treo lạp xưởng vị Càn quốc, lúc chế tác lấy thịt nạc làm chủ, thịt mỡ làm phụ, dùng rượu trắng ủ, sau khi phơi khô sẽ cứng lại, hơi mặn, nhưng sáng sớm ăn cùng cháo hoa, quả thực là hưởng thụ.
Người mù cùng Trịnh Phàm đều có cái miệng rất thiện ăn, nhưng Ôn Tô Đồng xuất thân từ Càn quốc lại thích ăn loại hun khói hơn.
- Hiền tôn tế, lần sau tắm nắng có thể đổi chỗ được không?
- Vì sao?
- Lão phu lớn tuổi rồi.
- Hả?
- Phơi nắng nhiều, cảm thấy bản thân sắp phơi thành đồ khô rồi.
- Hỉ tang.
- Không được, lão phu còn phải nhìn tằng tôn xuất thế đây.
- Không phải ngươi đã sớm có tằng tôn sao?
Cổ nhân sinh sớm đẻ sớm, mười bốn mươi lăm đã có con là chuyện bình thường, đương nhiên, bình thường này là của gia đình giàu có, bên cạnh có nhan hoàn tùy thân, ngày nào đó đột nhiên bốc hỏa, hoặc bị giết, hoặc lên cấp thiếu bà cô.
- Lão phu còn thiếu chỗ ngươi.
Người mù lắc đầu một cái:
- Vậy cũng không được, lão nhân gia bình thường đều thích đạt thành tâm nguyện sau đó duỗi chân, vì để ngài sống thêm một chút nữa, chỗ ta không vội.
- Có người nói, Yến Hoàng cải nguyên rồi.
Ôn tô đồng vừa nói vừa nâng chén trà lên nhấp một miếng, dù sao cháu gái còn bên cạnh, một số việc, thân là trưởng bối, nói thôi được rồi.
Lão rất hưởng thụ cảm giác cùng con rể nhàn rỗi ngồi tắm nắng, lão nhân gia một đời quan trường, trên triều đình Càn quốc từng đứng hàng trước, mà Càn gian cũng từng làm, chuyện một đời nếu có thể đem ra nhưỡng tửu, hương vị đó, quả thực say lòng người.
Có điều, trong mắt vị con rể mù trước mặt này, lão nhân gia lại có cảm giác gặp kỳ phùng địch thủ, hơn nữa còn cho rằng người này còn giữ lại chưa ra hết.
Vò rượu lâu năm như lão, chung quy vẫn tiết mùi hương, còn vị con rể này, lại vẫn cất ở trong hầm, dù nếm không tới, nhưng chạm chạm một cái, đối với người thích rượu, cũng là một việc vui.
Người mù gật gù:
- Khí tượng mới mà.
Từ đầu năm lúc Trấn Bắc hầu đối lập với triều đình, đến việc ngựa đạp môn phiệt, lại tới phá Tấn nuốt đất, một năm này, đối với Yến quốc mà nói, quả thực quá phong phú.
Cải nguyên cũng có nghĩa là hoàn hoãn quá khứ, đồng thời xốc lên phần mới.
- Ta thấy, lần này Trịnh đại nhân hẳn ít nhất cũng có thể làm Tham tướng.
- Ta còn nghĩ, ngươi sẽ khuyên chủ nhân nhà ta chuyển sang làm quan văn.
- Người có thể viết được “Trịnh Tử binh pháp”, làm quan văn cũng có gì khó?
Chỉ có điều, thiên hạ hiện tại, Càn quốc gặp nhục, địa vị võ tướng tăng lên là chuyện tất nhiên, Sở quốc bắt đầu nội đấu, Tư Đồ gia Tấn quốc cũng nơm nớp lo sợ.
Đại Yến lúc này, thế liệt hỏa nấu dầu có thể duy trì được bao lâu, ai có thể rõ?
Thịnh thế nho sam, tất là việc vui, nhưng trước mắt là thời loạn, nắm trong tay binh mã mới là việc cần nhất.
-------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)