Lão nhân gia nhìn rất chuẩn, bốn nước giằng co, một khi thái bình kết thúc, giáp tiếp theo, bốn nước sẽ lại là một hồi long tranh hổ đấu.
- Chuyện này, chúng ta tự hiểu rõ.
- Các ngươi đương nhiên hiểu, lão phu lần này vào kinh cũng không giúp gì được các ngươi, cũng chỉ là bức tượng gỗ, nhìn ngoài thì được, trong cũng không có gì.
Lão phu để lại binh sĩ Ôn gia, bọn họ cũng không có bản lãnh cưỡi ngựa đánh trận, mạnh mẽ để lại, nói không chừng là phiền toái.
Nhưng nghĩ đến cách cục hẳn không giống bình thường, dựa vào thành tích lần này của Trịnh đại nhân nhà ngươi, mở phủ kiến nha là chuyện không thể, nhưng tính toán sở cầu, cơ bản cũng sẽ thoát khỏi hạn chế trước mắt.
Có một đạo lý, ngươi ắt cũng hiểu, nếu chỉ chưởng binh, chung quy cũng chỉ là võ phu, lục bình không rễ, nhìn thì nổi bật, lại không chịu nổi gió táp mưa sa.
Binh cần chưởng, nhưng dân sinh cũng muốn làm, hai cái, thiếu một cũng không được.”
- Ngài nói đúng.
Đối với vị cha vợ này, người mù cũng rất cung kính.
Lão nhân gia biết lần này đi Yến Kinh, muốn giúp đỡ từ xa cũng khó, cho nên trước khi đi mới nói nhiều. Cũng coi như tấm lòng thành của lão nhân gia.
- Phiên trấn Càn quốc, lấy Tây quân là nhất, Tổ gia kém hơn, nhưng theo cái nhìn của lão phu, Tổ gia ngày sau tất sẽ phát triển vượt qua Tây quân.
Nói tới căn bản, nòng cốt của Tây quân, chính là năm đó khi Thứ Diện tướng công chưởng quản Tây quân, mạnh mẽ dung nạp rất nhiều quân môn, xác định vị trí đỉnh phong. Nhưng căn cơ của nó lại bất ổn, binh mã không giả, nhưng bên trên lại có quan văn áp chế, bên dưới một khi bị bóp chết tiếp tế, bọn họ nửa bước khó đi.
Cho nên chỉ có thể trở thành đồ chơi trong tay chư vị tướng công, nói đi đông thì cấm đi tây, dắt dắt vài vòng, Tây quân cũng tổn hao nguyên khí.
Ngược lại, Tổ gia tuy danh nghĩa cung thuận vô cùng, nhưng nó tọa trấn Đông nam, trong tay có việc làm ăn hải mậu, lại thêm nó bình hải tặc, nên uy vọng với dân chúng rất lớn.
Tự có tiền, lại nắm dân tâm, trước đó, đơn giản là lo trung khu kiêng kỵ, cho nên vẫn cẩn thận chặt chẽ.
Lần này Yến quốc công Càn, một đường giết tới Thượng Kinh, Càn Hoàng phát lệnh cần vương, có thể nói, uy vọng trung khu đã mất.
Uy vọng, nói vô dụng nhưng kỳ thực vẫn có chỗ dùng, chờ Tổ Trúc Minh trở về, ngươi nhìn xem, Tổ gia quân tất không giấu diếm nữa, chiêu binh mãi mã mở rộng thực lực.
Ta từng thấy Tổ Trúc Minh này, nhìn như ấm lương, có nho soái chi phong, nhưng kỳ thực là nhân trung long phượng, mà dân biển cũng như người Yến các ngươi rong ruổi trên hoang mạc, trời cao biển rộng, tâm, cũng dã nhiều.
Lại thêm việc, Đại Yến tự lật môn phiệt, căn cơ ỷ lại bá tánh, tự cho là nắm thổ địa, nhưng chỉ là mong muốn đơn phương mà thôi, các đời Yến Hoàng không ai không nghĩ, chỉ có điều là Yến Hoàng đương đại tìm được cơ hội.
Đợi tới khi động thủ, mười vạn Trấn Bắc quân tốn hơn tháng liền dẹp yên môn phiệt, chà chà.
Cho nên, người vẫn cần hai chân mới có thể đi vững, phải học Tổ gia, không thể học Chung gia, càng không thể học môn phiệt Đại Yến.”
- Ngài nói đúng.
- Đương nhiên, lời lão phu nói, không hẳn ngươi không nghĩ tới, từ lần đầu gặp mặt, cho đến lúc cùng về Yến, ở đây một thời gian, nói một câu thật lòng.
Lão phu nhìn người khác, đều là quyền vị càng cao thì dã tâm càng lớn, nhìn thấy tôn long ỷ kia, mới có thể đi nghĩ nếu bản thân ngồi lên thì sẽ thế nào.
Các ngươi lại khác, các ngươi từ mới bắt đầu, đã quyết tâm ngỗ nghịch phạm thượng.”
Người mù cười cười, nói:
- Kỳ thực cũng không phải.
- Không phải?
- Chẳng qua là thấy sống mơ mơ hồ hồ thì lại quá vô vị, chúng ta nghĩ, nếu đã sống ở trên đời này, dù thế nào cũng phải làm cuộc sống đặc sắc hơn một chút, tự tại hơn một chút.
Nếu đã muốn tự tại, vậy phải trèo lên trên, còn vị trí cửu ngũ mà ngài nói, đối với chúng ta, đối với chủ nhân nhà ta mà nói, kỳ thực không có sức hấp dẫn lớn như vậy, nhưng đã muốn tự tại, vậy phải ngồi trên vị trí mà không ai dám trèo lên đầu, như vậy mới thực tự tại.
Tương tự như hôm nay nằm đây tắm nắng, trên đầu phải không có mây che.”
- Vòng tới vòng lui, còn không phải vẫn là ý này.
Ôn Tô Đồng tức giận nói.
Người mù có chút ngượng ngùng gật gù:
- Đúng là cùng một ý.
- Kỳ thực, lão phu không quá coi trọng các ngươi.
- Ta biết.
- Nhưng lão phu lại là vò mẻ không sợ vỡ, đã sống tới chừng này tuổi, sớm đã nhìn thấu sinh tử, giờ làm việc cũng chỉ là muốn tìm việc vui.
Nói tới binh mã Ôn gia, kỵ xạ không được, võ dũng cũng không được, nhưng đến cùng thì vẫn là người một nhà, lão phu chìm nổi cả đời, cuối cùng cũng được chết tử tế, nói tới căn bản, cũng là vì lão phu là số ít người làm việc thực trong quan trường Càn quốc.
Lão phu không thích khoa trương, giờ đến Hộ bộ, vậy tự mình tính tiền lương, đến Công bộ, vậy sẽ tự vào nhà xưởng, đến Kênh đào ty, vậy tự thân lên đê, bất kể triều đình tranh đấu lợi hại tới mức nào, cũng không quản vị tướng công nào muốn chủ chính, chung quy cũng đều cần người có thể thực sự làm việc.
Năm mất mùa, người có nghề không chết đói, làm việc trong quan trường, kỳ thực cũng là đạo lý như vậy.
Đám binh sĩ Ôn gia này, cũng không có tài năng kinh thế gì, nhưng làm công văn, văn án... Cũng có thể nói là lành nghề, lão phu gia giáo như vậy, đều đã được luyện qua.
Ngày sau nếu chủ nhân nhà ngươi ra ngoài thủ thành, dưới tay cũng có một ít người hiểu tục vụ giúp đỡ, khuyên can đủ đường, mọi người đều là người nhà, là châu chấu trên một sợi dây.”
- Đúng, đúng.
Lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng ngựa.
Người mù nói:
- Là chủ nhân trở về.
- A, điểm lão phu hiếu kỳ nhất, chính là ngươi thân ở đây, rõ là mắt mù không thấy, nhưng cái gì cũng biết, thực sự khó giải thích.
- Đúng vậy.
Người mù đáp lại.
Nguyệt Hinh tự mình chuyển một tấm ghế tới, một lần nữa pha trà, chờ Trịnh Phàm tới nằm, Nguyệt Hinh lại đem ghế tới cho Tứ Nương ngồi, bản thân thì đứng bên hầu hạ.
Trịnh Phàm sờ sờ chén trà, Tứ Nương hiểu ý, đứng dậy lấy một viên đá, lại lấy một cái bát lớn.
Đổ nước trà, thêm một viên đá, Trịnh Phàm bưng lên uống ngụm lớn.
Ôn Tô Đồng nhìn Trịnh Phàm, cảm khái nói:
- Đúng là người trẻ tuổi, hỏa khí vượng.
Lúc khát nước, uống trà không đã.
Trịnh Phàm lại nằm xuống, nói thật, rõ ràng mặt trời chói trang trên đỉnh đầu, nhưng nằm cạnh hai lão âm nhân này, lại cảm thấy âm phong từng trận.
- Đã đánh giá thành tích, vốn là có thể lên thẳng làm Tham tướng, có điều có người nói Triệu Cửu Lang can thiệt, để ta đi tân địa Tấn quốc làm thành thủ.
Nói tới đây, Trịnh Phàm cũng không nhịn được nở nụ cười.
Thực đúng là buồn ngủ lại có người đưa gối.
- Vậy tốt.
Ôn Tô Đồng rất vui vẻ, tiếp tục nói:
- Tấn địa mới phụ, nhân tâm bất ổn, cục diện bất ổn, nhìn thì gian nan, nhưng lại có đại tự do.
Muốn sống an ổn, đương nhiên là ở lại Ngân Lãng quận làm thủ hạ cho Hứa Văn Tổ là ổn nhất, Hứa Văn Tổ ăn một miếng thịt, Trịnh Phàm tuyệt không thiếu một ngụm canh.
Nhưng để mưu cầu phát triển ngày sau, vẫn cần một khối thuộc địa chân chính.
- Nếu đi Tấn địa, vậy trước cần chuẩn bị cẩn thận một chút.
Người mù nói.
- Ừm.
Trịnh Phàm gật đầu:
- Ta đã nói với Hứa Văn Tổ, thân là người Yến, tự nhiên phải có giác ngộ đi trước, Tấn địa mới phụ, tất cần có người tới bảo vệ, để nó triệt để trở thành Yến thổ.
- Hứa Văn Tổ nói thế nào?
Ôn Tô Đồng hỏi.
- Hứa Văn Tổ rất cảm động, sau đó từ chối thỉnh cầu bổ sung lính mới cho ta.
- -------------
- Phóng tác: xonevictory
- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)