Lần này xuôi nam, Thúy Liễu bảo xuất động toàn thể hai ngàn năm trăm kỵ theo Trấn Bắc quân, thương vong gần ngàn, có thể nói là thương gân động cốt.
Vốn, Nam Vọng thành đã huấn luyện một nhóm lính mới, bổ sung các chi quân bị thiệt hại.
Nhưng Hứa Văn Tổ thấy Trịnh Phàm dự định “Bay về chỗ xa”, liền quả đoán cai sữa cho Trịnh Phàm.
Thân là một đô đốc, hắn đương nhiên không có lý gì đi nuôi con người khác.
- Lần này từ Trừ Châu thành theo chúng ta, cũng có mấy ngàn Càn quân thủ tốt đầu hàng.
Ôn Tô Đồng nói.
- Ta không muốn ngụy quân.
Ngụy quân lấy đâu ra sức chiến đấu?
Đám người này đã sớm định hình, người Yến tới, họ quỳ, lúc đánh trận sau này, khẳng định cũng sẽ quỳ, giá trị bồi dưỡng không lớn.
Sở dĩ Ôn Tô Đồng nói vậy, cũng là có tâm tư, người trong đội ngũ Trịnh Phàm, càng nhiều người Càn càng tốt, nhưng thấy Trịnh Phàm trực tiếp từ chối, tuy không hiểu ngụy quân là gì, nhưng cũng hiểu không phải danh từ tốt.
- Thuộc hạ nghe nói, bên Tấn địa là do trấn nam hầu thống ngự.
Người mù nói.
Đất mới chiếm được, đương nhiên cần đại tướng thống ngự, như vậy mới có thể trấn được cục diện.
Điền Vô Kính là cả mà ngay cả người thân cũng nói giết là giết, để hắn đi thống ngự tân địa, quả thực thỏa đáng.
Trước mắt, bách tính Ngân Lãng quận đều ngậm miệng không dám nhắc tới Điền Vô Kính, một khi Điền Vô Kính đi Tấn địa, đúng là có thể khiến trẻ con dừng khóc.
Ôn Tô Đồng lắc đầu một cái:
- Vị trí thành thủ của Đại Hạ lúc trước, giống Tiết độ sứ của Đại Càn ta, chỉ có điều Tiết độ sứ chưởng quản dân sinh chiến sự một quận, còn thành thủ chỉ phụ trách một thành cùng địa bàn xung quanh.
Sau này, triều đình sợ đuôi to khó vẫy, cho nên phân hóa vị trí thành thủ, nay Yến Hoàng tái thiết chức này, hẳn là muốn mượn cách này đưa địa bàn mới vào phạm vi chưởng khống.
Nếu đã cho ngươi tự chủ nhất định, vậy ngươi đương nhiên phải trả giá, quân lương khí giới... Đều không thể cấp cho, tự ngươi phải đi nghĩ biện pháp mà kiếm. Đây vốn là quy củ bất thành văn, người Yến ngươi có mấy điểm rất gióng Man tộc, kỳ thực từ lâu cũng đã quen thuộc quy củ này.
Tĩnh Nam hầu thống ngự tân địa, kỳ thực về binh lực vẫn có chút giật gấu vá vai, tuyệt đối không thể cho Trịnh đại nhân thêm bao nhiêu binh.
Trịnh Phàm gật gù, kỳ thực hắn cũng đã nghĩ tới chuyện này, cảm khái:
- Cho nên vẫn phải tự lực cánh sinh, độc lập tự chủ.
- Sâu sắc.
Ôn Tô Đồng thở dài.
Trịnh Phàm liếc qua nhìn Ôn lão gia tử một cái, tiếp tục nói:
- Dựa theo ý lão gia tử, ta nên lấy nguồn bổ sung binh từ đâu?
Có lão cố vấn ở bên, không dùng thì phí, hơn nữa người ta sắp phải tới Yến Kinh làm linh vật, giờ có thể tận dụng được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.
Ôn Tô Đồng chỉ chỉ xung quanh, nói:
- Kỳ thực, Trịnh đại nhân ngài đã sớm chuẩn bị rồi.
- Chuẩn bị gì?
- Chuẩn bị tạo phản.
- Tuy rằng ngươi nói sự thực, nhưng có thể hàm súc một chút hay không, cần phải nói ra thoải mái như thế sao?
- Đúng, lão phu nói lỡ lời rồi.
- Ngươi nói tiếp.
- Thủ hạ của Trịnh đại nhân chia làm hai bộ phận chủ yếu, một phần là Man binh, Man binh có bao nhiêu trung thành với Đại Yến? Tướng mạo Man tộc vốn khác người phương đông, khó mà hòa nhập.
Một phần khác, lại là hình đồ môn phiệt, sớm đã có cừu hận với triều đình.”
Ý này chính là, ngươi từ bắt đầu đã chuẩn bị cho tạo phản, nhìn thành phần binh sĩ dưới tay là thấy.
- Lão phu cho rằng, có thể tiếp tục như thế, dù sao, đúng như Trịnh đại nhân ngài nói, chúng ta cần độc lập tự chủ.
Ngày sau nếu thực có vấn đề gì, chí ít cũng có thể đảm bảo binh mã dưới trướng, dù có ngỗ nghịch tạo phản, đám người này cũng đồng ý tạo phản theo ngươi, nếu không chỉ một đạo ý chỉ, hoặc một vị thượng vị giả lộ mặt, binh mã dưới trướng ngươi liền phản chiến không chịu sai khiến, vậy chẳng phải là thành trò cười.
- Nói phương pháp.
Trịnh Phàm nhắc nhở.
- Đúng, đi Tấn địa, bước đầu là chiêu binh mãi mã, vấn đề tiền tài không cần phải lo.
Nói xong, Ôn Tô Đồng liếc mắt nhìn Tứ Nương bên cạnh Trịnh Phàm:
- Lúc ở Trừ Châu thành, phu nhân của ngài đã tự tay tính qua tất cả tiền hàng.
Nghe tới đó, Trịnh Phàm lập tức nhìn sang Tứ Nương.
Tứ Nương mỉm cười gật gù.
Đến cùng vẫn là người giỏi kinh doanh, việc kinh doanh đã ngấm vào máu.
- Chủ thượng, tiền hàng chúng ta lấy được không ít, chờ hơi thái bình một chút, có thể chuyển lại đây.
Ý này hẳn là, còn giấu ở Trừ Châu thành, hoặc phụ cận Trừ Châu thành.
- Giấu ở đâu?
Trịnh Phàm hỏi.
Việc này, hắn cũng không biết.
Lúc ở Trừ Châu thành, Lý Phú Thắng đem toàn bộ việc khám nhà diệt tộc giao cho Trịnh Phàm làm, rất nhiều nhà giàu bị vét sạch, tuyệt đối đừng coi thường tài sản của những nhà này.
Quốc khố của một quốc gia, kỳ thực cũng không có nhiều bạc, bởi bạc trong đó phần lớn là đã có dự toán.
Ngược lại, trong dân gian, thường thường sẽ có những nhân vật phú khả địch quốc, lần này Đại Yến điều động mấy chục vạn đại quân, tiền để duy trì, chính là đánh cướp được từ các môn phiệt.
Có điều lúc đó hắn lại giao chuyện đó cho người mù cùng Tứ Nương làm, hắn không nghĩ tới, dưới con mắt của nhiều người như vậy, Tứ Nương vẫn có thể giấu được tiền hàng.
- Bẩm chủ thượng, giấu trong lăng tẩm của Phúc Vương.
“Phốc...”
Trịnh Phàm không nhịn được cười ra tiếng, Phúc Vương này, toàn thân trên dưới đều có giá trị a.
Quả thực là ép khô công dụng, ngay cả phần mộ cũng không tha.
- Chủ thượng, lúc đó ngài dặn chúng ta giúp Phúc Vương phủ an táng Phúc Vương, thuộc hạ cho rằng ý của ngài chính là giấu tiền vào trong đó.
- A... Nha, ừm, ngươi hiểu là tốt rồi.
Trịnh Phàm phất tay một cái.
- Tam Nhi đã sớm đào một lối dẫn tới lăng tẩm Phúc Vương, ngày sau tìm người giả thành đội buôn đi qua là có thể đem hàng về.
- Được, làm rất tốt, ta rất hài lòng.
Toàn bộ Trừ Châu thành, sau khi trừ một phần khen thưởng sĩ tốt Trấn Bắc quân cùng dân chúng địa phương, số còn lại cũng là lượng tài sản đáng sợ.
Trịnh Phàm gật gật đầu, thầm nghĩ, bất luận trong thời đại nào, trong tay không có tiền, sống luôn cảm thấy hư hoảng.
- Như vậy thì tốt, đỡ phải phiền Tiểu lục tủe, nghe nói triều đình đang chuẩn bị sắc phong Thái tử, Tiểu lục tử cũng không dễ dàng.
Tiếp đó, Trịnh Phàm nhìn về phía Ôn Tô Đồng, lão hồ ly này, xác thực là người làm việc thực, nếu không nào có thể nhìn ra việc Tứ Nương ăn bớt?
Ôn Tô Đồng tiếp tục nói:
- Trịnh đại nhân có thể chiêu binh từ ba nguồn.
Nói xong, Ôn Tô Đồng nâng chén trà, nhấp một ngụm.
Hắn đang đợi Trịnh Phàm nói: “Nguyện nghe tường tận”, hoặc cũng phải là “Rửa tai lắng nghe!”
Nhưng Trịnh Phàm trực tiếp nói một câu:
- Có rắm mau thả.
“Phù phù...”
Ôn Tô Đồng trực tiếp phun nước trong miệng ra ngoài, Nguyệt Hinh bận bịu lấy khăn tay giúp cha mình lau miệng.
Người mù cũng cười cười, không nói.
-------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)