Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 393: ĐỘT PHÁ?!

Ôn Tô Đồng có chút ai oán liếc mắt nhìn Trịnh Phàm, tiếp tục nói:

- Có ba nguồn, thứ nhất, Tấn địa mới phụ, tất có người Yến chuyển tới.

Đây chính là phương thức đồng hóa thường thường được dùng, giúp địa bàn mới sinh lực hướng tâm với trung khu.

- Di dân này, tất nhiên sẽ lấy các hình đồ môn phiệt làm chính, những người này vốn có thù hận với triều đình, lại không thiếu người có chân tài thực học, có thể làm trợ lực.

- Tiếp tục.

- Hai là dã nhân của Thiên Đoạn sơn mạch cùng với phương bắc, Trịnh đại nhân có thể điều khiển Man binh, nói không chừng cũng có thể hợp nhất dã nhân.

- Hừm, thứ ba thì sao?

- Đó chính là Tấn quân.

- Tấn quân?

- Người tấn, kỳ thực cũng rất thiện chiến, lần này bại cũng là bởi nhiều nguyên nhân, nhưng không phải là Tấn quân không mạnh, hơn nữa trong Tấn quân có rất nhiều kỵ binh, mời chào lại, lập tức có thể thành lập kỵ binh. Có điều, muốn đem Tấn quân cho bản thân sử dụng, phải tạo mối quan hệ với một người.

- Ai?

- Tấn Hoàng Ngu Từ Minh, tự mở Nam Môn quan để yến quân vào Tấn, Hoàng đế bình thường không làm được chuyện như vậy, người có thể thả xuống, cũng có nghĩa là nhấc lên được.

Lão phu nghe nói, giờ Tấn Hoàng đã ở Yến Kinh làm lễ với Yến Hoàng, chờ khi hắn về nước nhận sắc phong, Trịnh đại nhân có thể chuẩn bị một hồi, để ngài tiện đường hộ tống Tấn Hoàng đi phong quốc.

Trịnh đại nhân là người giỏi thiết lập quan hệ, đối với điểm này, lão phu tin chắc không nghi ngờ, có điều vẫn cần cẩn thận, hợp tác với Tấn Hoàng, không khác nào tranh ăn với hổ.

- Hắn là hổ, còn chúng ta là sư tử.

Nói xong, Trịnh Phàm quay đầu nhìn người mù, nói:

- Lúc về viết thư cho Tiểu lục tử, để hắn sắp xếp chuyện này, sau đó để hắn hỗ trợ tác động một chút, chọn chỗ khá khá cho chúng ta.

- Chủ thượng, không phải ngài vừa nói, Tiểu lục tử cũng không dễ dàng sao?

- Hắn đã bước chín mươi chín bước, cũng không ngại một cái run này.

Người mù gật đầu ra hiệu đã rõ, có điều vẫn cảm thấy chủ thượng làm vậy, có chút rất cặn bã.

Nhưng lúc quay đầu nhìn Nguyệt Hinh, người mù đột nhiên cảm thấy, bản thân có vẻ không có tư cách oán thầm chủ thượng.

- Lão phu mệt rồi, nghỉ một chút đây.

Ôn Tô Đồng được Nguyệt Hinh đỡ rời đi.

Trịnh Phàm lại mở miệng nói:

- Vị cha vợ này của ngươi, có chút thú vị.

- Đúng thế.

- Đáng tiếc, phải đưa tới Yến Kinh làm linh vật, nếu không để lại chỗ chúng ta, cũng có thể giúp ngươi san sẻ chút áp lực.

- Ừm.

Lúc này, Phiền Lực từ xa xa đi tới.

Trên vai Phiền Lực, vẫn là tiểu kiếm đồng, hình thức này có vẻ như đã thành phương thức cố định lúc xuất hiện của hai người, tựa như nhìn thấy gấu trúc, phần lớn thời gian đều thấy trong tay nó có gậy trúc.

- Chủ thượng, nàng nói muốn lấy một cái tên mới, nên tìm tới chủ thượng.

Trịnh Phàm cười cười, chỉ chỉ Phiền Lực:

- Tự ngươi đặt đi.

- Ta đặt, nàng không chịu, còn đánh ta.

Tiểu kiếm đồng tức giận ôm ngực.

- Ngươi đặt tên gì?

Phiền Lực cộc lốc cười nói:

- Ta nói chúng ta đều là người hầu của chủ thượng, ngươi cũng là tỳ nữ của chủ thượng, cho nên đặt cho nàng một cái tên: Kiếm Tỳ.

- Cái tên này không tệ, đi thẳng vào lòng người.

Trịnh Phàm vỗ tay một cái, chuyện này cứ thế định.

Tiểu kiếm đồng sửng sốt, nàng thực sự không thể hiểu nổi, vị “Thủ lĩnh” này lại tùy tiện đặt một cái tên như thế?

Vừa nghĩ tới, hai mươi năm tiếp đó, nàng sẽ bị người ta gọi là: Tiện tỳ, đi ăn cơm!

Tiện tỳ, chào buổi sáng!

Tiện tỳ, thời tiết hôm nay thật tốt nha.

Tiểu kiếm đồng có chút muốn nổi khùng, chỉ có điều cách nổi khùng của người thông minh khác người ngu ngốc.

Chỉ nghe tiểu kiếm đồng mở miệng nói:

- Ngươi kẹt ở Bát phẩm bao lâu rồi?

- Hả?

Trịnh Phàm đang chuẩn bị nắm tay Tứ Nương về ôn tập châm pháp hôm qua.

Nghe tiểu kiếm đồng nói, lập tức ngừng lại, lần nữa ngồi về ghế, nhếch chân lên, khóe miệng khẽ cong:

- Ta cảm thấy đã lâu, nhưng có vẻ cũng không quá lâu.

Đơn thuần tính thời gian tu luyện, Trịnh Phàm xác thực có thể tính là thiên tài, bởi không chỉ Đinh Hào, Lý Phú Thắng cũng đã xác nhận qua, khí huyết của Trịnh Phàm trời sinh chất phác, quả thực căn cơ luyện võ tuyệt hảo.

Nhưng hết cách, áp lực của hắn quá lớn.

Trên người cõng thêm bảy tên Ma vương cùng tiến lên, nếu kẹt ở một cảnh giới quá lâu, thậm chí có thể nhìn thấy ánh mắt khát vọng muốn ăn thịt người từ trong mắt các Ma vương!

Cảm giác đó, tựa như lão địa chủ đã có tuổi, ngồi ở nhà, mười mấy vị phu nhân trừng mắt nhìn chằm chằm.

- Ta có thể giúp ngươi từ Bát phẩm đạt tới Thất phẩm.

- Ngươi mấy phẩm?

- Ta không phẩm.

Tiểu kiếm đồng nói rất hiển nhiên.

- Sư phụ ta nói, ta là Tiên Thiên kiếm phôi, kiếm ý Thiên Thành, trước khi xương cốt định hình, nếu luyện võ chỉ hại không lợi. Nhưng tuy ta không nhập phẩm, nhưng ta có kiến thức.

- Mạnh miệng?

- Cái gì mạnh miệng?

Tiểu kiếm đồng khẽ cau màu.

Người mù lại yên lặng đặt chén trà xuống, thúc giục:

- Nói tiếp.

Trịnh Phàm có lên cấp hay không rất quan trọng, các Ma vương có thể khôi phục một phần thực lực, đối với bố cục ngày sau sẽ có tác dụng rất lớn.

Chí ít, nếu như tất cả cùng đạt tới Thất phẩm, dựa theo thực lực đồng cấp vô địch của các Ma vương, nói cách khác, bên cạnh Trịnh Phàm sẽ có thêm bảy tên cao thủ tiếp cận Lục phẩm.

Quan trọng nhất, năng lực đặc thù của một vài người cũng sẽ phát huy tác dụng.

Tiểu kiếm đồng sợ người mù nhất, bởi nàng có thể nhìn thấu tâm tính của phần lớn người, cho nên nàng không dám chọc giận người mù, lập tức nói:

- Võ giả cùng kiếm khác, trước khi đạt tới Thất phẩm đều tương tự nhau, mà ranh giới của hai bên, kỳ thực cũng ở điểm này.

Với võ giả mà nói, cần phải chú ý tẩm bổ khí huyết cho bản thân, lấy lực đoán thể, lấy khí phá quan, khí huyết ngoại phóng như thường, khí huyết như một, mới có thể thành Thất phẩm.

Với kiếm khác mà nói, lúc này sẽ tạm bỏ tu luyện khí huyết, chú ý nuôi kiếm ý của bản thân, lấy kiếm ý ngự khí huyết, lấy khí huyết bổ kiếm ý, kiếm ý ngoại phóng, mới có thể vào Thất phẩm.

Hai bên nhìn như khác nhau, nhưng bản chất tương tự, cũng đều truy cầu mục tiêu khí huyết ngoại phóng.”

Trịnh Phàm nghe xong, hỏi:

- Ý ngươi là, nếu ta muốn nhanh lên cấp, còn đi cần luyện kiếm ý?

Kỳ thực, Trịnh Phàm cũng rất thích hình tượng kiếm khác, phần lớn người đều có mộng kiếm khách a.

Nhưng bởi lẽ sinh ở Yến quốc, người Yến thích dùng đao, đặc biệt là mã tấu, đây chính là đại sát khí trên chiến trường, cho nên Trịnh thủ bị cũng chậm rãi thích đao.

Dùng thuận tay rồi, tuy không thể nói là yêu thích, nhưng cũng không muốn đổi.

- Không phải, mà là bên cạnh ngươi có hắn!

Tiểu kiếm đồng chỉ về phía người mù.

- Hắn có một năng lực rất khó tưởng tượng, có thể khống vật.

- -------------

- Phóng tác: xonevictory

- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!