Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 394: TIỂU KHẢ ÁI

Trong lúc nhất thời, trừ bỏ Phiền Lực, tất cả cùng nghĩ được nguyên do.

Trịnh Phàm vuốt nhẹ tay, nói:

- Ý ngươi là, để người mù dùng niệm lực của hắn, giúp ta dẫn dắt khí huyết, hình thành ngoại phóng, dùng phương thức tư lợi này để lên cấp?

- Niệm lực? Là tên của cỗ sức mạnh vô hình kia sao?

Tiểu kiếm đồng hỏi.

Người mù lại nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Chủ thượng, không thể làm.

Trịnh Phàm gật gù:

- Ừm.

Mọi việc đều cần chú ý bước từ từ, dùng niệm lực mạnh mẽ thôi động khí huyết, tuy đúng là dễ lên cấp, nhưng phương thức mưu lợi này, thường thường sẽ đem lại tác dụng phụ cực đáng sợ.

Làm như vậy, so với Phúc Vương cắn thuốc thì có gì khác nhau?

Thậm chí nếu như thế mà để Trịnh Phàm dừng lại ở Thất phẩm cả đời, sau này các Ma vương cũng chỉ có thể dừng ở vị trí này.

Chuyện chỉ thấy lợi trước mắt, người nhìn xa sẽ không làm.

- Tại sao không thể, chẳng lẽ ngươi còn muốn trở thành cường giả chân chính?

Trong mắt tiểu kiếm đồng, nam tử Trịnh Phàm trước mắt này rất nhiều tâm kế, mà thường loại ngừi như vậy, rất khó bước xa trên đường tu luyện.

Người trên đời, thời gian chỉ có nhiêu đó, tinh lực cũng chỉ có nhiêu đó, chuyên tâm làm liệc này, tự nhiên sẽ quên làm việc khác.

- Lời này, ta không thích nghe.

Trịnh Phàm nói.

Phiền Lực gật gù, vươn ngón tay:

“Bộp!”

Búng tên đầu tiểu kiếm đồng một cái.

- Ôi, đau!

Trịnh Phàm không để ý tiểu kiếm đồng, lại quay sang người mù:

- Lý Phú Thắng nói với ta, muốn phá quan, cần nuôi sát khí.

Người mù nghe vậy:

- Cho nên trận này chủ thượng giết người ít đi?

- Đại khái là vậy.

Kỳ thực, có một câu mọi người không nói, sở dĩ Trịnh Phàm giết ít, là vì mỗi lần ra chiến trường, bên cạnh đều có Ma vương hộ vệ.

Thực không thể không hộ, một khi Trịnh Phàm chết, rất có khả năng mọi người cùng nổ chết.

- Đợi tới Tấn quốc, lại xem tình hình đi, coi như người Tấn không tạo phản, không phải còn có dã nhân sao?

Trong Thiên Đoạn sơn mạch, có không ít dã nhân.

- Được rồi, ngươi tiếp tục tắm nắng, ta trở về nghỉ ngơi một chút.

- Tốt, chủ thượng.

Trịnh Phàm đứng dậy, rời ghế, bước vào trong bảo, Tứ Nương đồng thời bước theo.

Đi tới trước cửa phòng, Trịnh Phàm chợt phát hiện A Minh cùng Lương Trình đều đã ngồi trong, một người cầm chén trà, bên cạnh còn có một khối băng.

- Chủ thượng.

- Chủ thượng.

- Ô, uống trà sao.

Trịnh Phàm chào hỏi.

A Minh khẽ mỉm cười:

- Chủ thượng có muốn uống một chút?

- Không, ta không có sở thích uống máu.

Chờ Trịnh Phàm vào phòng, Lương Trình cùng A Minh đồng thời yên lặng giơ ly rượu, cạch nhẹ một cái, sau đó cùng một hơi cạn sạch.

A Minh thả chén rượu, lắc đầu một cái:

- Hai người ăn cơm, có thể náo nhiệt một chút, cơm cũng ăn ngon hơn. Nhưng hai người cùng uống cái này, cảm giác là lạ.

Lương Trình cũng gật gật đầu, ra hiệu bản thân cũng nghĩ tương tự.

- Chúng ta có tính là không thể chung phú quý không?

Lúc trước hành quân đánh trận, hai người ở chung một lều vải, ban đêm thường cùng nhau uống, cứ thế qua ngày.

Giờ đã không còn đánh trận, mỗi người có một phòng riêng, tự nhiên ngồi lại uống cái này, lại không còn không khí nữa.

Rốt cục, dù là Hấp Huyết quỷ hay là Cương thi, đều không phải người thích náo nhiệt, ngược lại, càng thích yên tĩnh một mình hơn.

- Lời này không thể để bọn họ nghe được.

Nếu không lại biến thành trò người cho người.

- Người tẻ nhạt, mãi mãi cũng không biết nói chuyện.

A Minh đứng dậy, cầm một viên đá cùng bầu rượu, chậm rãi trở về phòng của mình, có điều, bước tới trước cửa phòng mình, hắn ngừng lại.

Bản năng cảm thấy, tựa như trước cửa có gì không đúng, nhưng lại không biết không đúng ở đâu.

Do dự một hồi, cũng không nghĩ ra được điều gì, A Minh đẩy cửa phòng.

Đập vào mắt, là hai bộ giáp trụ treo trên cửa, sau đó nghe “Vù” một tiếng, giáp trụ bị một mũi tên bắn phá, sau một khắc, trực tiếp xuyên thủng lồng ngực A Minh.

- Hắc nha, hiệu quả xuyên giáp không tệ.

Âm thành Tiết Tam từ trong phòng truyền tới.

A Minh cắn cắn môi, nhìn bầu rượu trong tay, uống một hợp, lại cúi đầu, nhìn vết thương trên ngực có chất lỏng chảy xuống.

Đẩy giáp trụ chắn trước mặt, A Minh nhìn thấy Tiết Tam đang cầm một cái nỏ, nỏ tuy lấy gỗ làm chủ liệu, thế nhưng vị trí then chốt như có bỏ thêm vật liệu đặc thù, có chút sáng lấp lánh.

- A Minh a, ngươi nhìn xem, thứ này ta mới làm được, cải tiến cung tiễn, dùng tinh thạch đổi được từ chỗ đội buôn phương tây, có điều giá cả có chút đắt, nhưng lực xuyên thấu thật không tệ, chỉ là không thể sản xuất quy mô lớn, sau này lập một tiểu đội đặc chủng chó bọn hắn sử dụng, hiệu quả hẳn không tệ.

Nghĩ xem, nếu tiểu đội hai mươi người tới gần mục tiêu bắn một lượt, dù là Võ đạo Tông sư cũng phải bị bắn ra mấy lỗ chứ?”

- Cho nên, vừa rồi ngươi cố ý trốn trong phòng ta, chờ ta chở lại bắn ta?

- Đúng vậy, ít nhiều cũng phải có người sống thử một chút chứ, hơn nữa sức phản ứng của ngươi vốn rất nhanh, tìm ngươi thử thì hiệu quả càng tốt hơn, xuyên qua hai tầng tinh giáp, ngươi lại vẫn không thể tránh thoát, khà khà. Sau này dùng thêm chút hương liệu bôi trên mũi tên, lại nuôi thêm mấy con chó, thuận tiện nhặt tên lại, thứ này quá đắt.

- Tại sao trước đó không nói với ta một tiếng?

- Phí lời, nếu ta nói, ngươi sẽ đồng ý sao? Ngươi chỉ chịu bị chủ thượng bắn, chịu ta bắn sao?

- Cho nên, ngươi liền quyết đoán không hỏi?

- Đúng vậy, bắn một mũi tên ngươi cũng không chết, tháng sau lấy tiền của ta, may cho ngươi một bộ mới, khà khà.

- Ha ha.

A Minh cũng nở nụ cười, khóe miệng lộ hai cái răng nanh, khí tức bắt đầu càng ngày càng tối tăm:

- Tiểu gia hoa, ngươi càng ngày càng nghịch ngơm a.

Chỉ là, trong lúc A Minh từng bước đi tới phía tiét tam, chợt ngừng lại.

Bởi Tiết Tam đã yên lặng bỏ thêm một mũi tên lên nỏ, đầu mũi tên, tỏa ra ánh bạch, là mũi tên làm bằng bạc.

A Minh: “...”

Tiết Tam nâng nỏ, ngáp một cái, đắc ý quơ quơ thân thể, ba cái chân nhấc lên cuộn sóng.

- Ai, nghịch ngợm đáng yêu a?

- -------------

- Phóng tác: xonevictory

- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!