Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 395: LINH HỒN THỂ

- Mũi tên làm bằng bạc, ngươi phá sản như thế sao?

A Minh mở miệng nói.

Bạc rất mềm, không thích hợp làm mũi tên.

- Chỉ có đồ không thường dùng, mới có thể xưng là nghệ thuật.

Tiết Tam vuốt nhẹ mũi tên, tiếp tục nói:

- Hơn nữa, ai biết thế giới này có xuất hiện vài tên Hấp Huyết quỷ thổ dân hay không? Ta a, cái này là để ngừa trường hợp chẳng may đụng phải. Nếu không phải mấy lần thấy ngươi dùng huyết thực lại bỏ thêm tỏi, ta đã thực muốn ép tỏi bôi lên tiễn rồi.

- Các ngươi làm gì vậy?

Âm thanh Tứ Nương từ ngoài truyền đến.

- Hả?

A Minh hơi nghi hoặc nhìn Tứ Nương, bởi hắn thấy Tứ Nương theo chủ thượng về phòng rồi.

Nhanh như vậy?

- Có việc, nên tới xem một chút.

Tứ Nương nói.

Đúng là có việc, phát hiện thi thể một tên Man binh, nên đã đem về.

Lúc A Minh cùng Tiết Tam chạy tới, Trịnh Phàm cùng bọn người mù đã ngồi quanh ngoài bãi.

Trên người Trịnh Phàm khoác một tám áo choàng lông cừu, đang cau mày nhìn thi thể trước mắt.

Tên Man binh này là đồn kỵ của Thúy Liễu bảo, ý chỉ của triều đình còn chưa phát tới, Trịnh Phàm còn là thủ bị Thúy Liễu bảo, huống chi tuy nói là đại chiến đã kết thúc, nhưng Yến quốc Càn quốc còn chưa nghị hòa, cho nên vẫn phải cảnh giới, chẳng may Càn quốc có động tĩnh gì, ví như lần trước Chung Thiên Lãng tới, vậy lúc đó muốn khóc cũng không có chỗ mà khóc.

Tên Man binh này chết rất thê thảm, trên mặt hiện thần sắc kinh khủng, quan trọng nhất là thân thể hắn lại lộ vẻ khô quắp mất nước.

Ánh mắt A Minh hơi híp lại, là bị hút khô máu tươi!

Lương Trình đứng bên cạnh, như đang suy nghĩ điều gì.

A Minh tới trước mặt Trịnh Phàm:

- Chủ thượng, không phải ta làm.

Trong Thúy Liễu bảo, người thích hút máu nhất chính là hắn, còn Lương Trình thì khác.

Hắn coi máu tươi như cơm, còn Lương Trình chỉ là không có việc gì mới làm một điếu thuốc.

Người mù nói:

- Yên tâm, biết không phải ngươi làm.

Trịnh Phàm cũng gật gù:

- Nếu ngươi làm, sẽ xử lý tốt không để dấu vết.

A Minh: “...”

Tiết Tam có chút kinh ngạc:

- Không ngờ phụ cận nơi này lại có Hấp Huyết quỷ?

Hắn vừa mới trêu chọc A Minh xong, chẳng lẽ mũi tên bạc kia lại phát huy tác dụng được rồi?

Tiết tamd odọt nhiên cảm thấy miệng hắn có chút thiêng.

A Minh liền nói:

- Không nhất định là Hấp Huyết quỷ, trên đời này không ít ngời hấp thu khí huyết của người khác để luyện công pháp. Hơn nữa, theo kinh nghiệm của ta, thế giới này, người càng cường tráng, cấp bậc càng cao, máu sẽ càng thơm ngọt.

Có thể đây chính là nguyên nhân mà đối phương xuất thủ với Man binh.

- Bất kể nguyên nhân là gì, dám đụng đến người của chúng ta, nhất định không thể bỏ qua.

Trịnh Phàm quyết định, đồng thời nói với người mù:

- Phái người tới Nam Vọng thành báo chuyện này cho Hứa Văn Tổ, để hắn tra mấy ngày gần đây có binh lính hoặc dân chúng mất tích hay không, mặt khác phái kỵ binh trong bảo trại ra lục soát, đối phương nhất định còn ở quanh đây!

Đánh trận tổn binh thì cũng thôi, tuy đau lòng nhưng cũng có thể tự giải thích, nhưng đánh đã đánh xong, lại vẫn cứ tổn thất binh sĩ, Trịnh thủ bị quả thực có chút không chịu được.

Đây chính là tải sản mà hắn chuẩn bị mang theo tới Tấn địa nhậm chức, dưới tiền đề Hứa mập mạp không chịu bổ sung lính mới, hắn chỉ có thể dựa vào hơn một ngàn binh này đi Tấn địa lập cơ nghiệp.

- Thuộc hạ tuân mệnh!

- Thuộc hạ tuân mệnh!

Kỵ binh Thúy Liễu bảo phóng ra ngoài tìm tòi, các quân trại phụ cận hỏi nguyên do, cũng dồn dập phái người ngựa ra ngoài hỗ trợ.

Mấy quân trại dồn dập động, khiến số Ngân Giáp vệ còn sót lại lập tức truyền tin về, khiến Tam Biên Càn quốc vội càng, cho rằng Yến quốc lại có đại động tác.

Đương nhiên, đây là chuyện sau đó.

Tra khám nhanh chóng, đêm tới, một đội kỵ binh Thúy Liễu bảo phát hiện một thôn xóm có vấn đề.

Trịnh Phàm lập tức dẫn người mù, A Minh cùng với Tứ Nương đuổi tới, các Ma vương còn lại đang dẫn đội tìm tòi, nhất thời không đuổi tới kịp.

Thôn này không có tên, bởi bọn hắn là di dân Càn quốc mới tới từ mùa thu tụ cư một chỗ, đối với di dân Càn quốc, Yến quốc vẫn có thái độ tiếp nhận.

Dù sao, bất luận là ở đâu, nhân khẩu đều là tài nguyên cực quý giá.

Chỉ có điều sau khi Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, lại đại chiến, cho nên nhập tịch tạo sách vẫn chưa được thực thi.

Cũng bởi vậy, các thôn xóm di dân dọc biên Ngân Lãng quận không ít.

Thôn xóm như vậy, theo lẽ thường hẳn phải có mấy chục người, hẳn là một dòng họ ở Càn quốc cùng di chuyển qua, nhưng lúc này, trong thôn lại cực kỳ yên tĩnh.

Từng dãy thi thể bị kỵ binh Thúy Liễu bảo xếp ra, xếp trên đất trống.

Nam nữ già trẻ đểu có, A Minh kiểm tra thi thể, lật một thi thể nam tính lên, chỉ chỉ cái lỗ sau cổ người này:

- Chủ thượng, thứ kia có thể không phải là người.

Người mù đi tới, nhắm mắt lại, bắt đầu dùng tinh thần lực dò xét vết thương, sau đố ngồi xổm, dùng chạc cây vẽ một cái xúc tu thật dài:

- Dựa theo tổn thương trong vết thunơg, thứ đâm vào trong cơ thể hẳn là một thứ dài như chân bạch tuộc.

Nói xong, người mù còn nhìn sang A Minh:

- Xé vị trí vết thương ra.

A Minh cầm đao từ tay một tên giáp sĩ, bắt đầu cắt vết thương trên thi thể nam tĩnh.

Nhuần nhuyễn, như đã làm không biết bao nhiêu lần.

Cắt lớp ngoài ra, đến gần vị trí vết thương, xuất hiện một vòng rất rõ tựa như bông.

- Chủ thượng, cái này hẳn là bộ phận trên xúc tu để hút máu.

Trịnh Phàm cũng không cảm thấy buồn nôn, tiến bước lại quan sát, chậm rãi nói:

- Nhưng tên Man binh trong bảo trại của chúng ta không có vết thương rõ ràng như hắn.

Nói xong, Trịnh Phàm ra hiệu cho các binh sĩ lật các thi thể khác, phát hiện các thi thể khác đều có lỗ hổng.

- Không đúng, lỗ hổng to nhỏ không đều.

Trịnh Phàm nói.

- Đúng, chủ thượng, thứ xuyên vào cơ thể hút máu không đều nhau, nếu như sắp xếp từ nhỏ đến lớn...

Người mù lập tức hạ lệnh cho các giáp sĩ bên cạnh:

- Xếp những thi thể này theo kích cỡ từ nhỏ tới lớn.

Các giáp sĩ lập tức nhận lệnh làm việc, đều là sĩ tốt từng chém giết trên chiến trường, cũng không có ai sợ thi thể, dù cho thi trạng khô quắt rất khủng bố.

Xếp thi thể xong, người mù nói với A Minh:

- A Minh, ngươi tới đoán ngày chết của bọn hắn.

- Việc này hẳn nên tìm Lương Trình mới đúng.

A Minh vừa oán giận vừa kiểm tra, dù cho máu tươi của những thi thể này đã bị hút rất nhiều, nhưng không thể hoàn toàn không để lại, A Minh có khả năng giám thưởng đánh giá huyết dịch cực cao.

Tựa như phẩm rượu đại sư, chỉ uống một hớp, liền có thể đoán được đại khái thời gian cùng phương thức bảo quản rượu.

Sau một hồi, A Minh vỗ vỗ tay:

- Người tử vong gần nhất là nữ nhân này, đại khái là chết hai ngày trước, còn người chết sớm nhất, là nam tử kia, đại khái tám ngày trước. Vị trí vết thương trên cổ, thời gian càng gần, vết thương cũng càng nhỏ.

Trịnh Phàm trầm ngâm một chút, nói:

- Nói cách khác, thứ kia, đang tiến hóa?

- Chủ thượng anh minh.

- Chủ thượng anh minh.

- Trước làm việc, về nhà rồi nịnh.

Trịnh Phàm nhắc nhở.

- Vậy có thể là Yêu thú rồi.

A Minh suy đoán:

- Nghe nói Thiên Đoạn sơn mạch phía Tấn quốc vẫn có Yêu thú hoạt động.

- Tính công kích mạnh như vậy, hơn nữa còn có thể tiến hóa?

Trịnh Phàm có chút không rõ:

- Thực sự có chút thú vị.

Người mù lại nhắc nhở:

- Chủ thượng, nếu nói tới căn bản, Tỳ Hưu của Trấn Bắc hầu cùng Tĩnh Nam hầu mà thả ra ngoài nổi điên, phá hoại cùng sát thương của chúng sẽ càng lớn hơn cái này.

- Thứ kia, đã ở thôn này mấy ngày?

- -------------

- Phóng tác: xonevictory

- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!