Trịnh Phàm nghi ngờ nói:
- Nhưng trên người những người này không hề có dấu vết bị giam cầm, đúng rồi, lúc các ngươi tới, bọn hắn chết trong nhà riêng sao?
- Bẩm đại nhân, đúng thế.
Tả Kế Thiên đáp.
Những người này, là bị “Ăn” theo từng nhóm.
- Đúng, trong tình huống bình thường, người thường dù không phải đối thủ của Yêu thú, nhưng cũng phải chạy đi mới phải, hơn nữa phụ cận cũng không có dấu hiệu của Yêu thú.
Khả năng chỉ có một đầu Yêu thú, nhưng đầu Yêu thú này lại có năng lực khiến thôn dân ở nguyên chỗ chờ chết.
A Minh bỗng cười, nhìn về phía người mù, nói:
- Được rồi, vừa rồi còn tưởng thân thích của ta, kết quả lại là thân thích của người mù.
Câu nói vừa rồi, là thảo luận trong “Kênh riêng” của người mù, bởi các giáp sĩ khác còn ở đây, ban ngày phát hiện thi thể là đồng đội của họ, nói thẳng ra, có chút không thích hợp.
- Chủ thượng, nếu là một đầu Yêu thú có độc mê hoặc là kỹ năng mê hoặc, thường thường sẽ có giá trị vô cùng lớn.
Yêu thú có thể phun lửa, phun nước, cũng bình thường, nhưng nếu Yêu thú “Tinh thần hệ”, vậy kong bình thường rồi.
Lúc ở Đồ Mãn thành, bên cạnh tên Winter phương tây kia, người mù lại thấy một đầu Husky, con Husky kia lại có thiên phú tinh thần hệ, nhưng thiên phú lại không cao.
Nhưng dù là vậy, thời điểm đặc biệt, loại Yêu thú kia lại có thể phát huy tác dụng rất lớn. Tựa như ma pháp sư phương tây, tinh thần hệ cùng không gian hệ là quý giá nhất.
Trịnh Phàm biết người mù có ý gì, nếu có thể bắt sống dùng cho bản thân, đương nhiên là tốt nhất.
Nhưng Trịnh Phàm vẫn lắc đầu:
- Đừng nghĩ nhiều như vậy, trước phải tìm được thứ kia đã, đừng để nó mai lại giết người.
Vừa mới đánh trận xong, đang muốn nghỉ ngơi một chút chờ ý chỉ, Trịnh Phàm thực không muốn có chuyện gì bất thường.
Đúng lúc này, Trịnh Phàm bỗng cảm thấy Ma Hoàn trước ngực rung lên.
- Sao vậy, nhi tử?
Trịnh Phàm đưa tay lên ngực hỏi.
A Minh có chút ngạc nhiên:
- Chẳng lẽ Ma Hoàn có thể cảm ứng được thứ kia tồn tại? Chủ thượng, lúc ngài vẽ Ma Hoàn, còn có thêm chức năng cảnh khuyển?
Người mù chợt nói:
- Không đúng, Ma Hoàn là linh hồn thể, nếu như Ma Hoàn có thể cảm ứng được thứ kia, vậy chẳng phải có nghĩa, thứ kia, cũng không có thực thể?
- Không có thực thể thì xúc tu là cái gì?
A Minh hỏi ngược lại.
Trịnh Phàm lại đăm chiêu mở miệng nói:
- Ký sinh?
- Chủ thượng, Ma Hoàn có thể cảm ứng được sao?
Người mù hỏi.
Trịnh Phàm gật gù, sau đó, mắt trái bỗng bị một mảnh trắng đen hỗn độn bao trìm, đây là một con ngươi khác, mang theo tâm tình hờ hững với vạn vật sinh linh.
- Cách nơi này không xa, đi theo ta.
Trịnh Phàm xoay người lên ngựa, thúc ngựa hướng chếch tây, mọi người cùng theo sát sau.
Kỳ thực, thị giác hiện tại của Trịnh Phàm rất kỳ lạ, bởi trong tầm mắt của hắn, bất cứ thứ gì cũng chỉ có hai màu trắng đen, chỉ duy nhất một vệt hào quang, chính là thứ đang tung bay trước mắt.
Đây là khí tức mà linh hồn thể kia để lại?
Linh hồn thể ở thế giới này không thường thấy, so với Ma pháp sư tinh thần hệ còn khan hiếm hơn, nhưng cũng vừa hay, có người ứng đối.
Không ai có thể nghĩ tới, trên người Trịnh Phàm lại có một cái linh hồn thể, hơn nữa lại là linh hồn thể có suy nghĩ tư duy độc lập.
Tương tự các Ma vương khác, thực lực của nó cũng không hoàn toàn khôi phục, nhưng kinh nghiệm vẫn còn, đây cũng là nguyên nhân giúp chúng nó đối mặt với cao thủ cùng cấp vẫn luôn có thể thành thạo điêu luyện.
Ma Hoàn cũng vậy, thực lực của nó cũng không khôi phục, nhưng một số năng lực đặc thù của linh hồn thể lại thức tỉnh không ít, hơn nữa nó cũng hiểu vận dụng.
Đội ngũ đi theo hướng chếch tây không tới mười dặm, trước mắt là một dòng sông, mặt sông không rộng, cũng không có tuyết tan, mà lúc này, hai bên bờ sông, có hai nhóm người.
Một bên là một đạo sĩ trung niên, đằng sau có bốn năm đệ tử tùy tùng.
Một bên là một đôi nam nữ mặc hắc y.
Mà Ma Hoàn cũng lập tức thu lại khí tức, mắt trái Trịnh Phàm khôi phục bình thường.
Kỵ binh Thúy Liễu bảo chạy tới, hiển nhiên đã kinh động mấy người này.
Nam tử áo đen bỗng mở miệng cười nói:
- Được rồi, nhìn thế này hẳn không cần tranh nữa.
Nói xong, nam tử áo đen lấy ra một mai lệnh bài, trực tiếp ném về phía kỵ binh Thúy Liễu bảo, đồng thời cao giọng nói:
- Mật Điệp tư phá án, mong phối hợp!
Tả Kế Thiên nhặt lệnh bài lên, kiểm tra một chút, quay đầu nhìn Trịnh Phàm, gật đầu nói:
- Đại nhân, đúng là lệnh bài Mật Điệp tư.
Người mù lại nói:
- Nhưng nhìn lại không giống người của Mật Điệp tư.
Mật Điệp tư có chút tương tự với Ngân Giáp vệ của Càn quốc, mà hai cơ quan này có chút giống với Cẩm Y vệ mà đời sau vẫn nghe.
Chỉ là, đôi nam nữ ném lệnh bài ra, nhìn thế nào cũng không thấy giống điệp viên, trái lại càng giống như phương ngoại chi nhân như đạo sĩ bên kia.
Có điều, nếu đối phương đã lấy lệnh bài ra, theo truyền thống, Trịnh Phàm tự nhiên phải nghe theo hiệu lệnh.
Ở những nơi khác, có thể sẽ không xuất hiện tình huống như thế, người của Mật Điệp tư muốn điều động quân đồn trú địa phương còn phải xin lệnh điều trần, nhưng vì ở Ngân Lãng quận, Mật Điệp tư là của Tĩnh Nam hầu, cho nên quan hệ giữa Mật Điệp tư cùng quân đội cực kỳ chặt chẽ.
Như vậy, tình huống trước mắt rất rõ ràng, một bên là Mật Điệp tư, một bên thân phận không rõ, nghiễm nhiên là đối lập với Mật Điệp tư.
Trịnh Phàm phất tay một cái, kỵ binh lập tức vây quanh đám đạo sĩ kia.
Đạo sĩ trung niên trừng mắt hừ lạnh:
- Người Yến đúng là dã man, việc gì cũng muốn dùng mã tấu nói chuyện, há có thể trường trì?
Nam tử trung niên lắc đầu một cái, nói:
- Thế nào thì cũng tốt hơn chó mất chủ nhiều, mỗ nhắc nhở ngươi chú ý ngôn từ, lời này mỗ hoàn toàn có thể truyền tới tai Tĩnh Nam hầu, trực tiếp gán tội oán hận cho Thiên Hổ đạo môn các ngươi, đến lúc đó cơ nghiệp đạo thống bị hủy, nguyên tội là do cái miệng của ngươi.
Trịnh Phàm nhìn về phía người mù, người mù vẫn luôn phụ trách sưu tầm tình báo các nước, bao gồm cả các môn phái giang hồ, cho nên, gặp vấn đề không hiểu, liền nhìn hắn.
Người mù không khiến Trịnh Phàm thất vọng:
- Chủ thượng, Tổ Đình Thiên Hổ đạo môn ở trên Thiên Hổ sơn ngoài Lịch Thiên Thành Tấn quốc.
- Ồ.
Trịnh Phàm đáp một tiếng, Lịch Thiên thành này chính là sào huyệt của Văn Nhân gia, đương nhiên, hiện đã thành nhà mới của Tĩnh Nam hầu.
Nói cách khác, Thiên Hổ đạo môn này là hàng xóm mới của Tĩnh Nam hầu.
Nói thật, làm hàng xóm với Tĩnh Nam hầu, áp lực thực không phải bình thường, dù sao, người nhà của Tĩnh Nam hầu còn cũng đã quy thiên.
Nếu Tĩnh Nam hầu muốn, tùy tiện ngoắc ngoắc ngón tay, mấy ngàn Tĩnh Nam quân trực tiếp phá Tổ đình Thiên Hổ đạo môn cũng là chuyện đơn giản.
Trên thế giới này, có các giáo phái đa dạng, vô cùng đặc sắc, nhưng trước mặt đại quân, đều không đáng nhắc tới.
-------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)