Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 397: GIẢI QUYẾT

Vị đạo sĩ trung niên lập tức biến sắc, hiển nhiên, lời nam tử trung niên kia thực sự uy hiếp được hắn.

- Ngọc Nhân Lệnh này vẫn trấn áp trên Thiên Hổ sơn, trước mắt nếu nhốt lại, đợi phong ấn lần nữa, tự nhiên có thể lần nữa trấn áp ở Thiên Hổ sơn ta, phòng nó họa hại nhân gian.

- Thiên Hổ sơn đã là thổ địa của Đại Yến ta, càng đừng nói Ngọc Nhân Lệnh này. Mà nói theo góc độ khác, mỗ lại biết, hai mươi năm trước Văn Nhân gia đã mạnh mẽ đem Ngọc Nhân Lệnh xuống khỏi Thiên Hổ sơn, cung phụng trong tổ miếu, nếu không phải vậy, thiết kỵ Đại Yến ta chỉ phá Lịch Thiên thành, không tấn công Thiên Hổ sơn ngươi, Ngọc Nhân Lệnh này sao có thể lưu lạc ra ngoài? Nếu Thiên Hổ sơn ngươi đã không bảo quản tốt, đương nhiên nên do chúng ta tới đón.

Nghe tới đây, Trịnh Phàm xem như hiểu rõ.

Cái gọi là Ngọc Nhân Lệnh này, hẳn chính là thứ hút máu người kia, hẳn là một kiện tà vật, vốn là dù đặt ở Thiên Hổ sơn hay Văn Nhân gia thì đều bị trấn áp đàng hoàng, nhưng vì Yến quân phá Văn Nhân gia, cho nên dẫn tới Ngọc Nhân Lệnh này lưu lạc ra ngoài.

Hơn nữa còn lưu lại tới Ngân Lãng quận này.

- Thiên Hổ sơn ta có biện pháp trấn áp Ngọc Nhân Lệnh!

Đạo sĩ trung niên hô.

- Được rồi, mấy ngày nữa, các giáo phái tân địa các ngươi đều phải tới Yến Kinh triều phụng Hoàng đế Bệ hạ Đại Yến ta, nếu có biện pháp gì, mấy ngày nữa có thể chuyển giap là được.

- Khinh người quá đáng!

Nam tử mặc hắc y nghe vậy, lại nở nụ cười, nụ cười càng thêm xán lạn:

- Ngươi mới phát hiện?

Lập tức, nam tử mặc hắc y liền trầm mặt lạnh lùng:

- Trấn áp tà vật, phòng ngừa nó họa hại nhân gian vốn là trách nhiệm của người như ngươi ta, mô cũng không lo ngươi sẽ khoanh tay đứng nhìn, còn vậy này giao cho nhà ai trấn áp, cũng không có gì để nói. Trước mắt, mỗ tôn xưng ngươi một tiếng đạo hữu, cho ngươi chút mặt mũi, ngươi giúp ta trước thu phục phong ấn Ngọc Nhân Lệnh lại, nếu chút chuyện này còn làm không được. Ha ha, Bệ hạ nhà ta trước giờ không thích nuôi người vô dụng.

Nói xong, nam tử mặc hắc y lại nhìn sang phía Trịnh Phàm:

- Làm phiền quân môn ở ngoài áp trận.

Trịnh Phàm gật gù, hạ lệnh kỵ binh tản ra.

- Nói thật, ta chưa từng thấy đạo sĩ đánh nhau.

Trịnh Phàm nhỏ giọng.

A Minh gật gù, phụ họa:

- Trước giờ đều đánh đánh giết giết, sớm đã quên trên đời này còn có nhiều phương thức tu luyện như vậy.

- Đúng vậy, có những lúc, nếu không phải nhìn Tỳ Thú của các Tướng quân, ta lại cho rằng thế giới này không khác gì thế giới cổ đại của chúng ta.

Trịnh Phàm cảm khái.

Người mù lại nhắc nhở:

- Chủ thượng, những thứ này chỉ là tiểu đạo.

Huynh muội Bách Lý Kiếm nhìn thấy thiết kỵ Đại Yến lập tức quay đầu chạy, Đạo gia Thiên Hổ sơn nhìn mã tấu cũng giận mà không dám nói gì.

Xét cho cùng, vẫn là ai có binh mã, người đó có quyền lên tiếng hơn, thứ đại năng hở một chút là dời sông lấp biển, nháy mắt chôn vùi một quốc gia, hẳn là chưa tồn tại trên thế giới này.

Ba người Trịnh Phàm còn đang nhỏ giọng nói thầm, mà bên kia, nam tử mặc hắc y đã bắt đầu bấm quyết, cùng lúc đó, đạo sĩ phía đối diện cũng thi ấn.

Đám người Trịnh Phàm lập tức yên lặng, chăm chú xem cuộc vui.

Thậm chí người mù còn lấy ra ba quả quýt, cho Trịnh Phàm cùng A Minh mỗi người một quả.

“Vù!”

Một quầng lam quang xuất hiện trước mặt nam tử mặc hắc y, sau đó lam quang lập tức rơi vào mặt sông đang đóng băng.

Đào mộc kiếm trên lưng đạo sĩ trung niên cũng bay lên, vắt ngang trước người, đạo sĩ trung niên cắn chóp lưỡi, tinh huyết phun lên thân kiếm.

Một khắc sau, tầng băng rạn nứt, bên dưới như có gì đó bị bức phải thoát ra.

“Oanh!”

Một tiếng nổ vang truyền tới.

Một đầu Yêu thú có chút giống gấu đen từ trong nhảy ra.

- Đi!

Đào mộc kiếm trong tay đạo sĩ trung niên bắn ra, xuyên thủng ngực gấu đen.

Gấu đen cũng không bị công kích trí mạng, lại rít gào vọt về phía đạo sĩ trung niên.

Đám đệ tử bên cạnh đạo sĩ trung niên lập tức cầm kiếm tiến lên, nhưng hắc hùng như không sợ chết, mặc cho kiếm xuyên qua thân thể, vẫn không thèm quan tâm mà xông lên.

Đạo sĩ trung niên đẩy hai tay, lòng bàn tay xuất hiện một tấm bùa, miệng đọc chú ngữ.

“Gào!”

Đúng lúc này, thân thể hắc hùng trực tiếp bành trướng lên, tựa như quả bóng thổi căng, lớn hơn trước tới ba vòng.

- Tản ra!

Đạo sĩ trung niên hô với các đệ tử.

Nhưng lúc này, đã không kịp.

Chỉ thấy một lòng khí lãng nổ tung, các đạo sĩ trẻ tuổi lập tức bị hất tung ra ngoài, tàn nhẫn đập xuống đất, tử trạng cực thê thảm.

Đạo sĩ trung niên phát ra tiếng gầm nhẹ, bởi trước ngực có hộ tâm pháp khí, cho nên dù bị khí lãng chấn thương, nhưng vẫn đứng vững không đổ.

- Hô, sau này cũng nghĩ cách kiếm một cái hộ tâm pháp khí.

Trịnh Phàm mở miệng nói.

Dù hắn có Ma Hoàn, nhưng Ma Hoàn một lần chỉ có thể ngăn được một kiếm, nếu có pháp khí như đạo sĩ kia, hiệu quả sẽ tốt hơn.

Trên phương diện bảo mệnh, tăng cường năng lực sinh tồn cho bản thân, Trịnh thủ bị chưa từng keo kiệt.

- Chủ thượng, chờ tới Tấn địa ổn định, ta có thể bắt đầu kết giao với các phương ngoại nhân sĩ, bọn họ hẳn rất tình nguyện đem bảo bối tổ truyền cho chúng ta.

Tình nguyện, đương nhiên là không thể tình nguyện, nhưng chỉ cần biết nơi nào có đồ tốt, trực tiếp tới đoạt là được.

Bên kia, thân hình đạo sĩ trung niên đã tiến lên, đầu hắc hùng kia mới tự bạo, thân thể khổng lồ có chút uể oải đi, nhưng vẫn còn đứng đó.

Tấm bùa trong tay đạo sĩ trung niên trực tiếp áp sát người hắc hùng. Trong lúc nhất thời, từng đạo ô lưới huyết sắc xuất hiện trên người hắc hùng, thân thể vốn tan tác của hắc hùng bị mạnh mẽ kìm trên đất, phù phù một tiếng, ngã chổng vó ra sau.

Mà lúc này, đôi nam nữ mặc hắc y mới qua sông mà tới.

Ánh mắt đạo sĩ trung niên lạnh lùng quét qua nhìn hai người, lại nhìn các đệ tử bất động trên đất của mình, tâm tình xấu tới không thể xấu hơn.

Nam tử mặc hắc y nói thẳng:

- Mỗ không phải cố ý bàng quan, ai cũng không thể tính được, Ngọc Nhân Lệnh lại điều khiển Yêu thú xông tới bên đó.

Đạo sĩ trung niên không để ý tới lời giải thích này, kỳ thực, hắn lại tin tưởng, bởi lập trường của hai bên không giống nhau, nhưng một số trách nhiệm lại tương tự, đối phó với yêu vật, sẽ không ai chơi kế vặt.

Mà quan trọng nhất, đạo sĩ trung niên biết, bên kia không cần thiết phải dùng kế này.

- Xé nó ra, tìm Ngọc Nhân Lệnh.

Nam tử trung niên nói với thị nữ bên người.

Thị nữ gật đầu, rút bội đao tiến lên, trực tiếp mổ lưng hắc hùng, hắc hùng phát ra tiếng uể oải cuối cùng, triệt để mất sinh cơ.

Thị nữ hắc y không để ý máu bẩn, bắt đầu tìm kiếm trong cơ thể hắc hùng, nhưng tìm tới tìm lui, lại không tìm được.

Đạo sĩ trung niên hừ lạnh một tiếng:

- Đầu.

Hiển nhiên, Ngọc Nhân Lệnh không trong thân thể hắc hùng, mà là giấu trong đầu.

- Ngọc Nhân Lệnh nhỏ vậy sao?

Nam tử mặc hắc y hỏi.

Đạo sĩ trung niên giải thích:

- Chỉ lớn hơn ngọc bội bình thường một chút, ngươi không biết cũng bình thường.

Nam tử trung niên nghe được giọng điệu châm chọc trong lời đối phương, nhưng cũng không tức giận.

Người Yến không tin thần phật, chỉ tin mã tấu.

Lúc trước Tiên Hoàng tại vị, các tông môn phương ngoại đều sống rất tốt, nhưng từ khi Cơ Nhuận Hào đăng cơ, một tờ danh sách ban xuống, các tông môn đều bị tuốt sạch sẽ rồi.

Cho nên, phương ngoại chi nhân ở Yến quốc không so được với các quốc gia khác. Các quốc gia khác thường thường có vị trí quốc sư, còn Yến quốc lại chú ý thực dụng, phương ngoại chi nhân có bản lĩnh thực sự, đều bị sắp vào Mật Điệp tư, danh nghĩa là thuộc Mật Điệp tư quản lý, nhưng thực tế là do vị thái gia trong cung kia thống lĩnh.

Giống như việc các môn phái võ lâm bị triều đình hợp nhất thành chó săn, cho nên kiến thức truyền thừa không so được với tông môn nơi khác.

Dù sao, vị thái gia kia, cũng không phải người có thiên tư siêu tuyệt gì, chỉ dựa vào quốc vận Đại Yến mà mạnh mẽ tiến lên.

Xa xa, ba người Trịnh Phàm bắt đầu giao lưu riêng:

- Nhìn bộ dạng này, là giải quyết xong rồi sao?

Trịnh Phàm hỏi.

-------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!