Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 398: THIÊN Ý

- Chủ thượng, hẳn là đã giải quyết, giờ nhặt trang bị rồi.

A Minh nói.

Người mù liền nói:

- Chủ thượng, bọn họ chỉ có ba người, chúng ta ở đây có hai trăm kỵ, bắn tiễn một đợt, lại xung phong một cái liền có thể giải quyết.

Phương ngoại chi nhân không giống kiếm khách võ giả, bọn họ am hiểu đối phó tà vật cùng thăm dò thiên cơ, nhưng không am hiểu giết người.

Cho nên, hai trăm kỵ ở đây vọt lên một cái, có tỷ lệ rất lớn thành công đen ăn đen.

Trịnh Phàm lại lắc đầu:

- Không ổn thỏa.

Hai trăm kỵ ở đây, Man binh chiếm một nửa, kỳ thực Man binh càng đáng tin hơn, nhưng hình đồ binh cũng có gần một nửa, mặc dù bọn họ oán hận triều đình, nhưng ai dám đảm bảo tất cả cùng một lòng, không để lộ bí mật ra ngoài.

Người mù nghe vậy, gật gù, biết Trịnh Phàm muốn đảm bảo ổn thỏa, dù sao, giờ đang chờ ý chỉ triều đình đưa xuống, nếu chẳng may có biến cố gì, quả thực cái được không bù nổi cái mất.

- Chỉ là, chủ thượng, thuộc hạ có một dự cảm, cái gọi là Ngọc Nhân Lệnh kia, hẳn là thứ cực tốt.

- Ta biết, ta biết.

Trịnh Phàm cười cợt:

- Có điều, thứ là của ta, đều sẽ là của ta, thứ không phải của ta, tạm thời đừng cưỡng cầu.

A Minh có chút kỳ quái nhìn người mù, hắn có chút ngạc nhiên, người mù vốn rất thận trọng, sao hôm nay lại xao động như vậy?

Có điều, rất nhanh A Minh đã nghĩ thông.

Pháp khí các loại, đối với các Ma vương khác mà nói đều là thứ vô bổ, dù là chủ thượng cũng đều đi con đường võ phu, nhưng chỉ có người mù, niệm lực của hắn mà phối hợp với pháp khí ưu tú, sẽ tạo ra hiệu quả càng lớn.

Tựa như khi hắn gặp một người nào đó, mà máu tươi của người kia khiến hắn thèm nhỏ dãi, hắn cũng không nhịn được xao động, đây là phản ứng sinh lý rất bình thường.

Mà bên kia, thị nữ hắc y đã mạnh mẽ bổ đầu hắc hùng, đúng lúc này, một đầu hắc xà từ trong đầu hắc hùng trốn ra, trực tiếp vọt tới thị nữ hắc y, đồng thời cắn một cái lên cổ tay thị nữ, sau đó thân rắn vung một cái, trực tiếp bắn tới phía đạo sĩ trung niên đang điều tức.

Nam tử mặc hắc y gầm lên một tiếng, không nghĩ tới, Ngọc Nhân Lệnh lại song trọng ký sinh, trước ký sinh trên thân rắn, lại thông qua con rắn khống chế hắc hùng.

Hoàn toàn khiến bọn hắn trở tay không kịp.

Đào mộc kiếm trước người đạo sĩ trung niên trực tiếp bay lên, đâm trúng đuôi răn, nhưng con rắn đã hé miệng, một đạo nọc độc hắc sắc đã bắn ra, trực tiếp bắn tung tóe lên mặt đạo sĩ trung niên.

- A a a a a a a!!!!

Đạo sĩ trung niên hét thảm một tiếng, bụm mặt điên cuồng lăn lộn trên đất.

Nam tử mặc hắc y đã bấm quyết, chuẩn bị trấn áp đầu hắc xà này.

Bụng đầu hắc xà này phình lên, hẳn là Ngọc Nhân Lệnh trong đó.

Một vòng lam quang lần nữa hiện lên trước mặt nam tử hắc y, trực tiếp che phủ hắc xà, thân rắn bị cưỡng chế ép trên đất, bắt đầu giãy dụa, nhưng hiển nhiên đã không thể tránh khỏi.

- Mỗ lại muốn xem xem, ngươi bị phong ấn mấy trăm năm, giờ còn mấy phần năng lực!

Thân rắn uể oải bỗng cứng đờ, một đạo huyết quang lóe lên.

“Phốc!”

Một cây đao, trực tiếp cắt qua cổ nam tử mặc hắc y.

Nam tử mặc hắc y có chút không dám tin nghiêng đầu qua chỗ khác, thấy thị nữ hắc y bên cạnh xuất hiện, trong con ngươi thị nữ mặc hắc y, toát ra một luồng quang mang tương tự như trong mắt rắn.

“Phù phù!”

Nam tử mặc hắc y ngã trên đất.

Một bên khác, Trịnh Phàm há hốc miệng, ánh mắt A Minh trừng lớn, khuôn mặt người mù cũng lập tức trở nên nghiêm túc:

- Chủ thượng, câu tiếp theo của thuộc hạ tuyệt không phải nịnh nọt.

Trịnh Phàm gật gù.

- Chủ thượng, có vẻ thuộc hạ nhìn thấy... Thiên ý!

...

Vốn còn đang nghĩ có nên “Đen ăn đen” hay không, kết quả đối phương đột nhiên lại tắt ngấm.

Vận khí này, quả thực tốt đến khó mà tin nổi.

Sau một khắc, Trịnh Phàm hồi phục tinh thần lập tức hạ lệnh cho Tả Kế Thiên:

- Dẫn tất cả lui lại, tránh xa ra, tà vật kia có thể thôn phệ lòng người!

Tà vật, đúng là tà vật, chí ít trong mắt người bình thường thì thứ kia quả thực quá mức đáng sợ cùng quỷ dị.

Nhưng đối mặt với quân lệnh của Trịnh Phàm, Tả Kế Thiên vẫn chần chờ một chút:

- Đại nhân...

- Nghe lệnh làm việc, các ngươi đều là huynh đệ của tr m ta, ta không thể nhìn các ngươi vô duyên vô cớ bị tà vật kia đầu độc!

Trịnh Phàm nói đầy tình chân ý thiết.

Đám kỵ binh lập tức cảm động, chỉ có Tả Kế Thiên hơi cau mày suy nghĩ, lại lập tức nói:

- Mạt tướng tuân lệnh!

Nói xong, hắn lập tức hạ lệnh cho đám kỵ binh xung quanh cùng rút đi, đồng thời cao giọng giải thích sự quan tâm của Trịnh Phàm cho mọi người.

Đợi đến khi đám kỵ binh lùi cả ra sau, A Minh cười nói:

- Tên Tả Kế Thiên này, đầu óc rất linh hoạt.

Trịnh Phàm gật gù:

- Chờ lần này trở về, để người mù tới tâm sự với hắn.

- Thuộc hạ rõ.

Để đám kỵ binh rút đi không phải vì sợ bọn họ thương vong, nói thật một câu, thứ tà vật này có tà môn thế nào đi nữa, nhưng đã bị đạo sĩ trung niên cùng nam tử kia đánh cho mất bảy tám phần uy năng, không còn mấy sức lực.

Mọi người cùng tiến lên, dù có ai bị khống chế, vậy trực tiếp chém giết là được, thứ kia đã cạn dầu, chẳng lẽ còn có thể đại sát tứ phương?

Nếu Ngọc Nhân Lệnh có thể làm được như vậy, chẳng bằng gọi nó là thần khí cho phải!

Đẩy đám kỵ binh ra, sau đó mấy người bọn hắn xuất thủ, thu được thì là của mình, nếu có ai hỏi có thể bảo cuối cùng để nó chạy thoát.

Nam tử trung niên khi nãy không giống Mật Điệp tư bình thường, hơn nữa đạo sĩ Thiên Hổ sơn từ tận Tấn địa cũng đuổi theo Ngọc này tới tận đây, đủ thấy độ quan trọng của món đồ này.

Muốn nuốt riêng, vẫn cần làm âm thầm cho thỏa đáng, nói không chừng sau này sẽ còn người truy tra chuyện này.

- A Minh, ta cùng chủ thượng lên trước, ngươi ở bên xem tình huống.

Người mù sắp xếp.

Bản thân người mù là kẻ nắm giữ tinh thần lực, năng lực phản khống mạnh mẽ, mà Trịnh Phàm thì có Ma Hoàn, muốn bị khống chế cũng khó.

Dù sao với tính cách của Ma Hoàn, dù là mẹ kế cũng không muốn tìm, kẻ nào muốn khống chế Trịnh Phàm, có khác nào muốn trực tiếp làm cha Ma Hoàn, nó há có thể cho phép?

- Rõ.

A Minh cũng không ý kiến, giờ đang tranh thủ nuốt riêng thứ này, nào có thời gian chậm rãi nói nhiều?

- Chủ thượng, thị nữ hắc y kia để thuộc hạ giải quyết, chủ thượng đi đối phó con rắn kia.

Trịnh Phàm vốn muốn nói hắn có chút sợ rắn, có cần đổi hay không?

Nhưng vừa thấy người mù đã đứng dậy đi về phía bên kia, lập tức cũng khẽ cắn răng.

-------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!