Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 399: THÁNH VẬT

Để bảo đảm một chút, liều mạng nằm giường vài ngày, Trịnh Phàm triệu hoán Ma Hoàn tới phụ thân.

Tai ách, khủng bố, nguyền rủa... Các loại khí tức mặt trái vờn quanh thân Trịnh Phàm, Trịnh Phàm ngẩng đầu lên, đôi mắt hoàn toàn hóa thành đen trắng, không chút tí ti tâm tình.

- Ha ha ha ha...

Có vẻ tình huống lần này không khẩn cấp như các lần trước, Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía A Minh, khóe miệng nứt ra hai bên, nở một nụ cười tiêu chuẩn của Ma Hoàn.

A Minh: “...”

A Minh rất muốn đạp Trịnh Phàm một cú, nhưng nghĩ lại vẫn đành nhịn, nở một nụ cười thân sĩ đáp lại, sau đó đưa tay chỉ đối diện, ra hiệu, cười xong, có thể làm việc rồi.

Ánh mắt Ma Hoàn lần nữa hiện lên vẻ chẳng đáng, chẳng đáng, dành cho A Minh, cũng dành cho người mù.

Thân là con ruột, con trai trưởng, đối với đám con nuôi này, bản thân đã có một cảm giác ưu việt cực mạnh.

Hơn nữa, luận thực lực, Ma Hoàn vốn là người thần bí, cường đại nhất trong các Ma vương.

Không nói gì xa, lượng người đọc của nó cũng là tốt nhất.

A Minh hít một hơi thật sâu, lại chậm rãi thở ra, cố nén suy nghĩ muốn đánh Ma Hoàn một trận, chỉ chỉ bên kia.

Ngươi, nên tới đó!

Ma Hoàn quay đầu lại, nhìn về phía bên kia.

Sau đó, khập khiễng đi tới, hắn không chạy, mà dùng một tư thái quỷ dị chậm rãi bước.

Nếu như cẩn thận quan sát, có thể thấy được khớp xương cùng cơ thể Trịnh Phàm đang co rút lại, lắc lư theo nhịp điệu đặc thù.

Mà lúc này, người mù đã tới trước mặt thị nữ hắc y.

Thị nữ mặc hắc y giơ đao lên, lại thả đạo xuống, giơ đao lên, lại thả đao xuống, không ngừng lặp lại động tác.

- Sức mạnh tiêu hao hết rồi sao?

Người mù đưa tay, chỉ về phía thị nữ mặc hắc y, niệm lực bắn ra, trực tiếp đánh thị nữ mặc hắc y ngã xuống đất, đao cũng rơi sang bên.

Tiếp đó, màu da thị nữ mặc hắc y bắt đầu biến thành màu đen, độc rắn bắt đầu hiển hiện.

Người mù nhìn về phía hắc xà đang nằm rạp như không có bất kỳ sức lực, không vội tiến lên, thậm chí còn lui sau mấy bước.

Dám chơi tâm cơ với lão âm nhân?

Mà lúc này, Trịnh Phàm đã đi tới.

Hắc xà nghiêng đầu qua một bên, tựa như từ bỏ người mù, chăm chú với Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm đi tới, sau đó, một cước đạp lên thân rắn.

“Oanh!”

Thân rắn bắt đầu cuốn lên, đồng thời hé miệng chuẩn bị cắn.

Nhưng Trịnh Phàm lại dùng một tốc độ nhấc chân không thể tưởng nổi, đồng thời đưa tay bắn, trực tiếp nắm ở vị trí bảy tấc, ấn đầu rắn xuống dưới, một tay khác kẹp dọc thân rắn vuốt.

Động tác này, tựa như đang bóp chút kem đánh răng cuối cùng ra ngoài.

“Ầm!”

Đầu rắn trực tiếp nổ tung, một khối ngọc bội rơi ra.

Ngọc bội tròn tròn, chính giữa điêu khắc bóng dáng một nữ tử.

Vừa rơi xuống, Ngọc Nhân Lệnh run lên mấy lần, một đạo hồng quang trực tiếp bắn trúng Trịnh Phàm.

...

Nóng, nóng quá.

Trịnh Phàm cảm thấy môi trường trở nên cực nóng bức, tựa như lúc này hắn không phải ở dã ngoại, mà đang trong một cái nồi, bị luộc.

- A!

Một tiếng hét thảm từ phía trước truyền tới, chỉ có điều sương mù che chắn, nên Trịnh Phàm không thể nhìn thấy gì.

- A!

- A!

Từng tiếng kêu thảm không ngừng truyền tới, có thê thảm, có uể oải, có ngắn ngủi, cũng có thất ngôn.

Từ từ, sương mù trước mặt Trịnh Phàm bắt đầu tản ra, hắn nhìn thấy bản thân đang đứng trên một mảnh dung nham, mà bốn phía là từng tòa pháp trường, trên pháp trường, từng nam tử mặc áo nỉ đang bị các loại cực hình dằn vặt.

Cẩn thận quan sát, có thể thấy tất cả các nam tử ở đây đều chung bộ bóng người.

Lại nhìn kỹ hơn, có thể thấy, tất cả, đều giống hắn như đúc.

Đây là... Hắn đang chịu các loại cực hình.

Hơn nữa, hình tượng trên pháp trường không giống hình tượng hiện tại của hắn, từ lúc tỉnh lại ở thế giới này, trải qua không biết bao nhiêu chuyện, từ tu luyện, cưỡi ngựa, bắn cung, chém giết trên chiến trường... Thể trạng của Trịnh Phàm đã xa xa khác trước. Mà hình tượng trên pháp trường hiện tại, rõ là hình tượng lúc hắn còn đang vùi đầu vẽ tranh kiếp trước.

- Chủ thượng, nó đang tìm kiếm khe hở tâm linh của ngài, đang tìm kiếm thứ ngài khát vọng nhất, không cần gấp gáp, Ma Hoàn có thể giúp ngài.

Thanh âm người mù thông qua tinh thần lực truyền tới.

Trịnh Phàm hít một hơi thật sâu:

- Ta không gấp, cũng không vội.

Bởi, đây không phải khát vọng trong nội tâm của hắn. Đây, là khát vọng trong nội tâm của Ma Hoàn.

Nhìn xem, luộc hắn, cắt hắn, đem hắn vứt vào vạc dầu...

Trong lúc nhất thời, Trịnh Phàm có chút dở khóc dở cười, nội tâm Ma Hoàn lại thù hận hắn tới mức độ này, chà chà... Làm một người cha, nhìn thấy hình ảnh trong nội tâm con trai, cảm giác này thực có chút lạ.

Hắn vẫn trêu chọc Tiếu Nhất Ba cùng Điền Vô Kính tự giết cha, kết quả là chỗ hắn cũng chẳng khác gì.

- Chủ thượng, ngươi chờ một chút, Ma Hoàn đã khóa ý thức của Ngọc Nhân Lệnh cùng với nó, thuộc hạ thử mở phong ấn trên người nó, trên ngọc bội còn có phong ấn của Thiên Hổ sơ, chỉ có điều có chút hư hao, nhưng vấn đề không lớn, thuộc hạ chữa trị nhanh thôi.

Trịnh Phàm gật gù, dù sao cũng là chờ, Trịnh Phàm cũng không muốn tiếp tục thưởng thức hình ảnh bản thân bị tra tấn, bắt đầu đi tới khu vực xám trắng.

Đi tới đi tới, tiếng thảm thiết dần nhỏ đi, Trịnh Phàm cũng thoải mái hơn không ít.

Dù sao, tiếng thảm thiết thì hắn đã nghe nhiều trên chiến trường, nhưng tiếng thảm thiết của bản thân, quả thực... Dày vò.

Có điều, theo từng tiếng thảm thiết biến mất, từng tiếng nỉ non lại truyền lớn.

Tựa như có một đám người đang thì đọc, không phải niệm kinh, mà là đang cầu xin.

Trịnh Phàm tiếp tục đi về phía trước, đi tới đi tới, ánh sáng bắt đầu xuất hiện.

Trong ánh sáng, hắn có thể nhìn thấy, từng bầy dã nhân mặc da thú đang quỳ lạy, bên cạnh đám dã nhân, còn có từng đầu Yêu thú nằm rạp.

Dã nhân cùng Yêu thú đồng thời quỳ lạy hắn, đồng thời cầu xin, mang theo thành kính lớn nhất.

Đây là hình ảnh trong ký ức?

- Người mù, người mù, nghe được lời ta nói sao?

- Chủ thượng, nghe được, ta sửa sắp xong rồi đây, còn may cũng không khó, chủ thượng nhẫn nại thêm một chút, lập tức có thể đi ra rồi.

- Người mù, hình như ta biết Ngọc Nhân Lệnh này là thứ gì rồi.

- Chủ thượng nhìn được hình ảnh ký ức còn sót lại trong Ngọc Nhân Lệnh sao? Trong Ngọc Nhân Lệnh hẳn là có khí linh, có điều khí linh rất suy yếu, hơn nữa còn không trọn vẹn.

- Người mù, nếu ta đoán không sai, Ngọc Nhân Lệnh này, hẳn là... Thánh vật của dã nhân cùng Yêu thú trong Thiên Đoạn sơn mạch.

- -------------

- Phóng tác: xonevictory

- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!