Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 400: TÂM SỰ

- Vậy thì tốt, không phải chúng ta chuẩn bị tới Tấn địa sao, nếu bị phân tới một thành trí phía bắc gần Thiên Đoạn sơn mạch, có vật này, lại có đường để đi.

Thực sự, vận khí có chút quá mức rồi, thuận lợi cứ như mơ vậy.

Có điều, rất nhanh Trịnh Phàm liền phát hiên không đúng.

- Người mù, chờ chút, đừng vội phong ấn.

Trịnh Phàm nhìn hình ảnh trong ánh sáng đột nhiên phát sinh biến hóa, hình ảnh dã nhân quỳ bái đã biến thành dã nhân phát điên, Yêu thú cũng phát điên, dường như có một cuộc chiến tranh nổ ra, hơn nữa còn không phải chiến tranh với bên ngoài.

Hình ảnh Trịnh Phàm nhìn được hiện tại là hình ảnh mà Ngọc Nhân Lệnh nhìn thấy, nếu như là là chiến tranh đổi ngoại, vậy người nắm giữ Ngọc Nhân Lệnh hẳn phải đồng thời cùng đám dã nhân, Yêu thú nhắm vào kẻ địch. Mà hiện tại, lại là đám dã nhân cùng Yêu thú đồng thời nhắm về phía Ngọc Nhân Lệnh.

Từng tên dã nhân chết trận, từng đầu Yêu thú bạo thể, sương máu lan tràn, tiếng kêu rên rung trời.

Đúng lúc này, hình ảnh đột nhiên trở nên ngổn ngang, tựa như đoạn băng hình bị sước.

Đột nhiên, hình ảnh lần nữa biến hóa, bốn phía vẫn là dã nhân cùng Yêu thú, chỉ có điều số lượng dã nhân đã ít đi rất nhiều, hơn nữa ai cũng có thương thế trên người, đám Yêu thú cũng trở nên uể oải, vết thương khủng bố lộ rõ.

Bọn họ như đang cầu xin điều gì đó, nhưng lần này, thanh âm đã không còn bất luận thành kính, ngược lại, chỉ có một cảm giác giải thoát.

Sau đó, một tấm màng hắc ám buông xuống, tầm nhìn Ngọc Nhân Lệnh trở nên đen kịt.

- Chủ thượng?

- Được rồi, phong ấn nó đi.

- Được.

Người mù dùng tình thần lực kích thích trận pháp trên Ngọc Nhân Lệnh, trận pháp lần thứ hai vận chuyển, mạnh mẽ móc vào ý thức khí linh trong Ngọc Nhân Lệnh.

Sau một khắc, Trịnh Phàm ngã rầm trên đất, trở về hiện thực.

Trong tình huống bình thường, sau khi Ma Hoàn phụ thể, Trịnh Phàm chí ít đều cảm thấy thoát lực, nhưng lần này có vẻ là không có chém giết, cho nên thân thể không bị tiêu hao nhiều, dẫn tới giờ ngoài việc có chút căng mỏi, cũng không có gì khó chịu khác.

Hơn nữa tinh thần không chút uể oải, ngược lại còn đặng biệt tỉnh táo.

Hẳn là năng lực của Ngọc Nhân Lệnh thiên về tinh thần, mà những sức mạnh đó đều đã bị Ma Hoàn cản lại, cho nên lần này Ma Hoàn phụ thể, Trịnh Phàm lại cảm thấy không đau không ngứa nhất.

Người mù cầm Ngọc Nhân Lệnh trong tay, miếng ngọc bội này gọi là Ngọc Nhân Lệnh, hẳn là liên quan với nữ nhân được khắc trên mặt ngọc, có điều rất khó để nhìn được nữ nhân này đẹp thế nào chỉ bằng một miếng ngọc bội.

Đến cùng vẫn là ngọc, hơn nữa hình điêu khắc không lớn, dù tay nghề có xảo đoạt thiên công, cũng rất khó điêu khắc trong một mặt phẳng nhỏ mà tạo thành vẻ đẹp kinh tâm động phách.

Lại thêm Trịnh Phàm sớm quen với các loại máy ảnh kỹ thuật số, các phần mềm chỉnh ảnh đời trước...

Cho nên Trịnh Phàm nhìn một bức hình, phản ứng đầu tiên sẽ thực hiện phép trừ, bỏ thon mặt, bỏ lọc màu, bỏ mịn da...

Có điều, nữ nhân trên Ngọc Nhân Lệnh, nhìn nét mặt còn có chút đầy đặn, thực sự đáng yêu.

- Người mù, lần này ta có chút sai lầm, còn may ta ở lại xem thêm một lúc, nếu không chết lúc nào cũng không biết.

- Chủ thượng có ý gì?

- Ngọc Nhân Lệnh này có thể từng là thánh vật của dã nhân và Yêu thú trong Thiên Đoạn sơn mạch, có điều người nắm giữ nó hẳn đã có vấn đề, cùng bị dã nhân và Yêu thú thảo phạt, cuối cùng Ngọc Nhân Lệnh bị phong ấn. Còn vì sao sau này xuất hiện tại Thiên Hổ sơn, hẳn là do người Tấn tấn công dã nhân, cướp sạch thần miếu của đối phương, cũng đào được vật này lên.

Người mù khẽ cau mày, hiển nhiên hắn có chút thất vọng, nhưng lại có chút vui mừng.

Còn may không ngu ngốc cầm vật này tới Thiên Đoạn sơn mạch kết bạn, nghĩ thôi cũng hãi.

- Món đồ này giao cho ngươi xử trí?

Trịnh Phàm hỏi.

- Trước cứ cất đi, thực lực của thuộc hạ hiện tại còn chưa thể an toàn điều động nó.

Người thông minh là tự biết bản thân.

Trịnh Phàm gật gù:

- Vậy để nó chỗ Sa Thác Khuyết Thạch?

- Chủ thượng anh minh, xử trí như vậy cực kỳ thỏa đáng.

Chỗ an toàn nhất trong Thúy Liễu bảo, chính là quan tài của Sa Thác Khuyết Thạch, để món đồ này ở đó, chẳng khác nào có Sa Thác Khuyết Thạch trông giữ, thực sự không sợ lỡ tay đánh mất.

- Bận rộn cả buổi tối, cảm thấy có chút phí tinh thần rồi.

Trịnh Phàm cảm khái nói.

- Chủ thượng, vật này dù không thể hiệu lệnh được dã nhân cùng Yêu thú, nhưng chờ thực lực chủ thượng tiến thêm một bước, thực lực thuộc hạ cũng khôi phục một tầng, lúc đó nó có thể phát huy được tạc dụng lớn, chí ít cũng cỏ thể giúp thuộc hạ tăng một phần sức mạnh.

- Được, coi như đào bảo cho ngày sau dùng đi.

Mấy người quay lại tụ họp với các kỵ binh, mặt ngoài nói là vật kia chạy mất, đồng thời phái người tới truyền tin cho Mật Điệp tư Ngân Lãng quận, lại để một nhóm người ở lại trông coi thi thể, những người khác trực tiếp về Thúy Liễu bảo.

Tả Kế Thiên vừa chốt ngựa, đã thấy người mù đi tới.

- Bắc tiên sinh.

- Tả giáo úy, nói chuyện chút chứ?

- Ty chức đã không phải giáo úy, Bắc tiên sinh.

- Rất nhanh sẽ lại đúng.

- Đa tạ bắc tiên sinh.

- Chỗ ta có chút dưa cải, tới ăn chút.

- Nào dám không tòng mệnh.

Kỳ thực, đối với hạng người tâm tư linh xảo này, Trịnh Phàm cũng không quá thích, bởi loại người này rất thiện biến, lại thêm dung mạo Tả Kế Thiên khá giống hình tượng Lữ Bố, điều này càng khiến Trịnh Phàm nghĩ khác.

Nhưng hết cách, giờ là lúc cần dùng người, độ trung thành của Man binh tuy cao hơn, nhưng hạn chế cũng rất lớn, xác thực cần loại người như Tả Kế Thiên tới làm việc.

Cũng may có người mù phụ trách chiến lược “Cây gậy và củ cà rốt”, không cần Trịnh Phàm phí sức suy nghĩ làm gì.

Một đám Ma vương đều là loại tâm cơ thâm trầm, nếu lại còn bị người trở tay âm lại, vậy cũng quá mất mặt rồi.

Dặn dò Tứ Nương chuẩn bị nước tắm, Trịnh Phàm một mình cầm theo Ngọc Nhân Lệnh cùng rượu thịt tới chỗ Sa Thác Khuyết Thạch.

Đẩy cửa phòng, lại đóng lại.

Nhiệt độ trong phòng lạnh hơn bên ngoài tới mấy độ, Trịnh Phàm không kìm được mà rùng mình một cái.

Quan tài, thi thể... Những thứ này thường có thể khởi lên sự sợ hãi từ trong tâm một người, có điều khi biết người quen thuộc của ngươi nằm ở đây, vậy cũng không sợ tới mức nào.

Để thức ăn xuống, lại rót hai chén rượu, Trịnh Phàm bắt đầu nói chuyện phiếm với Sa Thác Khuyết Thạch.

Nói chuyện đi Càn quốc, nói quân đội Yến quốc phá Nam Môn quan, hủy diệt mấy chục vạn đại quân Tấn quốc thế nào, lại nói Phúc Vương phi rất thành thục...

Đương nhiên, Sa Thác Khuyết Thạch không thể đáp lời, nhưng hắn lại sẽ yên tĩnh lắng nghe.

Là người, ai cũng có mấy chuyện muốn kể ra, nhưng rất ít người tìm được đối tượng để kể, có mấy lời, dù là nói với Tứ Nương cũng không thích hợp, càng khỏi nói tới các Ma vương khác.

-------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

-------------

Event nhận code Ma Lâm Thiên Hạ

Event nhận code Ma Lâm Thiên Hạ:

Đẩy Kim phiếu cho truyện Dị Thế Đạo Môn (Bản Dịch),

Tặng mã 10%: 15428475

Đẩy 20-39 Kim phiếu, nhận ngay Code 10%

Đẩy 40-59 Kim phiếu, nhận ngay Code 15%

Đẩy 60-99 Kim phiếu, nhận ngay Code 20%

Đẩy 100-149 Kim phiếu, nhận ngay Code 25%

Đặc biệt, đẩy 150 Kim phiếu trở lên, nhận ngay code 30%

Đẩy xong mình gửi mã qua tin nhắn nhé!

Cám ơn các đạo hữu...

Truyện top Qidian, nên yên tâm đọc nhé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!