Nói chuyện một hồi, Trịnh Phàm đứng dậy:
- Mấy hôm nữa, ý chỉ triều đình sẽ xuống, chúng ta sẽ đi Tấn địa, đến lúc đó cũng sẽ đưa ngươi theo, kỳ thực, để ngươi ở nhà ta rất yên tâm, nhưng nói thật, ta vẫn hy vọng ngươi có thể tỉnh lại, lúc đó nếu ngươi ở lại, ta rất hoan nghênh, nhưng nếu ngươi đi, ta cũng hoan nghênh ngươi thường xuyên trở lại, rượu ngon thịt tốt đều có đủ, chỉ sợ ngươi biến thành Cương thi rồi, lại không thích dùng bữa, ha ha.
Nói xong, Trịnh Phàm đưa tay đẩy nắp quan tài, sau đó thả Ngọc Nhân Lệnh vào trong.
Sau đó, Trịnh Phàm lại đậy nắp quan tài lại.
Thu thập bát rượu thịt, Trịnh Phàm quay người rời đi.
Ngày hôm sau, người của Mật Điệp tư tới, hỏi chút tình huống, người mù đối phó qua cửa, chuyện này có vẻ như cũng không triển khai gì thêm, hoặc nói, có triển khai cũng không quan hệ tới Thúy Liễu bảo.
Tuy Trịnh thủ bị hiện vẫn chỉ là thủ bị, nhưng ai cũng biết, Trịnh Phàm lên chức chỉ là vấn đề thời gian, cho nên cũng đều nể mặt.
Ngày tháng bình tĩnh qua gần mười ngày.
Trịnh Phàm ban ngày luyện võ, có A Minh, Tiết Tam, Lương Trình bồi luyện, đủ các loại bài học tiến hành.
Chỉ có điều, cảnh giới vẫn không một chút dấu hiệu tăng lên, vẫn cảm thấy còn kém một bước, đối với việc này, các Ma vương cũng không dám thúc, chỉ lo khiến Trịnh Phàm cảm thấy áp lực lại phản tác dụng.
Rốt cục, người từ Nam Vọng thành tới đưa tin, người đưa tin đem theo công văn Binh bộ, cũng không phải là thánh chỉ, dù sao cấp độ của Trịnh Phàm, lại cũng không phải phong tổng binh gì, cho nên chưa cần tới Yến Hoàng chuyên môn đưa chỉ.
Mở công văn, hết thảy các Ma vương ngồi vây quanh một tấm địa đồ Tấn địa, bản đồ này đương nhiên không thể so với bản đồ điện tử đời trước, nhưng ở thời đại này, đã có thể nói là rất chi tiết.
- Chủ thượng, ở đâu?
Tiết Tam gấp không thể đợi.
- Thịnh Lạc.
Trịnh Phàm đáp.
Mọi người lập tức bắt đầu tìm Thịnh Lạc thành trên địa đồ.
- Con mẹ nó, ở chỗ này!
Tiết Tam trợn mắt chỉ một điểm trên địa đồ.
Trên bản đồ, đúng là có Thịnh Lạc thành, nhưng vị trí, có chút lệch.
Vị trí Thịnh Lạc thành trên biên giới phía bắc Tấn địa, lại đi thêm một đoạn là có thể tới Thiên Đoạn sơn mạch. Hơn nữa còn thuộc phần phía đông nhất của Tấn địa, nơi nguyên thuộc Hách Liên gia, nói cách khác là sát với Tư Đồ gia.
Mà Lịch Thiên thành của Tĩnh Nam hầu đang ở hiện tại, là sào huyệt trước đây vân gia.
Nói cách khác, lần này vị trí của Trịnh Phàm, khá là xa với đại bản doanh Tĩnh Nam quân.
A Minh cười nói:
- Coi như là trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá nhảy, nhưng cũng quá lệch rồi chứ?
Tư Đồ gia cũng không thần phục, thậm chí nghe đồn còn đang mài đao soàn soạt, dự định có hành động muốn khai chiến, có thể nói Thịnh Lạc thành là vị trí đứng mũi chịu sào.
Lương Trình liền nói:
- Chỗ này không tệ, vừa hay thích hợp để luyện binh, cũng thích hợp bắt nô.
Tứ Nương che miệng cười nói:
- Nghe nói trong Thiên Đoạn sơn mạch có không ít suối nước nóng.
Trịnh Phàm khá bình tĩnh, nơi này tuy không tính là tốt, nhưng bất kể thế nào, bọn hắn coi như cũng có một cái nhà thực sự, không như Thúy Liễu bảo này, quá chật chội, chỉ có thể đóng quân.
- A, đủng ồi.
Trịnh Phàm gõ gõ đầu:
- Kém chút quên mất, Tiểu lục tử gửi thư, nói ngày kia đội ngũ Tấn Hoàng Ngu Từ Minh sẽ về qua Ngân Lãng quận, chúng ta vừa vặn có thể đuổi tới làm hộ vệ.
Người mù nghe vậy, hỏi:
- Chuyện này Lục Hoàng tử lại làm được?
Trịnh Phàm gật gù:
- Ừm.
- Lục Hoàng tử cũng không dễ dàng.
Có thể nói Lục Hoàng tử cùng Yến Hoàng bát tự phạm xung, đối với những Hoàng tử khác, Yến Hoàng có thể thờ ơ, ví như Trịnh Phàm phế Tam Hoàng tử, Yến Hoàng cũng không hề có ý tức giận, nhưng chỉ đối với Tiểu lục tử, Yến Hoàng nghiêm phòng tử thủ.
- Đúng vậy, việc làm ăn buôn bán của hắn, bị Yến Hoàng hạ một đạo ý chỉ, người Hộ bộ đã tiếp nhận rồi.
Nói xong, Trịnh Phàm cũng tự nở nụ cười:
- Còn nói ta có thể phái người cho hắn mấy ngàn lạng bạc hay không, cơ thiếp người hầu trong phủ của hắn sắp không nuôi nổi rồi.
- Vậy ngày kia thuộc hạ sắp xếp người về kinh đưa bạc?
- Đưa bạc làm gì, bạc có thể ăn sao? Phái người đưa cho hắn mấy xe bột ngô đi, có thể chống đói.
...
- Thật là xa xỉ a.
Trên sườn, Trịnh Phàm nhìn về phía đội ngũ Tấn Hoàng mà không kìm được cảm khái.
Dựa theo quy củ Yến quốc, chủ tướng được điều nhiệm một đất, là có thể mang theo bộ khúc của mình, Trịnh Phàm cũng không khách khí, Thúy Liễu bảo có cái gì, trừ bỏ gạch ngói không tiện mang theo, ngoài ra một cái kim may cũng không để lại cho người kế nhiệm.
Nhưng mặc dù như thế, các bọc hành lý của Thúy Liễu bảo chất đầy xe ngựa, đem so với đội ngũ của Tấn Hoàng, quả thực chẳng khác một đám nông thôn chạy nạn.
- Hẳn là Yến Hoàng muốn Tấn Hoàng vinh quy về, để các Quốc chủ khác nhìn.
- Ai mà không thích hưởng thụ chứ?
- Chủ thượng nói đúng.
- Nghe nói lão gia chủ Tư Đồ gia mới tạ thế?
Trịnh Phàm hỏi.
- Đúng vậy, vừa mới chết, Tấn địa đồn là vì gia chủ Hách Liên gia cùng Văn Nhân gia đều đi rồi, ba người bọn họ đối đầu cả một đời, cho nên gia chủ Tư Đồ gia cũng đi theo.
- A, vội tới đấu địa chủ sao?
- Bên Yến quốc lại có lời đồn, cái chết của gia chủ Tư Đồ gia có chút kỳ lạ, căn cứ tin tức cuối của Lục Hoàng tử truyền tới, Yến Hoàng dự định cho lão gia chủ Tư Đồ gia đãi ngộ tương tự với tấn hoàng, hơn nữa chấp thuận cho hắn giữ phong quốc càng to lớn hơn.
- Cũng làm Hoàng đế?
- Cái này thì không, tương tự như quận vương thôi.
- A, là vậy sao, sau đó hắn chết?
- Đúng.
- Hy vọng bên kia không có quá nhiều vấn đề.
- Thuộc hạ cũng hy vọng như vậy, có điều lão gia chủ Tư Đồ gia chết, Tấn quốc lại mới mất nửa giang sơn, nội bộ Tư Đồ gia nhất định đầy bàng hoàng, theo lẽ thường mà nói, trong thời gian ngắn hẳn sẽ không có xung đột quá lớn.
- Ừm.
Lính liên lạc đi thông báo, chỉ một lúc, lính liên lạc đã truyền ý “Chuẩn” của Tấn Hoàng.
Yến Hoàng cũng không hàng quốc thể của Tấn Hoàng, cho nên Tấn Hoàng vẫn là vua một nước, có người nói lúc Yến Hoàng cùng Tấn Hoàng gặp mặt, Tấn Hoàng miệng nói “Hạ quốc Quốc chủ”, lại bị Yến Hoàng cải chính: “Ngươi xưng làm Trẫm.”
Đội ngũ Thúy Liễu bảo sáp nhập cùng đội ngũ Tấn Hoàng, đồng thời hướng về phía Mã Đề sơn mạch.
Một đường đi mất mười ngày, đội ngũ xuyên qua Mã Đề sơn mạch, chính thức đặt chân tới Tấn địa.
Dọc theo đường đi, không chỉ Trịnh Phàm, các Ma vương cũng đang nghĩ cách để ngẫu nhiên tới gặp Tấn Hoàng.
Nhưng đều không thể ngẫu nhiên làm được, Tấn Hoàng ở yên trong đại mã xa, cơ bản không xuống dưới, ăn uống ngủ nghỉ đều làm trên xe, tựa như yếu tới mức không chịu được cả gió.
Nhưng vấn đề hiện tại, không còn là “Ngẫu nhiên gặp” nữa, đội ngũ Tấn Hoàng cần tiếp tục đi hướng đông, mà đội ngũ Trịnh Phàm phải đi hướng đông bắc, hai chi đôi ngũ sắp chia mỗi người một ngả.
Tấn Hoàng vẫn chưa cho Trịnh Phàm một chút xíu cơ hội, thành thật tới mức khiến người kinh ngạc.
Vốn dĩ, dựa theo lời Ôn Tô Đồng lão gia tử từng nói, Trịnh Phàm nên dành thời gian tạo quan hệ với Tấn Hoàng, tốt nhất là có thể đạt thành một chút hiểu ngầm.
Hoàng đế là Hoàng đế, chỉ cần dưới điều kiện không uy hiếp tính mạng của bản thân cùng gia tộc, như vậy sẽ không thể quá mức an phận thủ thường, ai cũng muốn làm vài chuyện.
Nếu có Tấn Hoàng trợ giúp, Trịnh Phàm sẽ có thể nhanh chóng đứng vững gót chân ở Tấn địa, mà ngày sau phát triển cũng dễ dàng.
Đáng tiếc, thiên toán vạn toán, mãi tới khi tách ra, nhìn đội ngũ Tấn Hoàng đi xa, Trịnh Phàm đều không thể nhìn thấy Tấn Hoàng Ngu Từ Minh một lần.
- Cái này có thể tình là mặt nóng dán mông lạnh không?
- -------------
- Phóng tác: xonevictory
- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)