Trịnh Phàm cảm khái với A Minh.
- Chủ thượng, có thể là người bên cạnh Tấn Hoàng trông coi khá nghiêm mật.
A Minh phân tích nói.
Trịnh Phàm lại lắc đầu:
- Tấn Hoàng vẫn có thể diện nhất định, hắn tự mở Nam Môn quan dẫn yến quân vào phá hai đại thị tộc, đó là công lớn với Yến quốc, Yến Hoàng không thể quá mức đề phòng với hắn, chí ít, bề ngoài sẽ không, mà dù có âm thầm quản chế, chúng ta đã vào Tấn địa, Ngu Từ Minh muốn gặp ta, tuyệt không thiếu cơ hội.
Nói cho cùng, chuyện chính trị vẫn phải như yêu đương, hai bên đều phải có chút ý, mới có thể phối hợp.
Rất hiển nhiên, Trịnh Phàm đã có ý rõ ràng.
Đối phương là Hoàng đế, Trịnh Phàm không tin đối phương không biết ý của hắn, một tướng lĩnh sắp làm thành thủ Tấn địa chủ động gia nhập đội ngũ, điều này đã có ý quá rõ ràng.
Nhưng Tấn Hoàng vẫn như vậy, nói rõ, người ta không để hắn vào trong mắt.
Nói cách khác, ngươi con mẹ nó là cái thá gì?
Hiện thực, quá đả thương người.
- Chủ thượng chớ phiền, ngày sau hắn sẽ hối hận.
Người mù mở miệng an ủi.
Trịnh Phàm lắc đầu một cái:
- Ta cũng không có gì, cũng không để ý tới chút mặt mũi đó, đáng tiếc là Tiểu lục tử, vì giúp ta sắp xếp chuyến này mà bị xung công hết thảy sản nghiệp.
Người ta bỏ giá cực lớn làm một bữa cơm giúp ngươi tạo quan hệ, nhưng ngươi lại cứ cắm đầu cắm cổ ăn, không thèm nói lấy một câu.
- Chủ thượng, thế gian nào có chuyện tâm tưởng sự thành, Lục Hoàng tử sẽ hiểu thôi.
Trịnh Phàm gật gù:
- Ta cũng thấy như vậy.
Tách khỏi đội ngũ Tấn Hoàng, đội ngũ của Trịnh Phàm bắt đầu đi hướng đông bắc, Tấn địa mới phụ, rất nhiều quan viên Yến quốc đều được sắp xếp vào đội ngũ, thậm chí không ít Tướng quân trong Trấn Bắc quân cũng được đưa đi. Cái này không tính là phân hóa Trấn Bắc quân, đơn thuần chỉ là thực hiện lời hứa ban đầu, dù sao so với cái lạnh của hoang mạc, nếu có thể lựa chọn, không mấy người muốn ở lại ăn cát.
Đương nhiên, đại bộ phận Trấn Bắc quân vẫn theo Trấn Bắc hầu trở về Bắc Phong quận, Đại Hoàng tử cũng không bị gọi trở về, tựa như bị Yến Hoàng trực tiếp bỏ vào Trấn Bắc hầu phủ.
Quan hệ giữa Trấn Bắc hầu phủ cùng Yến Hoàng thực không bình thường, mà Cơ gia cùng Lý gia cũng có truyền thống nuôi con của nhau, cũng không có gì lạ.
Nhưng mặc dù như thế, muốn trong thời gian ngắn để nắm toàn bộ Tấn địa mới phụ cũng là chuyện gần như không thể, Lịch Thiên thành chỗ Tĩnh Nam hầu cùng Khúc Hạ thành chỗ Lý Báo trấn thủ cũng chính là sào huyệt Văn Nhân gia cùng Hách Liên gia ban đầu, lấy hai điểm này làm trung tâm, Yến quân thành công cấu trúc hệ thống hành chính thuộc về bản thân, còn lại trừ bỏ một số thành trì có quân coi giữ, phần lớn còn lại đều trong trạng thái “Chăn thả”.
Cho nên, tự nhiên cũng không có trạm dịch, hơn nữa Trịnh Phàm có tới gần hai ngàn bộ hạ, ngựa càng thêm nhiều, trạm dịch cũng không chịu nổi.
Có điều cũng không khó giải quyết, Trịnh Phàm trực tiếp phái người gõ cửa ổ bảo, nói rõ thân phận bản thân.
Bảo chủ ổ bảo kia cũng rất biết điều, từ cỏ khô củi lửa tới rượu thịt nước uống... Đều sắp xếp ổn thỏa, mà bản thân rõ là đã hơn sáu mươi, trước mặt Trịnh Phàm vẫn cong eo, luôn miệng gọi Trịnh Phàm “Lão nhân gia ngài”.
Người ta mạnh hơn, người Yến là chủ nhân mới của mảnh cương vực này, tự nhiên cần cẩn thận hầu hạ.
Đối với việc này, Trịnh Phàm cũng mặc kệ.
Có điều, ban đêm vẫn từ chối kiến nghị của bảo chủ đem cháu gái của mình tới làm ấm giường.
Ngồi trên giường, nhìn Tứ Nương trải giường chiến, Trịnh Phàm không khỏi cười:
- Truyền thống nơi này thật là, động một chút là đưa con gái, cháu gái, thực có chút không thích ứng.
- Chủ thượng có thể thu các nàng.
- Không cần.
Có nhiều lời vẫn không cần nói, có những lúc lại tận lực nói, bởi biết rõ người bên gối là người thế nào, có ngọn gió nào mà trăng chưa từng thấy, há lại là người dễ dụ?
- Ngày sau, bên người chủ thượng không thể thiếu nữ nhân, chủ thượng không cần kiêng kỵ suy nghĩ của nô gia, nô gia tình nguyện, có điều, cháu gái của vị bảo chủ này, quả thực không lên được giường của ngài. Nghĩ lại xem, chờ sau này nô gia ngồi trên ghế thái sư, một đám công chúa quận chúa cùng gọi nô gia là tỷ tỷ, ôi ô, cũng rất thú vị.
- Ta không thích làm ngựa giống.
Lúc trước vẽ tranh, Trịnh Phàm cũng rất ít vẽ thể loại hậu cung.
- Có nam nhân nào mà không đa tình?
Hiển nhiên Tứ Nương nhìn rất thoáng, hơn nữa, chủ thượng ngài vẫn luôn vung hạt giống, nhưng vẫn chưa mọc thành mầm.
- Thử xem?
- Từ từ không được sao, chủ thượng. Để lại một tầng không xé toạc ra, từ từ thăm dò, từng bước từng bước, khai phá từng vị trí một, không phải càng tình cảm hơn sao?
- Hừm, ngươi nói đúng.
Ngươi nói cái gì cũng đúng, ta không dám phản đối.
Trịnh Phàm nằm trên giường, nhìn hai tay chai vì luyện đao.
Tứ Nương ngồi xuống bên cạnh, cầm kẹp, bắt đầu giúp Trịnh Phàm cắt vết chai.
- Cát cũng vô dụng, ít nữa nó lại mọc thôi.
- Nhưng nô gia đau.
- Được rồi.
Đúng lúc này, tiếng bước chân từ ngoài truyền tới, người đến cố ý phát ra tiếng bước chân, chứng minh người này không phải người mù.
Đột nhiên, Trịnh Phàm nghĩ đến một chuyện, mỗi lần lúc hắn và Tứ Nương đang làm việc mà người mù chạy tới, tuyệt sẽ không có chuyện xấu.
Cái này cũng không phải người mù may mắn, mà là lão âm nhân này tuyệt đối đã dùng tinh thần lực kiểm tra.
Trịnh Phàm cảm thấy, chờ Ma Hoàn khôi phục một chút, dựa theo giả thiết về Ma Hoàn, đảm bảo có thể phản chế tinh thần lực của người mù, để tên gia hỏa không đứng đắn này không thể quét tới quét lui nữa.
- Chủ thượng.
Thanh âm Lương Trình vang lên.
- Sao vậy?
Trịnh Phàm hỏi.
- Vừa có tin tức từ phía đông truyền tới, đối phương thấy Yến quân chúng ta, chủ động tới báo tin tức.
- Tin tức gì?
- Tân gia chủ Tư Đồ gia Tư Đồ Lôi đăng cơ, kiến quốc gọi là “Thành”, cải nguyên Võ Bình, đồng thời phát binh rồi.
- Mẹ nó!
Trịnh Phàm trực tiếp bật dậy.
Tư Đồ gia trực tiếp phát binh? Cực đoan như thế sao?
- Vậy... Chúng ta còn đi Thịnh Lạc thành hay không?
Trịnh Phàm hỏi.
Thịnh Lạc thành chính là biên giới giữa Tấn địa và Tư Đồ gia.
Lương Trình trầm mặc.
- Nói a?
Trịnh Phàm thúc giục.
- Chủ thượng, người đưa tin nói. Sau khi Tư Đồ gia phát binh, biên cảnh Tấn địa không có nhiều quân trú đóng, thậm chí nhiều thành trì còn không có trú quân, cho nên các thế lực trong Tấn địa đầu hàng Tư Đồ gia rất nhiều.
- Ngươi đừng nói là...
Trịnh Phàm thầm sinh một dự cảm bất tường.
- Chủ thượng, Thịnh Lạc thành, luân hãm rồi.
Trịnh Phàm: “...”
-------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)