Thân làm thành thủ Thịnh Lạc thành, hắn còn chưa tới nhậm chứ, thành trì đã luân hãm?
Trịnh Phàm dùng sức xoa mặt, con mẹ nó cuộc sống quá khó khăn.
Nếu là chơi game, lúc đầu ít nhiều cũng có một tòa thành, hoặc ít nhất là một cái nông trang làm căn cứ, còn hắn hiện tại? Con mẹ nó không có!
Thành thật mà nói, Trịnh Phàm có chút muốn quay đầu về Ngân Lãng quận tiếp tục làm thủ bị Thúy Liễu bảo, chí ít ở đó còn có một tòa bảo trại cho hắn ở.
Tuy nói Yến quân quân pháp nghiêm khắc, nhưng Trịnh Phàm cũng không lo bị đánh, dù sao hắn còn chưa tới, Thịnh Lạc thành đã bị phá, dù quy tội, cũng không thể quy tới đầu hắn chứ?
- Chủ thượng?
Lương Trình còn đang chờ chỉ thị.
Trời thật cao, biển thận rộng, ngươi nói bước kế tiếp nên làm thế nào?
- Nhân mã Tư Đồ gia cách chúng ta bao xa?
Trịnh Phàm hỏi.
- Căn cứ tin tức của người báo tin, khoảng cách còn rất xa, chỉ có điều rất nhiều cường hào, thế lực địa phương nghe tin đều đã hàng, cho nên động tĩnh lần này của Tư Đồ gia rất lớn, hơn nữa, thuộc hạ cho rằng, đối phương đột nhiên xuất thủ, không thể không có quân tiên phong tới thâm nhập, mà người Tấn vỗn cũng không thiếu kỵ binh.
Trịnh Phàm gật gù, cục diện hiện tại thực đã đủ đen, hắn đang trên đường nhậm chứu, còn chưa lệ thuộc vào đội quân nào, cho nên tin tức tương đối bế tắc.
Nói cách khác, chi binh mã này của Trịnh Phàm, không tồn tại dưới trướng bất kỳ vị tổng binh nào.
- Toàn quân tiến vào tòa ổ bảo này, trưng tập toàn bộ dân phu cùng nam nhân.
- Thuộc hạ tuân mệnh!
Bất kể thế nào, trước phải kiếm cho bản thân một chỗ đặt chân, tòa ổ bảo này tuy không lớn, nhưng tốt xấu cũng có thể dùng được, lương thực bên trong cũng không ít. Lại thêm lần này Trịnh Phàm vét sạch nhà đi, mang theo không ít đồ đạo, nếu muốn hắn ném đồ để tăng tốc độ di chuyển, Trịnh Phàm cũng không nỡ lòng bỏ.
Quan trọng nhất là, gọn nhẹ để đi đâu?
Đi tìm Tư Đồ gia nhận cái chết sao?
Hứa Văn Tổ không bổ sung binh mã cho hắn, hiện trong tay tính cả nữ nhân cũng chưa tới hai ngàn, nào có vốn liếng liều với người ta?
Hay là đi tây về Yến quốc?
Nhưng mặt kẻ địch còn chưa thấy đã chạy về, như vậy sao có thể nói được?
Kỳ thực còn có một lựa chọn, chính là đi phía bắc tìm chi quân trú đóng của Lý Báo, hoặc đi phía nam nhờ vả Tĩnh Nam hầu.
Nhưng tài sản bỏ ở đây, chưa tới lúc vạn bất đắc dĩ cần bỏ chạy lấy mạng, Trịnh thành thủ không chịu nổi rủi ro.
Cũng bởi vậy, bảo chủ ổ bảo này trợn tròn mắt, rõ ràng hắn hạ tư thái làm cháu trai cả nửa ngày trời, còn đem lương thực rượu thịt cống cho Yến quân hưởng dụng, thế mà Yến quân nói trở mặt liền trở mặt, vọt thẳng vào ổ bảo, trước khống chế gia quyến của lão, sau lại điều động đàn ông trong bảo trại xây tường cao.
Có chuyện gi xảy ra?
Lão nhân lớn tuổi, đã sớm không còn khí phách lúc trẻ, lúc này, lão cắn răng chủ động giúp Yến quân động viên người trong ổ bảo, để bọn họ phối hợp với Yến quân.
Lão cũng chỉ mong dù có bất cứ chuyện gì, ổ bảo của lão có thể thấy càng ít máu càng tốt, còn giờ có phải là trợ trụ vi ngược hay không, lão không nghĩ tới, cũng không có ý định nghĩ tới.
Dù sao Tấn địa chỉ biết tam đại gia chủ mà không biết Hoàng đế Bệ hạ lâu như vậy. Nên nếu nói, quân chế Yến quốc giống Man tộc, vậy chế độ chính trị Tấn quốc lại tiệm cận chế độ Man tộc.
Nói cách khác, bách tính trong Tấn địa không có tư duy trung quân ái quốc, cũng không có đại nghĩa trung thành, đơn giản là ngọn cỏ đầu tường, gió thổi chiều nào thì theo chiều ấy.
Cũng bởi vậy, sau khi chủ lực Hách Liên gia cùng Văn Nhân gia bị chôn vùi, nửa cái Tấn quốc lập tức nghe tiếng mà hàng.
Điểm này, ngược là Càn quốc, Càn quốc không so được với Tấn quốc về quân sự, nhưng thực lực mềm thì mạnh hơn nhiều.
Trịnh Phàm mặc thêm giáp trụ, cầm theo đao, nhìn từ lỗ mai châu trên thành về phương xa. Đột nhiên có biến cố quấy nhiễu kế hoạch đã định của hắn, có điều những việc này không quan trọng, trước mắt, Trịnh Phàm không muốn trong tầm mắt của hắn xuất hiện bóng dáng binh mã.
Hắn chỉ còn lại chừng đó của cải, còn chờ tích góp lại, nhất định không thể để mất ở đây. Bằng không quả thực là kiếm củi ba năm, đốt một giờ.
- Chủ thượng không cần sầu lo, dù Tư Đồ gia có xuất hiện, Tấn địa lớn như vậy, cũng không thể trực tiếp tới thẳng chỗ chúng ta.
Lương Trình an ủi.
Trịnh Phàm gật đầu nhìn bốn phía, phát hiện người mù không có mặt, lại nhìn Lương Trình, Trịnh Phàm cười khổ:
- A Trình, ngươi có biết, nếu người mù ở đây, hắn sẽ nói gì không?
- Nói cái gì?
- Nói ngươi câm miệng.
Lương Trình: “...”
Người mù từng nói với Trịnh Phàm, người khác nói chuyện, ứng nghiệm là chuyện ngẫu nhiên, nhưng ngẫu nhiên của Lương Trình, quá nhiều.
Xét cho cùng, có thể do con hàng này là đại Cương thi, thứ tà vật này so với quạ đen còn xúi quẩy hơn vô số lần, thái tuế, không may... Đều không thể so với Lương Trình.
Lúc này, đồn kỵ thúc ngựa trở về, trực tiếp đứng dưới nói vọng lên với Lương Trình cùng Trịnh Phàm.
- Đại nhân, phía trước có một nhánh binh mã tiếp cận!
Trịnh Phàm nhìn về phía Lương Trình, Lương Trình làm bộ không biết Trịnh Phàm đang nhìn, hỏi:
- Đối phương có chừng bao nhiêu người?
- Mấy trăm kỵ.
Trịnh Phàm nghe vậy, thở nhẹ một hơi.
Mấy trăm kỵ, không tính là nhiều.
Nhưng rất nhanh, lại có một tên đồn kỵ thúc ngựa quay về, trên lưng tên đồn kỵ này còn có một mũi tên, có điều hẳn là kẹt trong giáp trụ, thương thế không nặng.
- Đại nhân, phía đông chừng hai mươi dặm có một chi kỵ binh quy mô lớn.
Rất hiển nhiên, hai tên đồn kỵ phát hiện thứ không giống nhau, mà người sau, hẳn là đi càng xa hơn.
Dù sao, đều là sĩ tốt từng ra trận, đồn kỵ lại càng là kỵ binh tinh nhuệ nhất trong quân, không thể sơ suất tới mức nhìn mấy trăm kỵ mà thành “Quy mô lớn”.
- Nhân số bao nhiêu?
- Gần vạn!
Gần vạn?
Gần vạn là một khái niệm mơ hồ, phải biết, nếu số lượng người tụ lại hơn một vạn đã thành biển người, dựa vào đồn kỵ dò xét, dù có kinh nghiệm vô số, cũng khó mà đưa ra con số chính xác, lại thêm người ta sao có thể không phóng đồn kỵ ra ngoài?
Mà kỵ binh thì càng khó suy tính, kỵ binh bước bước kéo bụi, người ngựa đan xen, muốn dò xét con số cụ thể, gần như không thể được.
Có điều, con số đại khái gần vạn đã rất kinh người, hơn nữa cơ bản đều là kỵ binh.
Trịnh Phàm dù tự mãn, cũng không dám suất lĩnh binh mã chủ động đối cứng với đối phương.
Cho nên, Trịnh Phàm nhìn Lương Trình, dù sao cũng đã xảy ra, giơ vẫn nên nghe lời của người chuyên nghiệp.
- Chủ thượng, tòa ổ bảo này không so được với Thúy Liễu bảo, nhưng cũng là nơi duy nhất có thể dựa ở quanh đây, nếu giờ rời đi, trừ phi bỏ tất quả quân bị mà lui, nếu không rất có khả năng sẽ bị binh mã Tư Đồ gia đuổi theo.
Trong khu vực hoang dã này, chênh lệch số lượng tạo ưu thế quá rõ ràng.
Trịnh Phàm nghe ra ý của Lương Trình, nói:
- Cho nên, thủ tại đây?
- Thủ đi, đây là biện pháp ổn thỏa nhất, Lý Báo phía bắc cùng Tĩnh Nam hầu phía nam không thể không xuất binh, chúng ta có viện binh.
Trịnh Phàm gật gù:
- Vậy thì thủ thành đi, đem tiền hàng ra, nếu người trong ổ bảo này giúp chúng ta làm việc, ngày sau đánh giá thành tích, không thiếu thỉnh công cho bọn họ.
- Chủ nhân sớm an bài?
- Hả?
- Lúc trước thuộc hạ đã thấy người mù cùng Tứ Nương phân phát tiền hàng, chủ thượng nhìn xa trông rộng, thuộc hạ bội phục.
- Nịnh hót có thể chuyên nghiệp chút không?
Trịnh Phàm hỏi.
Ta là ai, đạt tới trình độ nào, ngươi con mẹ nó không rõ sao?
Trịnh Phàm tự nhận, từ khi thức tỉnh ở thế giới này, hắn có hai ưu thế, thứ nhất là khả năng diễn càng ngày càng tiến bộ, cái còn lại là may mắn.
Những phương diện khác, bị các Ma vương toàn diện nghiền ép.
Lương Trình nghe vậy, nói:
- Lần sau thuộc hạ sẽ chú ý, tranh thủ cải tiến.
- Hừm đúng, tốt nhất là ôn nhuận vạn vật mà không để lộ dấu vết, rắm vang không thối, rắm không tạo ra tiếng, mới có thể thối chết người.
Lương Trình: “...”
Lương Trình có chút ngây người, nói thật, để một Đại Cương thi như hắn bỏ tư thái, thảo luận vấn đề rắm thối hay không với Trịnh Phàm, hắn thực sự không làm được.
Trịnh Phàm cũng không khó xử Lương Trình, ắn mắt nhìn về phía trước, lại thấy bên này đã có gần hai trăm kỵ đang nhanh chóng chạy tới.
- Là quân tiên phong sao?
Trịnh Phàm hỏi.
Lương Trình lập tức nhập vai:
- Tiếng vó ngựa ngổn ngang kiệt sức, hiển nhiên là đang chạy trốn, đây không phải quân tiên phong, mà càng giống là tàn binh hơn, có điều còn có thể duy trì biên chế không tệ.
Trịnh Phàm lại chăm chú quan sát một hồi, gật gù, chiến mã không phải động cơ máy, nó là vật sống, không tới lúc bất đắc dĩ, kỵ binh sẽ không vắt kiệt mã lực như thế.
Có lẽ nhìn thấy Hắc Long kỳ trên ổ bảo, chi kỵ binh kia vọt thẳng tới dưới ổ bảo.
Đầu lĩnh là một tên da đen, mặc cầm bào tử sắc, trực tiếp hô!
- Trẫm là Hoàng đế Tấn quốc, mau mở cửa, để Trẫm vào!
Người này hô to sốt ruột, bởi phía sau, đại lượng kỵ binh đã sắp đuổi tới, nói một cách chính xác, chi kỵ binh Tư Đồ gia này, chính là nhằm vào Tấn Hoàng mà tới!
Trên tường thành, Trịnh Phàm cùng Lương Trình đưa mắt nhìn nhau.
Tuy nói tình thế không thích hợp, nhưng Trịnh Phàm vẫn không nhịn được mà:
- Khà khà.
-------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)