Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 404: KHINH BỈ MÀ VẪN ĐƯỢC COI TRỌNG

Ngày hôm qua, ngươi và ta không ở cùng độ cao, ngày hôm nay ta và ngươi… Khà khà khà.

Vận mệnh, cứ thần kỳ như vậy!

Trịnh Phàm cũng biết, Tấn Hoàng có cái khó của mình, nhưng khó hơn nữa, trong tháng ngày hành quân trên đường, muốn đến gặp mình, nói chung vẫn không thiếu biện pháp.

Nhưng mình không lọt vào mắt của người ta, người ta cảm thấy không cần thiết lãng phí thời gian trên người một đầu lĩnh tiểu quân.

Nếu đây là Lý Phú Thắng hoặc là Lý Báo, khả năng cao Tấn Hoàng nhất định có thể nói chuyện vui vẻ với hai người thô lỗ này, cái gì nghi kỵ, cái gì kiêng kỵ, đều đi gặp quỷ đi, thậm chí tự mình cùng hai người phương bắc thô bỉ này, chơi đùa tửu lệnh tán gẫu nữ nhân đủ kiểu.

Thân là Hoàng Đế, nếu không có điểm ấy quyết đoán, làm sao có khả năng làm chuyện cõng rắn về cắn già nhà như vậy?

Đến đi!

Người ta đã không lọt vào mắt của ngươi vậy thì không lọt luôn đi, trong lòng Trịnh Phàm vẫn nắm chắc, trừ bỏ trong lòng cảm thấy hơi có lỗi với Tiểu lục tử bên ngoài, hắn cũng có thể nghĩ thoáng được.

Hiện tại Hoàng Đế Tấn Quốc bị Tư Đồ gia đuổi theo như đuổi thỏ chạy tới, còn chạy đến trước mặt mình, thỉnh cầu mình mở cửa thành che chở hắn.

Phong thuỷ thay phiên chuyển đổi, Tấn Hoàng ngươi cũng có ngày hôm nay?

Xe ngựa của ngươi đâu?

Hầu gái của ngươi đâu?

Ống nhổ hoàng kim của ngươi đâu?

Loan giá Hoàng Đế của ngươi đâu?

Nói thật, vào lúc này Trịnh Thủ bị thật sự có loại cảm giác nhà giàu che mình, bị xã hội đen cướp tiền đánh đập, sau đó lại chạy tới cầu xin mình hợp tác vui vẻ.

Nhưng vui gì thì vui, đắc ý gì thì đắc ý, ngay trước miệng, không nên hành động theo cảm tình, trước mắt Tư Đồ gia tự đăng cơ khởi binh, cục diện Tấn Quốc vừa mới ổn định, lập tức trở lên cực kỳ hỗn loạn.

Đối với Trịnh Phàm mà nói, nhanh chóng bình định loại hỗn loạn này đối với mình mới có ích, bằng không mình làm sao đi Thịnh Lạc thành nhậm chức thành thủ?

Cũng không thể chạy từ Thúy Liễu bảo đến tòa thành này, tiếp tục làm chức quan Thủ bị chứ?

Nếu như vậy thật, Hứa mập mạp ở Nam Vọng thành mà biết, đến lúc ăn cơm tối lại ăn thêm tám cái đùi gà ăn mừng.

- Mở cửa thành, nghênh tiến Hoàng Đế Bệ Hạ Tấn Quốc chúng ta.

Trịnh Phàm ra lệnh.

Cửa thành được mở ra, nhánh binh mã của Tấn Hoàng lập tức đi vào.

Trịnh Phàm nói với Lương Trình:

- Lúc trước vì muốn nói chuyện phiếm tốt với Tấn Hoàng, người mù Bắc và Tứ Nương đã thu thập không ít thông tin liên quan đến vị Tấn Hoàng này.

Cái này giống lừa đảo, ngươi cần sớm điều tra nắm bắt thông tin, hiểu rõ về đối tượng ngươi định lừa đảo.

Đương nhiên, theo cách nói của người mù Bắc, cái này giống như mánh khóe xem bói, các thầy xem bói thường làm, nếu ngươi đi đường dài, vậy nói ngươi đừng xuyên đi đường, nếu ngươi trồng trọt, vậy thì nói với ngươi về thời tiết, nếu ngươi muốn muốn thăng qua tiến chức, vậy nói với ngươi về quý nhân và tiểu nhân.

Sớm moi thông tin, lại đào móc thêm lẫn nữa, nếu người xem bói không có chút bản lĩnh đấy, kiểu gì cũng sớm chết đói.

- Thuộc hạ biết.

Lương Trình gật gù.

- Cuối cùng phân tích đi phân tích lại, ngươi biết người mù Bắc phân tích vị Tấn Hoàng này là người thế nào không?

- Xin chủ thượng chỉ bảo.

- Ngược lại cũng thú vị, bản thân ra mở cửa nam dẫn Yến quân nhập quan, có thể tư thái xuống chủ động quỳ xuống trước hai vị Hầu gia. Cách làm việc của hắn, tỷ như hắn quỳ xuống, chỉ hắn bán nước, bây giờ là vua bù nhìn. Trong quá trình gần đây, chúng ta còn thấy hắn là một người kiêu căng tự mãn, nói trắng ra, cũng là một người rất bảo thủ.

Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục phân tích:

- Yến Hoàng mạnh như thác đổ, ta đã gặp Càn Hoàng, khả năng không bằng Yến Hoàng, nhưng hắn là người có học vấn, cũng không phải nhân vật đơn giản. So với hai vị Yến Hoàng và Càn Hoàng này, Tấn Hoàng có vẻ trẻ tuổi hơn nhiều, người ngoài đều cho rằng hắn là người nhát gan, ngược lại càng để hắn tự tin mình là người nằm gai nếm mật có mưu đồ, là người nhìn xa trông rộng.

Trịnh Phàm dừng lại cười cười nói:

- Chờ một lúc nữa, ta cố ý chơi hắn, trêu hắn tức giận, ngươi có tin chờ sau khi hắn biết ta là ai, ngược lại sẽ cảm thấy ta đáng giá kết giao hay không? Thậm chí sẽ cảm thấy ta là đồ ngốc, có thể nâng đỡ ngày sau lại đến hái trái, thu lượm.

- Cái này…

- Đây là kịch bản, trước tiên cùng ngươi nói một chút, ta cũng chỉnh lý lại dòng suy nghĩ, thành thật mà nói, hiện tại ta mới phát hiện, đời trước ta theo nghiệp vẽ tranh biếm họa khả năng là sai lầm, biết thế ngày đó nên đi thi làm diễn viên đóng phim thì hơn.

Đây là kịch bản, trước tiên cùng ngươi nói một chút, bản thân Tấn Hoàng đi thẳng tới trên lâu thành.

Khoảng cách gần nhìn Tấn Hoàng, phản ứng đầu tiên của Trịnh Phàm chính là... Thật đen!

Bao Chửng trong ấn tượng xem phim truyền hình của hắn, cho dù hóa trang đen đến đâu, cũng không bằng Tấn Hoàng!

- Tướng quân, binh mã Tư Đồ gia cách nơi này không xa, kính xin tướng quân mau chóng đóng kín cửa thành!

Trong giọng nói của Tấn Hoàng, còn thêm một chút khách khí.

Trịnh Phàm lại lắc đầu một cái, nói:

- Không vội.

Chuyện ngăn chặn cửa thành này, cũng mang ý nghĩa chặn khả năng mình phá vòng vây, không phải vạn bất đắc dĩ, Trịnh Phàm không muốn ra quyết định này.

Bởi vì người có thể dựa vào dây thừng hoặc rổ treo xuống tường thành, nhưng chiến mã của ngươi, làm sao chở ra ngoài được?

Mà không vận chuyển chiến mã, ngươi phá vòng vây thế nào?

Xét đến cùng, trong lòng Trịnh Phàm vẫn chưa thực sự làm được, đến mức thoát áo quan bào, mang theo các Ma Vương làm bạn sống tiêu sái.

Còn hi sinh vì Đại Yến, Trịnh Phàm vẫn chưa có phần giác ngộ này.

- Tướng quân?

Ngu Từ Minh hiển nhiên còn chuẩn bị tiếp tục khuyên nói.

Trịnh Phàm không kiên nhẫn nói:

- Bệ Hạ, nên đánh trận thế nào, bản tướng biết.

Ngu Từ Minh sửng sốt một chút, từ lúc mình mở ra Nam Môn Quan dẫn người Yến vào Tấn tới nay, từ nam bắc hai vị Hầu gia cộng thêm Yến Hoàng, đều rất khách khí đối với hắn, đây là lần đầu tiên hắn bị người Yến khinh thị như vậy.

- Xin Bệ Hạ đem bộ hạ của ngài giao ra đây, giao cho bản tướng chỉ huy.

- Tất nhiên.

Vào lúc này Ngu Từ Minh không hàm hồ chút nào.

- Hừm, vậy Bệ Hạ xuống nghỉ ngơi đi.

Tìm chỗ nào mát mẻ chờ đợi đi thôi.

- Tướng quân, Trẫm cũng biến chiến sự, Trẫm cũng có thể cầm đao.

Ý của hắn chính là, hắn có thể trợ giúp thủ thành.

Trịnh Phàm vung vung tay, nói:

- Bệ Hạ cần quý trọng Long thể, ngàn vạn không thể có sơ xuất, kính xin Bệ Hạ vì đại cục, xuống nghỉ ngơi đi.

Cái này không phải do Trịnh Phàm cố ý để Tấn Hoàng lúng túng, mà bởi vì Trịnh Phàm cho rằng mục tiêu của binh mã Tư Đồ gia chính là Tấn Hoàng, để Tấn Hoàng mang theo nhánh binh mã kia tiếp tục chạy băng băng rời khỏi chỗ mình, tự nhiên an toàn rồi.

Nhưng nếu đã tiếp nhận, sau đó nếu thực sự khai chiến, mũi tên không có mắt, nếu Tấn Hoàng bị một mũi tên bạo đầu, Trịnh Phàm chẳng lẽ còn phải giơ đầu Tấn Hoàng lên, nói với binh mã Tư Đồ gia:

- Tấn Hoàng đã chết rồi, chúng ta không muốn đánh nữa.

Vậy tội lỗi này tự nhiên treo lên đầu hắn rồi!

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!