Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 405: NÂNG QUAN MÀ CHIẾN

- Tướng quân tựa hồ có thành kiến đối với Trẫm.

Trịnh Phàm lại cười hỏi ngược lại:

- Muốn biết?

Tâm lý khinh bỉ, lộ rõ trên mặt.

- Ngươi…

- Bệ Hạ, sống yên ổn xuống nghỉ ngơi, chớ trì hoãn mạt tướng làm việc.

- Vậy ta, đi xuống trước, nơi này làm phiền tướng quân rồi.

Tấn Hoàng ngược lại cũng giữ được bình tĩnh, có điều xoay người vừa đi được hai bước, mới nhớ tới cái gì, quay đầu lại hỏi:

- Sơ suất, ta còn quên chưa hỏi tên của tướng quân là gì?

- Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm không thêm tiền tố là Thành thủ Thịnh Lạc thành, Thịnh Lạc thành đã bị luân hãm, thêm cái tiền tố này vào chẳng khác gì đánh vào mặt mình.

- Ha ha ha ha.

Tấn Hoàng nở nụ cười, nói trắng ra:

- Trịnh tướng quân, tính tình ngay thật!

Hiện nhiên, Tấn Hoàng biết vị Trịnh tướng quân Trịnh Phàm này là ai, rốt cuộc gặp hay không gặp là một chuyện, ít nhất người đi theo đội ngũ của hắn nửa tháng, nếu tên gọi của người ta cũng không biết là gì, vậy thì quá ngu dốt rồi.

Thái độ của Trịnh Phàm đối với mình cứng ngắc như vậy, cũng là chuyện đương nhiên rồi.

Vị Trịnh tướng quân này, cũng là người thẳng tính, cũng là một người đần độn.

Tấn Hoàng hành lễ, nói thành tiếng:

- Trước đó vài ngày, Từ Minh cũng có nỗi khổ tâm trong lòng, thất lễ tướng quân, bây giờ tướng quân không kể kể hiềm khích lúc trước, che chở Từ Minh, Từ Minh vô cùng cảm kích!

Viền mắt Trịnh Phàm lập tức đỏ, vẻ bất mãn và đông cứng trước đây hoàn toàn biến mất, chủ động đi tới trước Tấn Hoàng, nắm lấy tay hắn, sặc tiếng nói:

- Bệ Hạ không cần như vậy, không cần như vậy, do bản tướng không biết nỗi khổ tâm trong lòng Bệ Hạ, do bản tướng lòng dạ hẹp hòi.

Tấn Hoàng và Trịnh Phàm, hai người nắm tay nhau, hai người chậm rãi ngồi thẳng lên, Tấn Hoàng nói:

- Tướng quân, chờ Thiên quân Đại Yến đẩy lùi phản nghịch Tư Đồ gia, Từ Minh sẽ bày tiệc rượu xuống, nâng cốc trò chuyện vui vẻ với tướng quân.

- Tạ bệ hạ, Bệ Hạ nể nang mặt mũi.

- Khách khí khách khí rồi!

- Nên làm...

- Vậy Trẫm đi xuống trước, tướng quân có chỗ cần, Trẫm lại có, trực tiếp sai người đến thông báo một tiếng.

- Bệ Hạ thánh minh

Hai người lại một phen "Lưu luyến không rời", Ngu Từ Minh xoay người xuống, rốt cuộc lúc này không phải lúc nói chuyện phiếm.

Lúc Tấn Hoàng xuống, bên trong khóe mắt có một tia sáng chói qua, thầm nghĩ:

Xem ra, tuy nói người này có chút ương ngạnh, nhưng cũng coi như thẳng thắn, tầm mắt tuy nhỏ, tâm công lại lại cực cường, ngày sau không phải không thể điều khiển.

Nhìn Tấn Hoàng xuống, Trịnh Phàm nói với Lương Trình bên cạnh mình:

- Ngươi có tin hay không, lúc hắn xuống, trong lòng hắn khẳng định cảm thấy ta là một tên vô lại.

- Chủ thượng, việc chơi đấu tâm này, thuộc hạ không hiểu lắm.

- Ngươi không hiểu lắm, có điều phần lớn thời gian ngươi chẳng muốn đi chơi thôi.

Trịnh Phàm chợt nhớ ra cái gì, nói:

- Đúng rồi, tối hôm qua, lúc ta đi ngủ bỗng nhiên nghĩ đến một điểm, quan hệ giữa chúng ta giống như bầu cử tổng thống nước Mỹ. Ta đây phụ trách ứng cử biểu diễn, các ngươi chính là cố vấn của ta.

- Chủ thượng khiêm tốn, kỳ thực, ban đầu thuộc hạ cũng nghĩ như vậy, nhưng trải qua mấy ngày nay, lại trải qua nhiều chuyện như vậy, chủ thượng trường thành vô cùng nhanh chóng. Cái này không phải nịnh hót, mà là sự thật.

- Ngươi a, còn nói mình không biết nịnh hót, không tệ!

Lương Trình mỉm cười.

Hai tay Trịnh Phàm chống lên lỗ châu mai, nhìn về phương xa.

Trong tầm mắt phương xa, đã xuất hiện một mảnh mây đen đông nghịt, đại quân Tư Đồ gia, đến rồi.

Tất cả Yến quân bên trong và tất cả dân phu đều được điều động lên tường thành, đồng thời khí giới thủ thành cũng được vận chuyển tới, nhưng số lượng vẫn chưa đủ, cho nên bên trông bảo trại bắt đầu tháo dỡ nhà ra dùng.

Lúc này, bên trong bảo trại, Tiết Tam và A Minh mang theo mấy người, đem một chiếc quan tài chở tới.

Trịnh Phàm tâm lĩnh thần hội, rút ra đao của mình, giơ lên, nói với quân đội bốn phía:

- Bản tướng đã chuẩn bị quan tài chết trận, bảo trại còn người còn, bảo trại vong người vong! Bản tướng quân, cùng các ngươi ở lại, quyết chiến tới cùng!

Bốn phía, bất luận thủ hạ của Thúy Liễu bảo hay thanh niên dân phu vừa mới được bổ sung, vào lúc này đều bị truyền vào máu gà, đồng thời giơ binh khí hô to:

- Tử chiến, tử chiến!

Trịnh Phàm thì bĩu môi, nhỏ giọng nói:

- Cảm giác mình thật bẩn.

Lương Trình cũng gật gù.

Tiếp theo, Trịnh Phàm hô to xuống phía dưới:

- Mang quan tài lên cho bản tướng quân, để bản tướng quân đứng bên cạnh quan tài thủ thành!

Quan tài được vận chuyển lên thành lầu, đặt ở chính giữa mặt tường thành hướng đông, Trịnh Phàm trực tiếp ngồi lên trên ván quan tài, mã tấu vắt ngang bên người.

Tình cảnh này, ngươi bên ngoài cảm giác bi tráng không gì sánh nổi, trong chiến tranh vũ khí lạnh, chủ tướng có thể đưa đến tác dụng làm gương cho chiến sĩ, thường thường gia tăng sĩ khí cho thuộc hạ.

Một trấn binh mã của Lý Phú Thắng có thể nói là trấn quân đội am hiểu gặm xương cứng nhất của Trấn Bắc quân, trong đó phần lớn nguyên nhân chính là mỗi khi xung phong chém giết, Lý Phú Thắng luôn yêu thích xông lên đầu, các huynh đệ dưới trướng, tự nhiên cũng gào gào kêu lên, chiến đến chết không lùi.

Trước mắt, Trịnh Phàm không phải nước tới chân mới nhảy, học kiểu Lý Phú Thắng, mà bởi Sa Thác Khuyết Thạch trong quan tài mới là chỗ dựa lớn nhất của hắn.

Nếu cuối cùng chiến cuộc tới tình trạng không thể cứu vãn, tự nhiên không thể giấu diếm Sa Thác Khuyết Thạch, khi cần phải hô gọi hắn dậy mang hắn đi chạy trốn.

Khi còn sống Sa Thác Khuyết Thạch có thể đối mặt với vài nghìn Thiết kỵ Trấn Bắc quân, bây giờ chết rồi đã biến thành cương thi, về mặt thực lực hẳn có chỗ giảm xuống, nhưng mang theo một người như hắn lao ra, như vậy đơn giản hơn nhiều.

Còn việc của các Ma Vương khác, dưới cái nhìn của bọn họ, Trịnh Phàm chỉ cần sống sót là được, chính bọn hắn tự cách nghĩ cách khác thoát thân, nếu thực sự không được, cùng lắm thì chết, dù sao vẫn hơn để vị chủ thượng Trịnh Phàm này chết đi dẫn đến việc tập thể nổ tung chết.

Binh mã Tư Đồ gia thoạt nhìn nguy hiểm, dáng dấp cánh binh mã này cũng coi như hùng tráng, mang chút phong thái cường quân.

Có người nói năm đó Thứ Diện tướng công từng nói, binh mã giống đao, vẫn đặt ở nơi đó không cần, cho dù bảo đao tốt cũng có ngày sỉ sét.

Coi như kiên trì, thường xuyên được lau chùi, rốt cuộc lưỡi đao chưa được nhuộm sát khí, lau chùi thế nào, đơn giản chỉ là mặt hàng hào nhoáng thôi.

Bởi vậy, Tây quân Càn Quốc bắt đầu từ thời Thứ Diện tướng công, đã đem phòng khu mở rộng đến tây nam, thâu tóm Bắc Cương, lý do chủ yếu là mài đao.

Thử nghĩ một hồi, lần này Yến quân xuôi nam, nếu Càn quốc không có Tây quân đảm nhiệm trụ cột vững vàng, nói không chừng cục diện Càn Quốc đã sớm tan vỡ, cái gọi là mượn đường phạt Tấn, cũng không cần thiết rồi.

Dựa theo đạo lý này, ba nhà Tấn Quốc, Hách Liên gia và Văn Nhân gia ở vùng phía tây Tấn Quốc, mặt phía bắc của Văn Nhân gia là Hách Liên gia, phía nam là rất nhiều tiểu quốc.

Bởi vậy, vị trí địa lợi của Văn Nhân gia an nhàn nhất, sở hữu vị trí giữa tứ đại đế quốc, thương mậu phát đạt, chiến sự bần cùng, trong ba đại gia tộc, có thể nói Văn Nhân gia giàu có nhất.

Tuy nói mặt phía bắc Hách Liên gia tiếp giáp Thiên Đoạn sơn mạch, nhưng bởi vì một đoạn sơn mạch kia tiếp giáp với Yến Quốc, cho nên bắt đầu từ rất sớm, bên trong làng xóm khu vực này không xuất hiện nhiều dã nhân, trừ bỏ đề phòng Yến Quốc bên ngoài, Hách Liên gia bình thường cũng không có cơ hội đụng binh đao, coi như là Yến Quốc, nếu lần này không nắm bắt cơ hội tốt, cũng không dễ dàng trêu chọc.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!