Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 406: GIAO DỊCH?!

Ngược lại Tư Đồ gia, không nói mặt phía bắc Thiên Đoạn sơn mạch có số lượng dã nhân đông đảo, khu vực phía đông bắc, bên trong cánh đồng tuyết băng sương rộng lớn, có rất nhiều bộ lạc dã nhân tụ cư.

Nếu đem uy hiếp từ dã nhân chia làm mười phần, vậy có thể nói Tư Đồ gia phải gánh chịu bảy, tám phần.

Càng không nói phía nam Tư Đồ gia còn giáp giới với Sở Quốc, những năm gần đây song phương xuất hiện cục diện ngươi tới ta đi, thỉnh thoảng lại ma sát giao tranh.

Binh mã vẫn nằm trong trạng thái chuẩn bị cho chiến tranh, đối thủ đối mặt không phải nông dân tạo phản, binh mã có dáng dấp như vậy, muốn không dũng mãnh cũng khó khăn.

Đây đại khái cũng là nguyên nhân Yến Hoàng kết thúc giai đoạn thứ nhất chiến sự về sau, muốn giảng hòa đối với Tư Đồ gia chủ.

Mà lúc này, bên trong binh mã Tư Đồ gia xuất hiện một nhánh kỵ binh, trực tiếp đi dưới thành.

Trịnh Phàm giơ tay lên, ra hiệu không được bắn cung.

Việc này Trịnh Phàm quen thuộc, lúc trước hắn đã làm dưới kinh thành, có điều so với lúc trước, đội ngũ của người ta có vẻ quy củ hơn nhiều.

Có một quan văn mặc quan phục màu đỏ áp trận, cầm trong tay một quyển trục, cái này hẳn gọi là Thánh chỉ.

- Hoàng Đế Đại Thành có chỉ, lần này khởi binh, không nguyện động đao binh với Yến Quốc, chỉ muốn bắt Tấn ngụy đế về để trị tội họa Tam Tấn.

Tựa hồ cân nhắc tố dưỡng văn hóa các binh lính không cao, cho nên vị quan văn Thành Quốc này không nho nhã đọc chiếu thư, mà dùng lời của mình hô.

Trịnh Phàm cười cợt, Tư Đồ gia hắn cho rằng Ngu Từ Minh là Ngụy Đế, nhưng ở Yến Quốc, Yến Hoàng đã thừa nhận thân phận của Ngu Từ Minh, mình làm sao có thể giao ra?

Tuy nói đứng trên góc độ của Tấn nhân, Ngu Từ Minh đúng là Hoàng Đế cõng rắn cắn gà nhà, nhưng chỉ có trẻ con mới đi phân chia cái gì người tốt kẻ xấu.

- Chủ thượng, kéo dài thời gian đi.

Lương Trình mở miệng nói.

- Trừ phi chủ tướng đối diện là một kẻ ngu si, bằng không sẽ không tin.

Trịnh Phàm nói.

- Vạn nhất đây thật sự là một kẻ ngu si thì sao?

- Được rồi.

Trịnh Phàm đem thân thể rời khỏi lỗ châu mai hô:

- Ta cần xin chỉ thị của Hoàng Đế Bệ Hạ Đại Yến ta!

Dư thừa, cũng không cần thiết nhiều lời, bởi càng nói càng sai.

Tên quan văn này cũng không phải người hiền lành, nói:

- Vậy chúng ta lẳng lặng chờ tin vui đi!

Tên quan văn kia nói hết, kéo dây cương bắt đầu trở về.

Tư Đồ gia bên kia rốt cuộc có tin tưởng kế hoạch hoãn binh này hay không, phòng chừng không tin tưởng, bởi khi nhánh nhân mã kia rời khỏi cửa trại, bên kia đã bắt đầu chặt cây cối phụ cận chuẩn bị chế tạo công cụ công thành.

Nếu đây chỉ là bảo trại phổ thông, thời điểm trú quân bên trong không nhiều, kỳ thực dưới đội Cung Tiễn thủ áp chế, lại một đội quân tiên phong leo lên thành, cũng có thể đánh hạ rồi.

Nhưng tòa bảo trại này không tính nhỏ, mà bởi trước đó vài ngày, chiến sự người Yến vào Tấn Quốc, vì mưu cầu tự vệ, chủ nhân trước đây của bảo trại này từng chuyên môn gia cố thêm cao hơn, bây giờ binh mã bên trong bảo trại Trịnh Phàm cộng thêm hai, ba trăm thân binh của Ngu Từ Minh mang tới, không tính thanh niên trai tráng dân phu bên trong, tính sơ sơ đã hơn hai ngàn binh.

Tư Đồ gia hung hăng thế nào, trừ phi trực tiếp dùng thi thể nhân mã của mình chồng thành thang lên công thành, bằng không sẽ không đần độn trực tiếp hạ lệnh công thành.

- Lúc trước ở Càn Quốc, đối mặt với loại tường thành này, cũng vô cùng đau đầu, hiện tại tường thành đứng về phía chúng ta, đối phương đều là kỵ binh, ngược lại cũng thoải mái.

Trịnh Phàm cười, trêu gheo Lương Trình nói.

- Chủ thượng nói phải, sau này trong quân đội của chúng ta, cần bộ đội chuyên công phá thành, hơn nữa quy mô không thể thiếu, lúc phá thành cần dùng tới.

- Ừm.

Lúc này, người mù yên lặng từ phía dưới lên tới thành lầu, đi đến chỗ Trịnh Phàm.

- Người mù Bắc, ta hỏi ngươi vẫn ở phía dưới bận công việc gì đây?

Trịnh Phàm hỏi.

Có chuyện lớn, các Ma Vương một người có nhiệm vụ riêng của mình, ban đầu người mù Bắc ở phía dưới động viên lòng người, nhưng chuyện này đã sớm kết thúc, từ lúc đó đến lúc đêm, hắn mới tới.

Nói thật, tuy nói Trịnh Phàm cũng nắm được bên trong các Ma Vương, người biết đánh trận nhất chính là Lương Trình, nhưng lúc không có tên người mù bên cạnh, cảm giác vẫn đúng là mất đi chút an toàn.

- Chủ thượng, lúc trước thuộc hạ xoay chuyển vài vòng chỗ thân binh Tấn Hoàng, thu chút thông tin.

- Ồ? Làm sao rồi?

Trịnh Phàm tò mò hỏi.

- Thuộc hạ cảm giác, có một chút vấn đề.

- Vấn đề?

- Đúng vậy, sau khi Tấn Hoàng tách ra cùng chúng ta, một trạm đêm nay của hắn hẳn là hẳn là Tín Túc thành, sau đó trạm tiếp theo mới trở về kinh đô, phong quốc.

- Sau đó thì sao?

Trịnh Phàm bỗng nhiên cảm giác được chuyện có vẻ không ổn.

- Tín Túc thành có người của Yến Quốc ta, hơn nữa còn do một tên quan Tổng binh dưới trướng Tĩnh Nam Hầu trấn thủ, nhưng thuộc hạ hỏi dò những thân binh kia mới biết được, khi bọn họ sắp đến Tín Túc thành, quân đội Tư Đồ gia từ bên ngoài Tín Túc thành bỗng nhiên giết tới, không để cho đội ngũ bọn hắn đi vào Tín Túc thành.

- Thế thì tốt, nói rõ chuyện chúng ta bên này, coi như người của chúng ta không gửi tin tức ra, Tín Túc thành bên kia khẳng định sẽ gửi tin tức cho Yến quân.

Người mù Bắc lắc đầu nói:

- Không phải, chủ thượng, ý của thuộc hạ là, nếu Tín Túc thành vẫn trong tay Yến quân, vậy trước mắt nhánh quân đội Tư Đồ gia này làm sao lặng yên không một tiếng động tới gần Tín Túc thành mà không bị phát hiện?

Người mù Bắc dừng một chút, nhìn Trịnh Phàm tiếp tục nói:

- Hơn vạn kỵ binh, nếu đi ngang dọc dưới thung lũng hoang dã, ngược lại có thể ẩn dấu được, coi như lúc trước Trấn Bắc Hầu và Tĩnh Nam Hầu vào Tấn Quốc, nhìn như một nước cờ tuyệt vời, nhưng nếu không có Tấn Hoàng tự mở Nam Môn Quan dẫn Yến quân tiến vào, nếu thật sự muốn đánh tới, Hách Liên gia và Văn Nhân gia bên kia nhất định sẽ biết đồng thời chuẩn bị ứng đối, càng không thể xuất hiện kết quả cuộc chiến lật đổ hai đại gia tộc Tấn Quốc được.

Nơi đến chỗ này, người mù Bắc nhìn về phía Lương Trình, hỏi:

- A Trình, ngươi nói, cái này có kỳ quái hay không?

- Tấn địa thay đổi, lòng người chưa thu, lúc này mới có Tư Đồ gia khởi binh, cử chỉ Tam Tấn hô hào, trực tiếp hình thành quy mô. Nhưng nếu Tín Túc thành không bị phá, muốn đem hơn vạn kỵ binh mai phục tại phụ cận Tín Túc thành, gần như không thể nào làm được. Tĩnh Nam quân dưới trướng Tĩnh Nam Hầu, lấy quân kỷ làm trọng, một nhánh quân đội như vậy không thể xuất hiện tình huống lơ là bất cẩn, phạm vào loại sơ sẩy này.

Trịnh Phàm xoa xoa huyệt thái dương, hỏi.

- Cho nên, ý của các ngươi là, Tấn Hoàng này vốn là món đồ do Yến Hoàng tặng cho Tư Đồ gia? Yến Hoàng và Thiếu chủ Hoàng Đế Tư Đồ gia kia, kỳ thực đã đạt thành giao dịch ngầm?

Nếu đúng như vậy, vậy hiện tại mình đang làm gì thế?

- Chủ thượng, kỳ thực vẫn còn một loại khả năng khác.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!