Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 407: CHƠI ĐÙA

Lương Trình mở miệng nói.

- Ngươi nói đi.

- Mấy chục năm qua Tín Túc thành có một nhánh binh mã thường trú, chính là do Văn Nhân gia đem ra quản chế kinh đô, trước mắt thành trì đã bị Yến quân nắm giữ. Thay dòng suy nghĩ đến đây, nếu không phải Yến Hoàng và Tư Đồ gia không đạt thành giao dịch đem Tấn Hoàng biến thành thẻ đánh bạc, Yến quân tại Tín Túc thành không có ý nhường… Như vậy chỉ có khả năng, binh mã Tư Đồ gia này vẫn ẩn giấu tại phụ cân Tín Túc thành, mà đồn kỵ Yến quân vẫn chưa dò xét đến địa phương này.

Trịnh Phàm lập tức hồi đáp:

- Giấu ở kinh kỳ?

- Chỉ có nơi đó, có thể giấu binh mà không bị Yến quân ở Tín Túc thành phát hiện, mà đợi đội ngũ Tấn Hoàng chuẩn bị đi vào Tín Túc thành, sớm cẩn thận ước định thời gian, kỵ binh từ kinh đô sớm lao ra. Cứ như vậy, coi như Yến quân tại Tín Túc thành phát hiện bọn họ, trong lúc nhất thời cũng không có biện pháp ứng đối.

Trịnh Phàm "Ha ha" một tiếng, nói:

- Cho nên, đây là do Tấn Hoàng tự biên tự diễn bắt mình chơi đùa?

- Cái này chưa chắc, không quản Yến Hoàng ném hắn làm giao dịch với Tư Đồ gia, hay tự hắn diễn trò hề gì, chúng ta không có nghĩa vụ cầm mệnh người mình điền hố.

Trịnh Phàm phả ra hơi khó, đưa cho người mù hút một cái, sau đó nguyên bản hai người dựa vào ụ tường ngồi, hiện tại tất cả đều ngồi xổm xuống ụ tường.

Hiện tại đêm muộn, thời hiện đại, trời tối ở trên chiến trường hút thuốc đó là cách làm tín hiệu, vào thời cổ đại, kỳ thực không khá hơn bao nhiêu, thời cổ đại không có đồ vật như súng ngắm, nhưng không thiếu thần xạ thủ, đặc biệt biết cách đem khí huyết truyền vào mũi tên rồi bắn ra, tầm bắn và lực sát thương đều vô cùng khủng bố.

Trước đây Trịnh Phàm không có chuyện gì làm, luyện tiễn với A Minh, tự nhiên biết rõ điều này.

Vị chủ thượng và vị Ma Vương này, trước giờ đều coi trọng mạng sống của mình, chắc chắn sẽ không đùa giỡn, rốt cuộc phụ cận trận tuyến thường bố trí trạm gác ngầm và xạ thủ, đây là vốn là một loại ước định đã thành hiểu ngầm.

Cho nên, hướng tàn thuốc xuống, hai người cứ cong cái mông như thế, đốt thuốc.

- Chủ thượng định làm thế nào?

- Nếu Tín Túc thành bên kia khẳng định có vấn đề, kết quả không phải A chính là B, còn tính toán mưu tính cái gì, chờ một lúc quất xong điếu thuốc này, ta trực tiếp xuống tìm vị Hoàng Đế kia, đi thẳng vào vấn đề hỏi.

- Chủ thượng, nếu Yến Hoàng cố ý ném hắn đi giao dịch, như vậy hẳn không muốn để mình dính bất luận nhân quả và hoài nghi, muốn dùng phương thức hợp lý nhất tiễn hắn đi. Nếu chúng ta đã tiếp nhận hắn, lại ném hắn ra ngoài, há không phải cố ý bôi đen mặt của Yến Hoàng sao? Cái này càng khiến Yến Hoàng phẫn nộ và lúng túng hơn so với việc Yến Hoàng tính sai.

Trịnh Phàm nhìn người mù Bắc hỏi:

- Người mù, ngươi chưa từng thấy Cơ Nhuận Hào.

- Ừm.

- Nói như vậy, vị Hoàng Đế này là người cực kỳ kiêu căng tự mãn, tuy nói chơi chính trị là chơi bẩn, nhưng người ta chẳng đáng dùng loại thủ đoạn này, trước tiên dụ gỗ Tấn Hoàng, lại để bán hắn trên đường đi về.

- Nếu chủ thượng từ góc độ này phân tích mà nói, thuộc hạ tín phục.

- Nếu cái này do Tấn Hoàng tự biên tự diễn làm…

Trịnh Phàm phun ra một vòng khói, cau mày nói:

- Vấn đề là, coi như nói trong chính trị không có kẻ địch và bằng hữu vĩnh viễn, nhưng lúc này hắn và Tư Đồ gia câu thông làm gì, Tư Đồ Lôi đã đăng cơ kiến quốc rồi.

- Chủ thượng, thuộc hạ cảm thấy, nếu như dựa theo lối suy nghĩ này mà nói, nếu chuyện này do Tấn Hoàng thôi thúc, như vậy trong đó hẳn có một phân đoạn nào đó, khiến Tấn Hoàng xảy ra biến cố.

Nói xong, người mù đưa tay chỉ phía trước, tiếp tục nói:

- Vào buổi tối, bên ngoài có mấy ngàn kỵ tới, đại quân Tư Đồ gia bên ngoài đã vượt qua một vạn năm ngàn sắp tiếp cận hai vạn, đây không phải trận chiến Tấn Hoàng có thể tạo ra.

- Nghe nói sau khi Hách Liên gia và Văn Nhân gia bị hủy diệt, không ít quân đầu Tấn quân đầu nhập dưới trướng Ngu Từ Minh?

Trịnh Phàm phân tích nói.

Nghe nói như thế, Lương Trình mở miệng nói:

- Chủ thượng, sĩ khí binh mã bên ngoài rất thịnh, không giống bại binh chắp vá lại.

- Tính toán một chút, không phân tích, phân tích đến đau não, nếu trong này chắc chắn có vấn đề, chờ một lúc nữa ta trực tiếp xuống hỏi, chờ trực tiếp, không để hắn loang quanh lòng vòng gì.

Nói hết, Trịnh Phàm bóp nát tàn thuốc, nói với Lương Trình:

- Ngươi ở trên thành quan sát, chú ý Tấn nhân tập kích.

- Vâng, chủ thượng.

Một khi cục diện loạn xạ một đoàn, phương thức tốt nhất kỳ thực không quan tâm, trực tiếp để nó cắt ra từ bên trong.

Nguyên bản đám thân binh hộ vệ bên người Tấn Hoàng, phần lớn đã bị điều lên tường thành, cho nên lúc Trịnh Phàm dẫn gần trăm giáp sĩ lại đây, bên người Tấn Hoàng kỳ thực chỉ có hai tên hộ vệ và thêm hai người thị nữ.

Đúng vậy, lão chủ bảo trại này không thay đổi tập tính, tiếp tục đưa cháu gái.

Hơn nữa Trịnh Phàm còn phát hiện, quy cách này còn cao hơn chính mình, trước kia mình đến, hắn chỉ đưa một cháu gái làm ấm giường, bên này trực tiếp đưa hai.

Đương nhiên, điều này cũng có thể hiểu được, tuy nói Hoàng tộc Ngu thị đã sớm hữu danh vô thực, Tấn nhân không biết Tấn Hoàng cũng cực kỳ lâu, nhưng người ta rốt cuộc vẫn là Hoàng Đế chính quy.

Đối với loại tiểu cường hào như chủ bảo trại này, có thể nịnh bợ được Tấn Hoàng, cho dù không vì mục đích xin hắn quyền thế.

Ừm, Tấn Hoàng cũng không dư thừa bao nhiêu quyền thế, nhưng cho mình thêm hai, ba đứa cháu ngoại là hoàng tử, cũng là mua bán có lời rồi.

Không chờ thông báo, Trịnh Phàm đi thẳng vào, hai tên hộ vệ muốn ngăn cản, lại bị giáp sĩ bên người Trịnh Phàm mạnh mẽ ngăn lại, tư thế không lời trực tiếp động thủ, cảnh này khiến hai hộ vệ không dám lỗ mãng.

Chờ lúc Trịnh Phàm đi vào, nhìn thấy Tấn Hoàng đang uống cháo, vào lúc này, hắn vẫn duy trì nét tao nhã thuộc về mình.

Nhưng phần tao nhã này, lại khiến Trịnh Phàm cảm giác hắn rất “Giả tạo”.

Toàn bộ tứ đại Đế Quốc phương đông, người có thể gặp qua ba vị Hoàng Đế, có thể nói hiếm như lá mùa thu, Trịnh Phàm đã gặp, hơn nữa còn nói chuyện nhiều.

So sánh lẫn nhau mà nói, Yến Hoàng bá khí thiên thành, Càn Hoàng hào hiệp thoải mái, đều là một loại biểu hiện được "Luyện" đến mức tận cùng.

Bọn họ khả năng ở một mức độ nào đó rất tương tự, đó chính là đều rất hiền hoà, nguyên nhân căn bản do bọn họ rất tự tin, không cần cố ý bưng cái giá bày ra tư thái uy nghiêm, tuyên cáo thân phận của mình.

Nói cách khác, không ai nguyện ý sống giả tạo mỗi ngày? Không mệt sao?

Nhưng Tấn Hoàng không giống, hắn rất giả, bởi vì từ lúc hắn kế vị, về mặt ý nghĩa, chưa chân chính trải qua cảm giác là Cửu Ngũ chí tôn.

Người càng chột dạ, mới càng khát vọng dùng phương thức này, biểu hiện ra bê ngoài.

Thấy Trịnh Phàm đi vào, Tấn Hoàng hơi nghi hoặc một chút thả chén cháo xuống, nói:

- Trịnh tướng quân dùng qua bữa tối chưa?

Vào lúc này, hắn còn muốn chiêu hiền đãi sĩ.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!