Trịnh Phàm không thích cái này, nếu lúc trước hắn không biết cái gì, ngược lại đồng ý phối hợp Tấn Hoàng chơi đùa.
Nhưng hiện tại, hắn không có hứng thú kia.
- Đi ra ngoài.
Trịnh Phàm nói rất đông cứng.
Mắt của Ngu Từ Minh hơi híp một hồi, phất phất tay, ôn hòa nói:
- Đều đi ra ngoài đi.
Rất nhanh, trong phòng chỉ còn lại mỗi Trịnh Phàm và Tấn Hoàng hai người.
- Trịnh tướng quân có chuyện gì muốn nói với Trẫm?
Trịnh Phàm ngồi xuống xếp bằng trước mặt Tấn Hoàng, đúng lúc này, Trịnh Phàm xác thực cảm nhận được một loại đối xử dưới mức độ quyền lực ngang nhau.
Yến Hoàng, Càn Hoàng thậm chí là nam bắc hai hầu, lúc ở trước mặt mình, không phải giả tạo gì, thường thường cười mắng trêu chọc, có vẻ rất thân thiết.
Nhưng càng như vậy, trái lại càng khiến Trịnh Phàm nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng.
Mà trước mắt lúc đối mặt với Tấn Hoàng, Trịnh Phàm cảm giác mình rất làm càn, đây không phải đi bắt nạt vị Hoàng Đế hữu danh vô thực này sao?
Xét đến cùng, mình cũng là người mang tính thành kiến.
- Có chuyện quan trọng, bản tướng quân muốn nói rõ ràng với Bệ Hạ.
- Trịnh tướng quân mời nói.
- Đội ngũ của Bệ Hạ, lúc ở bên ngoài vùng ngoại ô Tín Túc thành bị loạn quân Tư Đồ gia đuổi theo?
- Đúng.
- Bệ Hạ hẳn nắm được, bên trong Tín Túc thành có một nhánh quân đội do Tĩnh Nam quân Đại Yến ta đóng, Tĩnh Nam quân chính là quân tinh nhuệ của Đại Yến ta, quân kỷ nghiêm minh, gần như không có khả năng xuất hiện chỗ sơ xuất và lười biến như vậy.
- Trẫm biết.
- Ta nói thẳng, Bệ Hạ, ta bây giờ hoài nghi, ngài bị Yến Hoàng đưa đi làm lễ vật cho Tư Đồ gia.
Tấn Hoàng nghe nói như thế, sửng sốt một chút, tựa hồ không thể nào tiếp thu được cách đi thẳng vào vấn đề như vậy, có điều hắn rốt cuộc vẫn là Hoàng Đế, khả năng thích ứng cao, chỉ hơi hơi kinh ngạc một chút, sau đó lập tức nói:
- Làm sao Trịnh tướng quân biết được?
- Tín Túc thành không thể xuất hiện đại quân kẻ địch bên ngoài mà không có phản ứng gì, ta chỉ có thể đoán theo hướng này.
- Vậy ý của Trịnh tướng quân là gì? Tướng quân thu nhận giúp đỡ Trẫm, chẳng phải làm hỏng mưu tính của Yến Hoàng nhà ngươi?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:
- Trên thực tế, nếu Bệ Hạ ngày đã gặp qua Hoàng Đế Bệ Hạ nhà ta, hắn nắm được Hoàng Đế Bệ Hạ nhà ta là hạng người gì, bản tướng quân chưa nhận được thông báo, nhìn thấy ngài bị truy đuổi, thu nhập giúp đỡ ngài, coi như làm hỏng mưu tính của Bệ Hạ ta, Bệ Hạ nhà ta cũng không vì chuyện này mà trách phạt ta.
- Cái này chưa chắc, Đế Vương tâm, tựa như biển sâu.
- Khả năng Bệ Hạ vẫn không hiểu ta, Tam hoàng tử Đại Yến chính là bị ta tự tay phế bỏ.
Trịnh Phàm cũng cảm thấy chơi vui, chuyện Tam hoàng tử bị mình phế bỏ, đã gán nhãn mác lên thương hiệu Trịnh Phàm hắn, thỉnh thoảng lại lấy ra cảm giác lại một hồi.
- Nếu Trịnh tướng quân thành khẩn như vậy, nếu thật sự như vậy, Trịnh tướng quân dự định làm sao khắc phục hậu quả?
- Khó.
Trịnh Phàm cảm khái nói.
- Đúng vây, rất khó.
Bởi vì có quá nhiều người nhìn thấy, muốn giết người diệt khẩu, căn bản diệt không xong.
- Có điều, ta có một ưu điểm.
- Nguyện nghe tường tận.
- Ta thích suy nghĩ mọi chuyện về hướng tốt đẹp.
Tấn Hoàng há mồm:
- Thói quen tốt!
- Nếu như việc này không phải do Bệ Hạ nhà ta sắp xếp?
- Vậy thì ai sắp xếp? Không thể là Trẫm chứ?
Trịnh Phàm nghe xong cái này hỏi ngược lại, khóe miệng mang theo mỉm cười, nhìn chằm chằm Ngu Từ Minh.
Ngu Từ Minh cũng mỉm cười, nhìn Trịnh Phàm.
Giây lát, Ngu Từ Minh gật đầu nói:
- Ô, không phải đúng dịp, do Trẫm làm.
Ngu Từ Minh thừa nhận rồi.
Trịnh Phàm yên lặng đem bội đao đặt ở bên người, đồng thời trong lúc lơ đãng đưa tay mò Ma Hoàn trong ngực một hồi, nói:
- Sở trường của Bệ Hạ là gì?
Vị Tấn Hoàng này, đúng là người biết dằn vặt bản thân.
Đầu tiên bản thân phản bội quốc gia, sau đó lại tự mình thiết kế mọi chuyện để mình bị truy sát.
Loại tình tiết này đặt trong phim truyền hình, quả thực chính là đoạn buồn cười ngốc ngếch.
- Nếu Trịnh tướng quân đã thành khẩn công bằng như vậy, Trẫm sẽ không giấu giấu diếm diếm, đại quân ngoài thành kia, sớm nhận ý chỉ của Trẫm mai phục tại kinh đô. Mà Yến quân tại Tín Túc thành, cũng không dám vào kinh đô tra xét.
Mọi chuyện, đã được giải thích!
Trịnh Phàm đối với chuyện này, cảm thấy rất hứng thú.
Kỳ thực, nếu như mình chỉ là một tên quan Thủ bị phổ thông đi nhậm chức mà nói, vẫn có thể trở thành con rối để người ta điểu khiển, bị chơi đùa xoay vòng, còn tưởng rằng thiên hạ rớt xuống muội muội Tấn Hoàng để mình chiếm tiện nghi.
May các Ma Vương dưới trướng mình mỗi người đều là cáo già trong cáo già, đúng lúc phát hiện điểm không đúng.
Tấn Hoàng thở dài, ngón tay đặt trên bàn gõ gò, nói:
- Không gì khác, cầu sống trong tai nạn.
- Ai muốn giết ngài?
Trịnh Phàm hỏi.
- Trịnh tướng quân, kỳ thực cõi đời này có chút người, không phải vì mệnh mà sống. Kiếm khách vì kiếm mà sống, văn nhân vì thơ ca văn chương mà sống, thân là Đế Vương, nếu triệt để trở thành vật trang trí, vậy sống sót còn ý nghĩ gì nữa?
Tấn Hoàng nhìn Trịnh Phàm sâu sắc nói:
- Trịnh tướng quân, đạo lý này, ngài hiểu không?
- Ăn để sống, mà không phải sống để ăn.
Nghe nói như vậy, con mắt Tấn Hoàng nhất thời sáng lên, chợt cảm thấy một loại cảm giác như gặp được người tri kỷ, trong lòng không khỏi hơi hối hận, hối hận hắn sớm một chút có thể giao hảo với đối phương, dọc theo con đường này, hắn cũng không cô quạnh đến vậy.
Có điều, trong lòng Tấn Hoàng vẫn còn một tầng lo ngại, lúc trước biểu hiện trên tường thành và biểu hiện bây giờ của vị tướng lĩnh người Yến này, hoàn toàn để hắn cảm giác như hai loại người khác nhau.
Kỳ thực, vào lúc này bất luận Trịnh Phàm, hay Tấn Hoàng, lúc nhìn đối phương, đều có một cảm giác như rơi vào trong sương mù.
- Việc đã đến nước này, kính xin Bệ Hạ nói rõ, rốt cuộc trên chiến trường đao thương không có mắt.
Ngươi chơi âm mưu quỷ kế, chơi cái gì chính trị mưu mô gì, ngươi có thể đi chơi, ngươi làm tai họa đến bách tính Tấn Quốc, ta ngược lại không quan tâm, nhưng ngươi muốn để lão tử chôn cùng ngươi, vậy xin lỗi, lão tử không chơi đùa đâu?
- Trịnh tướng quân hẳn nắm được, Trẫm tự mở Nam Môn Quan, sở cầu chính là cái gì, đơn giản chỉ là một chữ “Sống”, Trẫm vốn định nhờ người Yến nâng đỡ, tuy rằng trên sử sách sẽ không tốt đẹp lắm, nhưng tôn nghiêm sống tiếp, cũng không sao.
Tấn Hoàng dừng một chút, lại nói tiếp:
- Ta nghĩ nếu người Yến các ngươi muốn duy trì sự thống trị vững chắc ở Tấn Quốc, nhất định phải nâng đỡ Trẫm, chỉ cần Bệ Hạ nhà ngươi có hùng tâm quét ngang phương đông, nhất định phải đối xử tử tế với Trẫm.
- Xác thực như vậy.
- Nhưng Tư Đồ gia đăng cơ, kiến quốc rồi.
- Cho nên?
- Tam Tấn chi địa, tác dụng của Trẫm, đơn giản có ba, một là để Quân Chủ các nước nhìn một cái, đầu hàng Yến Quốc vẫn có thể đảm bảo cơm no áo ấm. Hai là động viên lòng người Tam Tấn. Ba là, áp chế Tư Đồ gia, Trẫm chính là Tấn Hoàng chính quy, Tư Đồ gia thân là gia thần, trên danh nghĩa chính thống, vẫn bị áp chế.
-----------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)