Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 409: ĐỊCH TẬP

Tấn Hoàng dừng lại, nhìn Trịnh Phàm, tiếp tục nói:

- Lần này người Yến các ngươi chinh phạt, còn vận dụng Trấn Bắc quân xuất chinh, bây giờ chính là thời điểm tu dưỡng, lúc này tự nhiên không muốn khai chiến với Tư Đồ gia thế lực có căn cơ sâu nhất bên trong Tam Tấn.

Tấn Hoàng dừng lại, trầm giọng nói:

- Nhưng mà, lão Tư Đồ gia chủ bỗng nhiên qua đời, Tư Đồ Lôi đăng cơ kiến quốc, nhìn như là một chiêu cờ cấp tiến, nhưng gián tiếp xóa đi phân nửa sự tồn tại của Trẫm.

Trịnh Phàm khẽ cau mày.

- Người Yến các ngươi từng mặc cả với Tư Đồ gia, nếu Tư Đồ gia chịu hàng, quy thuận Yến Quốc, có thể bảo lưu phong quốc, Yến Quốc có thể thừa nhận địa vị quốc chủ của hắn. Lão Tư Đồ gia chủ trực tiếp từ chối, hắn nói mình là Tấn nhân, không làm chó săn cho người Yến... Sau đó… Hắn chết rồi!

- Giao dịch, đạt thành với Tư Đồ Lôi?

Tấn Hoàng gật gù nói:

- Xác thực như vậy, người Yến các ngươi muốn, chính là Tam Tấn chi địa vững vàng, để Tư Đồ gia đăng cơ kiến quốc, triệt để chia nhỏ Tam Tấn chi địa, rất phù hợp với suy nghĩ của người Yến các ngươi. Nhưng như vậy, Trẫm làm sao xử sự? Nguyên bản Trẫm còn tưởng rằng hùng tâm Yến Quốc các ngươi rất lớn, nhất định phải nuốt trọn Tam Tấn mới bỏ qua, hiện tại chỉ lướt qua rồi thôi.

Ngươi vốn là Hoàng Đế Tấn Quốc, không quản thế nào, về mặt pháp lý ngươi đều đại diện cho Tấn Quốc chính thống, tuy rằng kinh đô không lớn, đất đai chỉ có một quận, nhưng tối thiểu vẫn duy trì sức ảnh hưởng nhất định.

Hiện tại Tư Đồ gia đăng cơ, tỏ rõ không tiếp thu người Hoàng Đế như ngươi, nếu Yến Quốc còn muốn thừa thế xông lên tiêu diệt Tư Đồ gia nhất thống Tấn Quốc, hoàn toàn có thể tiếp tục đánh chiêu bài của hắn.

Nhưng vấn đề là, lần này Yến Quốc đại chiến, vận dụng mấy trăm ngàn kỵ binh, đã đào hết sạch của cải, đang chuẩn bị nghỉ ngơi lấy sức một quãng thời gian, nhìn Trấn Bắc Hầu đã mang theo Trấn Bắc quân chạy về Bắc Phong quận, đã chứng minh hết thảy.

Đây hẳn trong thời gian ngắn không muốn đánh tiếp, trước tiên muốn tiêu hóa thành quả thắng lợi, cũng bởi vậy, triều đình Yến Quốc thậm chí đạt thành thỏa thuận với Tư Đồ gia, ngươi cứ việc đi kiến quốc, chúng đồng thời quên việc Tấn địa phân chia.

Loại bố cục ngầm thừa nhận này, khiến Tấn Hoàng cực kỳ lúng túng rồi.

- Bệ Hạ làm như vậy, vì muốn Tư Đồ gia và Yến Quốc dấy lên đại chiến?

Tấn Hoàng gật gù, cảm khái nói:

- Chỉ vì tự vệ mà thôi.

Tấn Quốc thái binh, đối với vị Hoàng Đế này mà nói, là cục diện cực kỳ bất lợi, chỉ khi nào Tấn Quốc tiếp tục đánh trận, tiếp tục rung chuyển, hắn mới có lý do để tồn tại.

Thậm chí, còn có cơ hội đục nước béo cò.

Trịnh Phàm đột nhiên cảm giác vị Tấn Hoàng trước này, rất tương tự Lý Phú Thắng, đầu óc tựa hồ đều có bệnh.

Vì chấp niệm của mình, có thể làm ra bất kỳ chuyện gì cực đoan.

Đầu tiên tự mình mở Nam Môn quan, sau đó mê luyến loại đánh cược này.

- Nói cách khác, binh mã bên ngoài chính là binh mã của Bệ Hạ?

- Sau khi Hách Liên gia và Văn Nhân gia bị tiêu diệt, ngược lại Trẫm thu nhận không ít kỵ sĩ Tam Tấn, làm phong phú Cấm quân một phen.

Cái này xem như thừa nhận rồi.

Trịnh Phàm đưa tay xoa xoa huyệt thái dương của mình, nói:

- Bệ Hạ, ta vẫn không rõ ràng mục đích thật sự của ngài là gì?

Bốc lên chiến hỏa? Chế tạo cục diện căng thẳng? Làm những chuyện lớn mà không có mục tiêu, chuyện cụ thể trái lại có vẻ không thiết thực.

- Bởi không có mục tiêu, cho nên mới muốn quấy đục đầm nước này, bằng không mãi mãi không có mục tiêu.

Đây là đáp án Tấn Hoàng đưa ra, trước tiên đảo loạn, sau đó tính tiếp.

- Há, như vậy sao?

Trịnh Phàm đứng lên.

Tấn Hoàng một lần bưng chén cháo lên, chuẩn bị tiếp tục uống cháo.

- Bệ Hạ, ngài cứ nói tất cả như vậy cho ta, chẳng lẽ không sợ ta dâng thư báo với Bệ Hạ chúng ta sao?

- Trẫm không sợ.

- Ta chính là người Yến.

- Trẫm vẫn là Tấn nhân, vẫn là Hoàng Đế của Tấn nhân, cũng không phải vì ngôi vị Hoàng Đế của mình mà tạo nên chiến sự, gây hại cho bách tính Tam Tấn.

- Không không không, không giống nhau, ta khá đơn thuần.

Tấn Hoàng cười cười nói:

- Hay là thế này đi, Trịnh tướng quân, ngươi muốn cái gì, trong lòng Trẫm tự nhiên nắm được, trong tình hình rối loạn, ngươi và ta có thể giúp đỡ nhau. Binh mã bên ngoài tạm thời không cần lo lắng, sau hai ngày vây thành, bọn họ sẽ tản đi. Phần công lao Trịnh tướng quân ngươi hộ giá, coi như lễ ra mắt, Trẫm tặng cho Trịnh tướng quân.

- Không phải…

Trịnh Phàm đột nhiên cảm giác thấy có chỗ nào không đúng.

- Trịnh tướng quân còn có chuyện gì?

Trịnh Phàm một lần nữa xoay người, nhìn Tấn Hoàng, nói:

- Bệ Hạ vừa mới nói qua, đại quân ngoài thành là nhân mã của Bệ Hạ?

- Đúng.

- Bệ Hạ, có thể theo ta lên tường thành một chuyến hay không?

- Lúc ngươi, người để Trẫm xuống nghỉ ngơi, chính là tướng quân ngươi.

- Lúc trước là lúc trước, hiện tại là hiện tại, có một số việc, ta cần xác nhận trước mới yên tâm.

Tấn Hoàng mỉm cười đứng lên, đi tới bên người Trịnh Phàm, nói:

- Vậy Trẫm theo tướng quân đi lên tường thành nhìn một cái, để Trịnh ái khanh yên tâm.

- Bệ Hạ, xin mời.

Trịnh Phàm cùng Tấn Hoàng đồng thời đi ra, hai người cách nhau một khoảng cách nhất định.

Sau khi ra ngoài, càng song song đi lên tường thành.

Tấn Hoàng nhìn lên trên lâu thành, cho dù buổi tối vẫn có giáp sĩ canh gác sẵn sàng đón tiếp quân địch, hơi áy náy nói:

- Để tướng quân và các dũng sĩ phải chịu mệt mỏi rồi!

- Cái này không quan trọng, coi như chiến sự không xuất hiện, thuần túy diễn võ cũng không tệ.

Hai tay Tấn Hoàng đặt trên tường thành, phóng tầm mắt tới phương đông, nói:

- Tướng quân biết người thống lĩnh quân đối diện là người phương nào không?

- Xin Bệ Hạ chỉ rõ.

- Hắn họ Ngu, gọi là Ngu Hóa Thành, là Đại tướng quân thân binh vệ của Trẫm.

- Ồ.

Mé, chưa từng nghe nói.

- Hắn kỳ thực văn võ song toàn, chỉ tiếc bị Trẫm liên lụy, vẫn không thể triển khai quyền cước, ngày sau Trẫm tự nhiên để hai ngươi gặp nhau.

- Tốt, tốt.

- Có điều thân ca ca hắn, Trịnh tướng quân hẳn nghe nói qua, hắn gọi là Ngu Hóa Bình.

- Không phải là…

- Người giang hồ xưng là Kiếm Thánh Tấn Quốc.

- Khặc khặc khặc. . .

Cái này đúng là nghe nói qua.

- Bệ Hạ, cho nên Kiếm Thành Tấn Quốc, là người Hoàng gia?

- Họ hàng xa, xa đến không thể xa hơn được nữa, nhưng rốt cuộc đều là họ Ngu.

- Thì ra là vậy.

Đúng lúc này, một đạo tiễn xạ bỗng nhiên lên không, mang theo thanh âm gào thét.

Trên tường thành Lương Trình lập tức hô to:

- Quân địch dạ tập, chuẩn bị nghênh địch!

Trong lúc nhất thời, bất luận giáp sĩ gác đêm hay ngủ gật, tất cả đều bị báo động, bắt đầu lao nhanh tới tường thành.

Trên tường thành, sắc mặt của Tấn Hoàng có chút tối tăm, nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:

- Trịnh tướng quân, đây rốt cuộc có ý gì?

- Kẻ địch dạ tập chuẩn bị công thành.

Trịnh Phàm hồi đáp.

Vừa rồi Tiết Tam bắn ra tên, thân là một tên thích khách chuyên nghiệp, Tiết Tam ẩn giấu dưới bảo trại, cho nên có phát hiện ra quân địch, sớm báo động trước.

Người khác có thể không tin, nhưng đối với các Ma Vương dưới trướng mình, Trịnh Phàm trăm phần trăm tín nhiệm.

- Hoang đường!

Tấn Hoàng quát lớn nói.

---------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!