Trịnh Phàm chẳng muốn nhiều lời với Tấn Hoàng, trực tiếp đè vai của Tấn Hoàng xuống, hai người đồng thời ngồi xuống.
Vèo vèo vèo!!!
Một loạt mũi tên từ bên dưới thành bắn tới.
Đi theo còn có tiếng la giết dày đặc.
Binh mã đối diện, thật sự dạ tập công thành rồi!
Nguyên bản Tấn Hoàng còn cho rằng Trịnh Phàm đang lừa gạt mình, nhưng thanh thế trước mắt không thể làm giả, trong lúc nhất thời vẫn chưa tỉnh mộng.
- Làm sao có khả năng. . . Làm sao có khả năng. . . Sao có thể có chuyện đó. . .
Lúc này, A Minh và Tứ Nương đã đi tới bên người Trịnh Phàm, đây là tiêu phối, bất cứ lúc nào trên chiến trường, bên người chủ thượng, ít nhất phải có hai Ma Vương trở lên bảo vệ.
A Minh nhìn Tấn Hoàng vẫn còn đang ngơ ngơ ngác nói:
- Làm sao rồi?
Trịnh Phàm yên lặng rút đao, nói:
- Hắn chơi quá đà!
Vào lúc này, đã không còn thời gian đi quản Tấn Hoàng đang hồn bay lạc phách, Tấn quân tiên phong bắt đầu leo lên tường thành.
Đây rốt cuộc không phải đại thành, sự thực đây chỉ là một tòa bảo trại được gia cố cao lên, đằng trước Tấn quân dùng lưỡi câu đi đầu, phía sau trực tiếp đem đao kiếm cắn trong miệng, hai tay tiến hành leo lên trên tường.
Tiến hành dạ tập, tự nhiên là tinh nhuệ bên trong tinh nhuệ, những Tấn quân này, mỗi tên đều hung hãn không sợ chết, nếu lưỡi câu bị chém rơi xuống, nhưng chỉ cần có thể đứng lên, sẽ tiếp tục leo lên.
Dù cho đối mặt mũi tên từ phía trên bắn xuống, những quân sĩ Tấn quân này đều không thèm để ý, người trúng tên ngã xuống, nhưng chỉ cần có thể tiếp tục hành động, tự nhiên sẽ một lần nữa bò lên tái chiến.
Quân sĩ Tấn quân phía dưới, mặc dù gặp bất lợi về địa thế, nhưng vẫn tiến hành bắn nhau với Yến quân trên tường thành, thậm chí còn yểm hộ cho đồng đội trèo thành.
- Đám gia hoả này bị điên đi, cưỡng hãn không sợ chết như vậy, tại sao vẫn bị hai vị Hầu gia diệt nửa quốc?
Trịnh Phàm không nhịn được mắng.
Bầu không khí trên chiến trường, muốn để người ta hào hoa phong nhã cũng khó, đặc biệt lúc Trịnh Phàm dùng một đao chặt đứt lưỡi câu trên ụ tường, một mũi tên trực tiếp bắn trúng ngực hắn.
Cũng may, có nhi tử thất bại ra sức, cho nên hắn vẫn chống đỡ được.
Nhưng Trịnh Phàm đúng là sợ hết hồn, đồng thời Tứ Nương và A Minh bên cạnh cũng sợ hết hồn.
Trịnh Phàm đưa tay, sờ sờ ván quan tài phía sau mình, trong lòng mới ổn định lại một chút.
A Minh lập tức đứng ở trước người Trịnh Phàm, lại bị Trịnh Phàm đẩy ra, rõ ràng môi còn đang run rẩy, vẫn như cũ hô:
- Tránh ra, để lão tử giết người!
A Minh thấy thế, cũng không cưỡng cầu nữa, mà cùng Tứ Nương một người một bên, bảo vệ hai cánh cho Trịnh Phàm.
Lý Phú Thắng đã nói, Trịnh Phàm muốn tiến giai, còn thiếu một khí, khí này muốn bổ khuyết, rất đơn giản, đó chính là giết người.
Cho nên, dù trong lòng hoảng sợ, nhưng Trịnh Phàm vẫn cắn răng chủ động lên tuyến đầu chém giết.
Tường thành bảo trại rốt cuộc không cao, rất nhanh có không ít bóng dáng Tấn quân xuất hiện trên tường thành.
Tuy nói phần lớn bọn họ vừa mới leo lên trên tường thành đã bị Yến quân dùng mã tấu dùng cung tên hay dùng trường mâu trực tiếp lật tung, nhưng cái bọn họ cần, đơn giản chỉ là giăng lưới khắp nơi.
Chỉ cần có thể đột phá được một điểm, chiếm cứ và chống đỡ một chỗ, tự nhiên có thể tiếp ứng đồng đội phía sau.
Mà, bọn họ tựa hồ cũng có sự chuẩn bị.
Không bao lâu, chỗ phía tây Trịnh Phàm, bỗng nhiên xuất hiện mấy chục Tấn binh trên người có thể phát sáng, bọn họ chỉ mặc giáp trụ của Tấn quân phổ thông, không hề bắt mắt chút nào, nhưng sau khi leo lên độ cao nhất định, trực tiếp vận chuyển khí huyết gào thét mà lên, hơn mười người không tiếc tính mạng xông về phía trước giết, đợi người tiếp theo lên, thật sự bị bọn họ quét dọn ra một khu vực trên tường thành.
- A a a a a! ! ! ! ! ! !
Lúc này, một tiếng rống to từ trên tường thành truyền đến, Phiền Lực trên người mặc giáp trụ như khối sắt khổng lồ nguyên khối, giống như Man thú vung vẩy đôi búa lớn, trực tiếp nghiền nát kẻ địch.
- Đi giúp A Lực!
- Chủ thượng, ta đi!
Lương Trình hô một tiếng, đồng thời xông qua.
Độ rộng trên tường thành bảo trại không lớn, độ rộng trên đại thành có thể chứa đựng vài chiếc xe ngựa đi song song tiến lên, tòa bảo trại trại này hiển nhiên không đáp ứng đủ tiêu chuẩn này, nhưng bởi vậy, không gian chật hẹp, trái lại cho Phiền Lực một ưu thế cực lớn.
Không cần chiêu chiếc gì, cũng không cần kinh nghiệm chém giết gì, trực tiếp đụng vào, một búa xuống, thế là xong việc rồi!
Mà có Lương Trình tiến hành yểm hộ bên người Phiền Lực, thể xác bản thân Lương Trình rất cường hãn, hai vị Ma Vương phối hợp cực kỳ ăn ý, một người xung phong lên trước, một người bổ đao xung quanh, đồng thời cảnh giác những Tấn quân có ý đồ tới gần ám hại Phiền Lực.
Mà lúc này, người mù Bắc trực tiếp hạ lệnh:
- Bắn cung!
Cung Tiễn thủ hai cánh và dưới tường thành lập tức giương cung lắp tên, tuy rằng trong lòng không rõ, nhưng vẫn cầm cung tên trong tay bắn ra.
Phốc! Phốc! Phốc! Phốc! ! !
Đinh đương đinh đương! ! !
Mũi lên bắn lên trên giáp sắt của Phiền Lực, phần lớn đều bị đẩy lùi, coi như có một ít bắn vào giáp trụ, nhưng da thịt Phiền Lực dày béo, cũng không sao.
Lương Trình thì cúi người đi, mượn phần lớn thân thể Phiền Lực chặn lại cho mình, tuy nói có hai mũi tên từ phía sau phóng chếch tới, một mũi tên bắn trúng cánh tay trái của hắn, một mũi tên bắn vào phía sau lưng, nhưng thứ nhất có giáp trụ phòng hộ trung hoà, thứ hai thể phách cương thi vốn cường hãn và rất cứng, cho nên cũng không đáng lo.
Trái lại Tấn quân bên kia, bởi vì muốn leo lên tường thành mà lại chú trọng tốc độ, cho nên đám cao thủ tinh nhuệ trong Tấn quân này không khoác trọng giáp, phần lớn đều mặc giáp da nhẹ mỏng, sức phòng ngự tự nhiên yếu hơn không ít, đối mặt với loạt tên bao trùm không phân địch ta này, nếu ngươi không chịu nhảy xuống thành, bằng không chỉ có nước chịu bắn.
Đối với binh mã thủ thành khác, tuyệt đối không thể làm ra loại hành động này, bởi khả năng kẻ địch còn chưa tan vỡ, quân ta đã tan vỡ trước rồi, coi như cố ý thả ra một mảnh tường thành để kẻ địch lao lên cũng không được, bởi cái này không khác gì tự tay tước vũ khí đầu hàng.
Chỉ có Trịnh Phàm bên này, sở hữu hai Ma Vương có thể phách cường hãn, mới dám chơi đùa kiểu này.
Hiệu quả tự nhiên vô cùng tốt, đợi lúc nữa Yến quân phụ cận đánh tới, lỗ hổng do Tấn quân mở ra lúc trước, lần này đã bù đáp lại.
Nhưng vào lúc này, thanh âm đồn tiễn lần thứ hai vang lên.
Lương Trình không lo được, tưa tay rút mũi tên trên vai mình ra, hô to:
- Tả Kế Thiên!
Trong ổ bảo, Tả Kế Thiên lập tức đứng dậy, ở bên người hắn có hơi hai trăm tên kỵ sĩ ngồi bên cạnh chiến mã.
- Lên ngựa!
Tả Kế Thiên xoay người lên ngựa, đồng thời mã tấu vung về phía trước một cái, hô:
- Xung phong!
- Răng rắc…
Lúc này cửa vào bảo trại đã được mở ra rồi.
Bên ngoài Tấn quân đều sửng sốt, nhưng rất nhanh, từ bên trong cửa truyền đến tiếng móng ngựa lao nhanh ra.
Hai trăm kỵ binh vọt thẳng ra ổ bảo, cầm trong tay mã tấu, chém giết Tấn quân đang công thành.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)