Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 411: TÌM CHỖ KHÁC LÀ ĐƯỢC

Trên tường thành, Trịnh Phàm vừa mới một đao chém lăn một Tấn binh có ý đồ leo lên, hắn nhìn về phía nhánh kỵ binh lao ra ngoài bảo trại, khẽ nhíu mày.

Có điều rất nhanh, hắn rõ ràng rồi.

Tiết Tam vẫn trốn trong đại doanh Tấn quân, đồn tiễn thứ nhất thông báo kẻ địch sắp dạ tập nơi này.

Đồn tiễn thứ hai, lại mang tin tức khác, đó chính là chủ tướng Tấn quân thấy binh sĩ phía trước không thể công thành, cho nên vào lúc này bọn họ hắn không thôi thúc công thành trên quy mô lớn.

Nói cách khác, vào lúc này Tấn quân ở trạng thái đầu đuôi tách rời, Lương Trình ra lệnh Tả Kế Thiên ra khỏi thành xung phong là quyết định chính xác.

Có điều loại quyết định này, cần xây dựng trên cơ sở năng lực điều tra của Tiết Tam, đổi thành người khác, nếu phát ra tín hiệu sai lầm, chỉ sợ Tấn quân có thể nhân cơ hội trực tiếp đoạt môn vào thành.

Cho nên, không phải mệnh hắn tốt, làm Xuyên Việt giả khổ sở, tay trắng dựng nghiệp, tự nhiên phải cho hắn nhân tài dưới trướng chứ?

Sau một phen xung phong, Tả Kế Thiên vẫn chưa ham chiến, đến đúng lúc tự nhiên đem binh lĩnh trở lại bảo trại.

Đại môn bảo trại, lần thứ hai khép kín, đồng thời ở phía sau còn được lấp lên thêm túi đá, túi cát.

Bầu không khí bình tĩnh, lần thứ hai xuất hiện.

Trịnh Phàm yên lặng lấy ra điếu thuốc, suy nghĩ một chút, vẫn không cong mông hút thuốc trên tường thành.

Sau khi xuống tường thành, Trịnh Phàm trực tiếp đi tìm một góc ngồi xuống, trong miệng vừa mới thả ra khói, lại phát nơi sâu xa góc này, có một người ngồi xuống.

Người này hai tay ôm đầu gối, tóc tai rối bời, ở nơi đó run cầm cập.

- Làm sao ngồi đây, không…

Trịnh Phàm còn tưởng đây là quân lính dưới trướng mình, đang chuẩn bị quát lớn, lại chợt phát hiện không đúng, đây không phải tiểu binh… Mà đây là Tấn Hoàng!

Lúc này Tấn Hoàng làm gì còn có nửa phần khí thế của Đế Vương?

Đây quả thực là hình tượng thời hậu thế, đại gia lắm tiền nhiều của đánh bạc thua đến táng gia bại sản chuẩn bị tìm cái chết.

Trịnh Phàm yên lặng mà hút thuốc, bên cạnh hắn, Tấn Hoàng vẫn đang yên lặng nghẹn ngào.

Kỳ thực, chuyện đến bây giờ, Trịnh Phàm vẫn không đoán được Tấn Hoàng vì nguyên nhân nào mới làm vậy?

Chẳng qua, đúng là hắn nghiện đánh bạc, vẫn ngây thơ cho rằng mình có thể thắng?

Yến Hoàng mượn đường phạt Tấn, một bên khác Càn Hoàng mượn người Yến đao róc xương liệu độc, Ngu Từ Minh hắn cảm giác bản thân cũng có thể chơi như vậy sao?

Không nhìn lá bài tẩy của người ta, xem ngươi có lá bài tẩy gì…

Giây lát sau, Tấn Hoàng hít sâu một hơi, bắt đầu thu dọn y quan của mình, tỉ mỉ điều chỉnh.

- Trịnh tướng quân, có thể mang túi nước đưa cho Trẫm không?

Trịnh Phàm cởi túi nước bên hông, ném cho Tấn Hoàng.

Tấn Hoàng cẩn thận từng li từng tí một đổ ra chút nước từ trong túi nước, sau đó bắt đầu vuốt phẳng tóc của mình.

Trịnh Phàm vừa nuốt mây nhả khói vừa nhìn Tấn Hoàng chỉnh trang lại.

Tấn Hoàng không để ý lắm, nghiêm túc chỉnh lý bản thân về sau, hắn từ từ đứng lên, chắp tay với Trịnh Phàm nói:

- Đa tạ Trịnh tướng quân đẩy lùi phản quân Tư Đồ gia, bảo hộ Trẫm chu toàn, bách tính Tam Tấn cũng cảm tạ ân đức của Trịnh tướng quân.

Trịnh Phàm cầm tàn thuốc trong tay, ném xuống mặt đất, cười cợt nói:

- Cái này là chức trách của ngoại thần.

- Vậy Trẫm đi về nghĩ ngơi trước.

- Bệ Hạ đi nghỉ ngơi đi.

- Khổ cực Trịnh tướng quân rồi.

Tấn Hoàng đi rồi, sống lưng rất thẳng, lại rất tiêu điều.

Cho người ta cảm giác rất khó hiểu, như thất tình rồi…

Lúc này Tứ Nương tìm đến đây, bắt đầu kiểm tra thân thể của Trịnh Phàm, Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nắm chặt tay của Tứ Nương, nói:

- Các ngươi bảo vệ rất chu toàn rồi, trên người ta không bị thương chút nào.

Lúc trước rốt cuộc không phải công thành trên quy mô lớn, Tấn quân chỉ thăm dò tính một hồi, thứ duy nhất tạo thành uy hiếp với hắn chỉ có mũi tên kia, nhưng cuối cùng vẫn bị Ma Hoàn cản lại.

- Chủ thượng, người vừa rồi là Tấn Hoàng sao?

- Ừm.

- Ngoài này, không phải nói là binh mã của hắn sao?

- Ai biết được, Ngu Từ Minh này, xác thực xem như là một nhân vật, nhưng không có cái mệnh kia. Sau lần này, lá bài tẩy của hắn đã không còn, rõ ràng bản thân giấu binh mã ở kinh đô, rõ ràng bỏ hết vốn liếng mời chào tàn binh, rõ ràng đó là thể đánh bạc lớn nhất của hắn… Hiện tại đã phản bội rồi. Ngày sau, hắn muốn làm cái linh vật cũng khó khăn rồi!

Tứ Nương nói:

- Nói cách khác, hắn đã vô dụng đối với chúng ta rồi?

- Không nghĩ ra còn tác dụng gì, mẹ nó, hiện tại muốn những thứ này cũng không có ý nghĩa gì, Thịnh Lạc thành ta đã không còn rồi!

Tâm Trịnh Phàm rất đau, tự mình rời khỏi Thúy Liễu bảo do bản thân tự kiến tạo, muốn đi kiến tạo căn cứ địa mới, ai ngờ đến chuyện, người vẫn chưa đến nơi, địa bàn đã mất rồi.

Hiện tại Thúy Liễu bảo hẳn bị Hứa Văn Tổ phân phối cho người khác, hắn không thể quay về rồi.

- Chủ thượng, địa bàn không còn, ta lại chậm rãi tìm là được, không cần vội!

- Ngươi ngược lại nhìn thoáng.

- Điểm này, nô gia vẫn nhìn thoáng được, trước đây mở thanh lâu, chịu phong ba bão táp, bởi vậy nô gia bị ngã không biết bao lần, cho nên nô gia đã quen thuộc từ lâu.

- Tứ Nương.

- Hả?

- Ta biết ngươi đang an ủi ta, nhưng lần sau ngươi có thể thay đổi thành ví dụ khác không?

Khởi gia lập nghiệp, ví dụ mở thanh lâu, tuy rằng trình độ nhất định mà nói rất thích hợp, nhưng thật sự khiến người ta cảm giác là lạ.

- Nô gia nói sai rồi!

- Không có gì.

- Đúng rồi, chủ thượng, lúc trước không phải ngài nói vị Tấn Hoàng này không cò tác dụng gì nữa sao?

- Hiện tại quan sát, kinh đô đã mất đi rồi, nếu lần này chúng ta bảo vệ tòa thành trì này thành công đợi viện binh tới giải vây, bước kế tiếp của hắn, hẳn là đi Lịch Thiên thành tới bên người Tĩnh Nam Hầu làm một cái linh vật. Nếu Yến Hoàng lại quả quyết một chút, trực tiếp để người ta triệu hồi về Yến kinh làm một An Lạc Công cũng không phải không thể.

Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:

- Rốt cuộc trước mắt Tư Đồ gia đã kiến quốc, cục diện Tấn địa chia ra làm hai đã đã biến thành hiện thực, tác dụng của Ngu Từ Minh, đã không đáng kể rồi. Nói như vậy, hành động vừa rồi của hắn có thể hiểu được, bởi kết cục của hắn đã bị định sẵn như vậy.

Tứ Nương nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Chủ thượng, nô gia nghe nói...

- Nghe nói cái gì?

- Nghe nói Thái hậu Tấn Quốc là một quả phụ vô cùng xinh đẹp.

Trịnh Phàm nghe vậy, thở dài, nói:

- Tâm thái của ngươi thật tốt!

...

Bên ngoài bảo trại, trong đại doanh Tấn quân.

Ngu Hóa Thành một thân nhung trang, đứng ở tên đài cao ngoài lều lớn, phóng tầm mắt quan sát tình huống bảo trại bên kia.

Sau giây lát, hắn hạ lệnh:

- Thu binh đi.

Lần này dạ tập thất bại, khả năng phản ứng của Yến quân trong bảo trại kia, vượt qua dự đoán của hắn, hơn nữa đối phương còn dám chống đỡ một làn sóng công thành, đồng thời còn thả kỵ binh đi ra xung trận, chỉ dựa vào những hành động này đã đủ chứng minh chủ tướng bên trong Yến quân kia, là một kẻ biết đánh nhau!

Hắn… Có chút khinh địch rồi!

- Trịnh Phàm. . . Trịnh Phàm. . .

Trong miệng Ngu Hóa Thành thì thầm danh tự này.

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!