Vào ban ngày, lúc đại quân tiến đến đây, bọn hắn bắt được một tên lính của bảo trại kia, từ trong miệng hắn biết được Yến quân kia thuộc nhánh nhân mã nào, chủ tướng là ai?
- Kiến Công huynh, người Yến tùy tùy tiện lôi ra một đạo nhân mã, đều khó đối phó!
Đứng bên người Ngu Hóa Thành, một vị tướng lĩnh, tên là Tư Đồ Kiến Công, là cháu trai Tư Đồ Lôi.
- Tuy nói Hách Liên gia và Văn Nhân gia dĩ vãng không lọt mắt, một nhà chỉ biết phô trương thanh thế, một nhà chỉ biết buôn bán, nhưng kỵ sĩ của Tam Tấn, gần mấy chục vạn đại quân bị người Yến trực tiếp tận diệt, cho nên không thể không nói quân đội người Yến cực kỳ thiện chiến.
- Kiến Công huynh, trước mắt Càn Quốc nguyên khí đại thương, Sở Quốc đang đoạt đích nội chiến, lần trước Trấn Bắc quân của người Yến đã bị điều đi hoang mạc chống Man tộc, vẫn chưa có bất kỳ động tĩnh gì. Tuy rằng có thể thấy được hiện tại người Yến không muốn đánh, muốn nghỉ ngơi lấy sức, nhưng nếu như thật sự khai chiến ngay lúc này, Đại Thành ta có thể chịu đựng được sao?
Càn Quốc không thể xuất binh, đánh chết cũng không dám xuất binh.
Vào lúc này Sở Quốc muốn xuất binh thôi cũng không được.
Một khi thật sự triệt để khai chiến, đây là cuộc chiến giữa một mình Đại Yến với Tư Đồ gia mới thành lập Đại Thành quốc.
- Sứ giả của Bệ Hạ, đã đi tới Yến kinh rồi!
Tư Đồ Kiến Công mở miệng nói.
Ngu Hóa Thành hơi thở phào nhẹ nhõm.
Phái ra sứ giả đi Yến kinh, có nghĩa bên này bọn hắn muốn cầu hòa.
- Hóa Thành huynh, có một việc, đệ vẫn rất khó hiểu.
- Nói tại sao ta biết mà theo Đại Thành?
- Đúng vậy.
- Ngươi cái gì cũng dám hỏi.
- Tư Đồ Kiến Công ta vốn là kẻ không biết giữ mồm giữ miệng, một ngày kia vị thúc phụ của ta đăng cơ, ta từng cười nói tòa Cung điện này làm quá tráng lệ, không hợp quy củ, khà khà.
Ngu Hóa Thành tò mò hỏi:
- Bệ Hạ đã từng phạt ngươi?
- Phạt, phạt ta đến nơi này.
Tư Đồ Kiến Công cười cợt:
- Cũng không phải nói lão ca ngươi làm người không được, mà nhắc đến trước đây, huynh đệ ta còn chưa biết nhau, lão ca ngươi đã làm rồi.
- Người đời nói ta tham phú quý cũng được, nói tham sống sợ chết cũng được, đầu hàng chính là đầu hàng, không phải nói nguyên do, bởi nó cũng không có ý nghĩa nữa.
- Lời này không sai, nhưng Hóa Thành huynh thật không sợ Kiếm Thánh đại nhân biết được việc về sau, cầm kiếm đến tìm ngươi sao?
Ngu Hóa Thành lắc đầu một cái.
Tư Đồ Kiến Công lại nói:
- Thúc phụ biết được tính khí của Kiếm Thánh đại nhân, nhưng bây giờ Đại Thành mới lập, ngày mai công phá bắt Ngụy đế trong tòa bảo trại này là chuyện đầu tiên, nếu Hóa Thành huynh có biện pháp, kính xin hướng Kiếm Thánh đại nhân chuyển mấy câu nói: Bách Lý Kiếm Càn Quốc là võ sư của Thái tử, Đại Thành quốc ta có thể xin Kiếm Thánh đại nhân làm Đế Sư của Thiên tử.
- Đế Sư?
Ngu Hóa Thành có chút bất ngờ.
Thiên địa quân thân sư, một chữ sư, không dễ dàng cho đi như vậy, đặc biệt là Đế Sư, cho dù không nắm thực quyền, nhưng chỉ riêng danh phận cao quý này thôi đã khó tưởng tượng nó trân quý thế nào.
- Thúc phụ nói rồi, con đường Võ đạo, đạt giả vi sư, thúc phụ rất kỳ vọng sẽ có một ngày được đến Kiếm Thánh đại nhân chỉ điểm.
Ngu Hóa Thành gật gù, ra hiệu tự mình biết rồi.
Tư Đồ Kiến Công lại nói:
- Tước vị của Hóa Thành huynh, ít ngày nữa sẽ xuống, kinh đô này trước đây của Ngu gia ngươi, sau này vẫn là của Ngu gia ngươi. Thúc phụ nói rồi, uống nước nhớ nguồn. Tư Đồ gia cùng Ngu gia vốn gắn bó, quan hệ như răng với môi, đơn giản hôm nay gió đông thổi bạt gió tây ngày khác gió tây lại ép gió đông thôi.
Tư Đồ Kiến Công dừng một chút, lại bổ sung:
- Thím ta vốn là nữ tử Hoàng thất Ngu gia, thúc phụ nói muốn lập xuống gia huấn, bắt đầu từ hắn, Hoàng hậu Đại Thành quốc, vĩnh viễn là họ Ngu.
- Đa tạ Bệ Hạ.
Ngu Hóa Thành khom mình hành lễ.
Tư Đồ Kiến Công lập tức chắp tay hướng đông, nói:
- Thánh cung an.
- Kiến Công huynh xuống nghỉ ngơi đi, ngày mai, tòa bảo trại này tự nhiên sẽ bị phá.
- Bản lĩnh Hóa Thành huynh, ta chịu phục, ta mang đến năm ngàn binh mã, Hóa Thành huynh cũng không muốn xấu hổ dùng, đánh trận mà, nào có người không chết, ta nhìn thoáng được.
Nói xong, Tư Đồ Kiến Công xoay người rời đi.
Ngu Hóa Thành lại ngẩng đầu nhìn một chút tinh không, sau đó mới xoay người đi vào lều lớn.
Bên trong đại trướng, có một nam tử mặc áo trắng, đang uống rượu một mình.
Nam tử mặc áo trắng này giống như mỹ ngọc Côn Luân, tản ra hoa hòe nhàn nhạt, cho người ta một loại cảm giác không chân thực.
Nhìn đối phương, Ngu Hóa Thành thở dài, vẻ mặt, có chút ai oán, chắp tay nói:
- Đại huynh.
Nam tử mặc áo trắng, phong thần tuấn lãng, chính là Kiếm Thánh Tấn Quốc, Ngu Hóa Bình.
Nhìn dáng dấp đệ đệ mình ai oán, Kiếm Thánh đại nhân cười nói:
- Trong lòng còn oán ta?
- Đệ đệ không dám.
- Oán thì oán, không gì không dám, kiếm của ta rời khỏi vỏ hướng về phía đệ đệ ta, ngươi sợ cái gì?
- Đệ đệ không dám.
Kiếm Thánh đại nhân chỉ chỉ Ngu Hóa Thành, nói:
- Xa lạ, nói chung là xa lạ rồi!
Kiếm Thánh đại nhân đứng dậy, đi tới trước mặt Ngu Hóa Thành, đưa tay, thay Ngu Hóa Thành thu dọn một hồi giáp trụ, sau đó bàn tay vỗ vỗ trên ngực Ngu Hóa Thành, cảm khái nói:
- Ngô đệ xác thực càng oai hùng rồi.
Ngu Hóa Thành cúi đầu.
Lúc trước, ở ngoài lều lớn, Tư Đồ Kiến Công từng hỏi hắn, ngươi phản bội Tấn Hoàng, nếu ca ca ngươi biết rồi, không biết sẽ xử lý ngươi thế nào đây?
Kỳ thực, không ai biết, sự phản bội của hắn, do ca ca hắn mạnh mẽ thúc đẩy.
- Ca ca ta hiểu được, ngươi và Hoàng Đế mặt đen kia, quan hệ cũng không tệ, từ nhỏ càng cùng nhau lớn lên, người ngoài đều nghe đồn hai người chính là Nhập Khuê chi hữu. Hơn nữa, khi đó Kiếm của ca ca của ngươi vẫn chưa nổi tiếng, chứng minh Hoàng Đế mặt đen kia, thực sự có cảm tình đối với ngươi.
- Đại huynh!
- Chớ phiền, chớ phiền.
Kiếm Thánh đại nhân nghiêng người sang, tiếp tục nói:
- Lúc trước ngoài lều lớn, tiểu tử Tư Đồ gia kia nói, ca ca ta nghe được rồi, Tư Đồ gia hắn, xác thực hào phóng. Nhưng ngươi thật sự cho rằng ca ca ngươi ta ham muốn chính là những thứ đồ này, vậy ngươi thật sự sai rồi.
Kiếm Thánh đại nhân dừng một chút, nói tiếp:
- Thân là kiếm khách, vốn nên cô độc, một đời thị kiếm, đây mới là phong thái của Kiếm khách, chỉ tiếc, con người không được tự do, cho nên người cầm kiếm làm sao tự do đây?
Kiếm Thánh cười cười nói:
- Lý Lương Thân Bắc Phong quận Yến Quốc, thân là Tổng binh Trấn Bắc quân. Bách Lý Kiếm Càn Quốc, lần này nghe nói theo Tàng phu tử đi một chuyến đến Yến kinh, ngược lại nghe nói lúc đại quân người Yến xuôi nam, càng một đường bay nhanh trở về Thượng Kinh. Tạo Kiếm Sư Sở Quốc bây giờ đang phất cờ đứng về phía Đại hoàng tử Sở Quốc. Tứ đại Kiếm khách đương thời, ba người đã không được tự do, ca ca ngươi, há nào ngoại lệ.
Kiếm Thánh hồi tưởng lại:
- Lúc trước nói với ngươi, cái gọi là Ngu thị làm sao, cái gọi là Hoàng hậu Đại Thành quốc đều họ Ngu, cái gọi là tước vị, ca ca ta thật sự không thèm để ý. Lần này ca ca lấy thân phận đại huynh đến tìm ngươi, để ngươi phản bội Hoàng Đế mặt đen, thuần túy bởi ca ca cảm thấy, vị Hoàng Đế này không ra gì rồi!
Ngu Hóa Thành im lặng không lên tiếng.
--------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)