Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 413: CHÂN TƯỚNG

- Huynh đệ chúng ta và Hoàng Đế mặt đen kia, tuy nói đều là họ Ngu, nhưng căn bản không có quan hệ họ hàng gì, nhưng tốt xấu gì hắn cũng là Tấn Hoàng, là Quân chủ Tam Tấn chi địa. Ngươi xem hắn làm cái gì, mở Nam Môn Quan dẫn người Yến vào Tấn, Tam Tấn chi địa mất hơn nửa, trên thẹn với liệt tổ liệt tông! Tư Đồ gia kiến quốc, hắn lo lắng địa vị mình bị rớt xuống, muốn mạnh mẽ khởi động nhấc lên vũng nước đục, để Tư Đồ gia đại chiến với người Yến, bọn hắn không có mặt mũi nào nhìn lê dân bá tánh Tam Tấn!

Nói tới chỗ này, Kiếm Thánh đại nhân bỗng nhiên tự giễu, nở nụ cười, nói:

- Hoàng Đế không muốn làm gia nô như vậy, muốn làm chi?

Ngu Hóa Thành ngẩng đầu lên, nhìn huynh trưởng mình, mở miệng nói:

- Đệ đệ không biết trong lòng đại huynh khi nào có loại suy nghĩ này.

Kiếm Thánh đại nhân liền nói:

- Ta ngược lại phải cảm tạ Lý Lương Thân, năm đó ta đi Bắc Phong quận tìm Lý Lương Thân so kiếm, chiến đến say mê, tự nhiên có quân báo Man tộc có dị động. Lý Lương Thân trực tiếp chịu thua, nói kiếm của hắn, không lợi hại bằng ta.

Kiếm Thánh cười cười kể tiếp:

- Ta hỏi hắn vì sao? Rõ ràng chưa phân ra thắng bại, rõ ràng ta còn chưa dùng hết kiếm thức, rõ ràng ta có thể đường đường chính chính thắng hắn, vì sao phải để hắn đem chiến thắng chắp tay đưa cho ta? Hắn nói thanh kiếm này của hắn, không phải vì so võ với ta, hắn luyện kiếm, vì muốn trảm người Man.

- Ta nói, ngươi trảm người Man liên quan gì đến ta?

- Lý Lương Thân cười cười, nói, nếu Man tộc đi vào, Tấn nhân các ngươi có dễ chịu không?

Kiếm Thánh đại nhân duỗi tay sờ xoạng kiếm của mình, tiếp tục nói:

- Người Yến thường thường tự xưng mình ngự Man ở phương đông, tuy nói công lao của bọn hắn không nhỏ, nhưng rốt cuộc một khi Man tộc tiến vào, nước đầu tiên diệt vong chính là Yến Quốc hắn. Điều này tự son thiếp vàng lên mặt mình mà thôi. Vì vậy, lúc này mới có chuyện trăm năm trước, vào thời khắc người Yến quyết chiến với Man tộc trên hoang mạc, đại quân Càn Quốc bắc phạt. Vì vậy, lúc này mới thời khắc người Yến xuôi nam, sứ giả Càn Quốc đi hoang mạc xin Vương đình Man tộc xuất binh.

Kiếm Thánh đại nhân dừng lại, nói:

- Nhưng kiếm của ta nói cho ta, Lý Lương Thân hắn thật sự vì các nước phương đông chém giết người Man, thắng bại của một cuộc tỷ thí, tên tuổi đệ nhất Kiếm khách đương đại, hắn không thèm để ý chút nào. Cũng bởi vậy, người đời mới truyền rằng, trận chiến đó ta và hắn, ác chiến hồi lâu chưa từng phân ra thắng bại, bởi vì ta không có mặt mũi nói mình thắng, cho dù ta có thể đảm bảo nếu tiếp tục ta có thể chiến thắng hắn!

Kiếm Thánh ngầm ngùi nói:

- Đồng thời, ta còn cảm thấy ta thua! Ta và ngươi đều họ Ngu, là quốc họ Đại Tấn, họ Ngu đều đứng bên người vị Hoàng Đế kia. Nhưng làm người có tầm mắt, tại sao lại không nghĩ xa một chút? Nếu Hoàng Đế họ Ngu chúng ta làm không tốt, sao không đổi họ Tư Đồ tới làm? Chỉ ít, bách tính Tam Tấn đỡ một ít nỗi khổ chiến loạn.

Ngu Hóa Thành nói:

- Đệ đệ không đồng ý cách nhìn của đại huynh, nên đánh trận, vậy thì đánh trận, coi như Tư Đồ gia có thể cùng Yến Quốc nghị hòa, nhưng loại hòa bình này tuyệt đối không thể duy trì quá lâu. Đế Vương tâm, hùng đồ bá nghiệp, há để người khác ngủ yên bên cạnh giường, đây là đạo lý bất biến từ lâu!

Những lời này của Ngu Hóa Thành, tương đương trực tiếp chỉ vào mặt ca ca của hắn, nói ca ca ngươi quá ngây thơ rồi.

Kiếm Thánh đại nhân bưng chén rượu lên, nhấp một miếng, nói:

- Ngươi có thể biết vì sao lần này sau khi người Yến vào Nam Môn Quan khai chiến, Tư Đồ gia chưa từng xuất binh không? Ngươi biết vì sao sau khi người Yến đạp diệt Hách Liên gia Văn Nhân gia, vẫn chưa thuận thế khai chiến với Tư Đồ gia không?

Kiếm Thánh cười giễu nói:

- Thực sự là Tư Đồ gia nhát gan không dám chiến sao? Thực sự là Yến Quốc yếu đến mức vô lực thừa cơ tái chiến sao? Yến Quốc bọn hắn chính là một bọn người điên, Điền Vô Kính hắn, ngay cả người nhà của mình cũng dám đồ sát, Yến Hoàng hắn dám đem vận nước, ngôi vị Hoàng Đế Cơ gia hắn lên chiếu bạc!

Kiếm Thánh nhìn Ngu Hóa Thành hỏi:

- Tại sao bọn họ không tiếp tục chiến, tại sao? Một hơi, không tiếc tất cả, nuốt Tam Tấn chi địa, vĩnh viễn trừ hậu họa không được sao?

- Vì sao?

Ngu Hóa Thành mở miệng hỏi.

- Vùng tuyết đông bắc, khu vực dã nhân đã có dị động, có người nói, xuất hiện một vị Tân Vương, lúc này đại quân chủ lực Tư Đồ gia không ở phía tây, gần như tất cả đều đặt ở một bên Thiên Đoạn sơn mạch phòng bị dã nhân, cho nên ngươi biết tại sao Tư Đồ Kiến Công chỉ dẫn vài ngàn kỵ đến giúp ngươi không? Bởi vì hiện tại Tư Đồ gia hắn không điều ra thêm nổi binh mã nữa rồi.

- Cái này…

- Ngươi biết lão gia chủ Tư Đồ gia bỗng nhiên qua đời không?

- Tư Đồ Lôi.

- Đúng vậy, do Tư Đồ Lôi.

Ngu Hóa Thành hiếu kỳ hỏi:

- Đại huynh ngươi, làm sao chắc chắc như vậy…

- Tư Đồ Lôi mời ta ra tay giết, hắn đem ta đưa vào Tư Đồ gia, cuối cùng do ta tự mình ra tay, giết Tư Đồ gia chủ.

- Làm sao. . . Làm sao có khả năng. . .

Kiếm Thánh nói:

- Buồn cười, tiểu tử Tư Đồ Kiến Công kia còn muốn nhờ ngươi chuyển lời tới ta, để ta đi quy thuận Đại Thành quốc, tiểu tử ngốc còn không biết được, thân gia gia hắn bị ta một kiếm đâm chết.

- Đại huynh, vì sao?

Ngu Hóa Thành không rõ, đây rốt cuộc vì cái gì, rõ ràng đại huynh không thích dính vào chuyện chính trị, lại tự nguyện trở thành đao trong thành tay người khác.

- Bởi vì Tân Vương dã nhân truyền tin tới, nói Tư Đồ gia có thể thả đại quân dã nhân xuôi nam, trợ giúp Tư Đồ gia đối kháng thiết kỵ Yến Quốc. Bởi vì người Yến thật đáng sợ, hai mươi vạn Thiết kỵ, không đến mười ngày, đã hủy diệt sáu mươi vạn đại quân Hách Liên gia và Văn Nhân gia.

Kiếm Thánh hồi tưởng lại:

- Tư Đồ Lôi tìm tới ta, đem chuyện này nói cho ta, Ta hỏi hắn, nói cho ta làm cái gì? Hắn nói, giúp hắn đưa lão tử hắn quy thiên. Cha hắn chết rồi, hắn đăng cơ kiến quốc. Ngày thứ hai, hắn liền bí mật ngự giá thân chinh đi Thiên Đoạn sơn mạch. Cho nên, đừng xem lần này Tư Đồ gia kiến quốc làm náo nhiệt như vậy, đơn giản do cường hào Tam Tấn bất mãn người Yến, nhờ vào đó phát tiết muốn lại đặt cửa mà thôi.

Kiếm Thánh cười cười, nói:

- Trên thực tế, Tư Đồ gia ở toàn bộ tuyến tây, khả năng chỉ lưu lại không tới năm vạn binh mã, quân tinh nhuệ chủ lực của Tư Đồ gia đều bị điều đến không tới năm vạn binh mã, Tư Đồ gia chủ lực tinh nhuệ, đã tất cả đều đi đến Thiên Đoạn sơn mạch rồi.

- Không… Cái này… Cái này…

Ngu Hóa Thành rất muốn nói, cái này không phải trò đùa sao!

Vừa mới kiến quốc, lại làm như vậy, chẳng phải…

Kiếm Thánh đại nhân đưa tay xoa xoa đầu đệ đệ mình, phảng phất dáng đấp hai người như quay lại thời còn bé, nói:

- Trấn Bắc Hầu lĩnh một trấn Trấn Bắc quân, đã rút khỏi Tấn địa, Tĩnh Nam Hầu và đại quân của hắn ở Lịch Thiên thành vẫn không nhúc nhích. Lúc này, người Yến ngừng tay rồi!

". . ." Ngu Hóa Thành.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!