- Ngươi thử nhìn, ngươi nhìn thử xem, họ Cơ làm gì ở phía tây. Ngươi thử nhìn xem Tư Đồ gia kia làm gì. Cuối cùng, ngươi nhìn thử xem, vị Hoàng Đế họ Ngu của chúng ta đang làm gì thế, hắn giống cá bơi lên đồng, rõ ràng không ai để ý hắn, chính hắn ở một chỗ ra sức giãy dụa... Sách. . . Mất mặt.
Ngu Hóa Thành hỏi:
- Đại huynh, vậy ngày mai có đánh tòa bảo trại này không?
- Đánh, vì sao không đánh?
Tấn Hoàng, nhất định phải chết.
Đây là kết quả tốt nhất mà song phương đều muốn, đồng thời do Ngu thị ta ra tay cũng thích hợp nhất. Chỉ cần một ngày Tư Đồ gia còn phòng ngự dã nhân xuôi nam, người Yến một ngày không thể xuất binh tấn công, đây chính là hiểu ngầm giữa song phương, mà trước mắt Ngu Từ Minh, ngược lại chính là đồ vật chướng mắt nhất.
- Nhưng Yến quân trong bảo trại?
- Một nhánh Yến quân mà thôi, triều đình người Yến sẽ không hẹp hòi như vậy, nói chung giúp người Yến bọn hắn giải quyết phiền phức, chẳng lẽ bọn hắn tự mình làm bẩn tay?
- Đại huynh, vậy trường hợp xấu nhất? Điền Vô Kính lĩnh quân tới đây thì sao?
- Vậy ca ca ngươi vừa vặn thử xem, ta một người một kiếm có thể ngăn được mấy ngàn Thiết kỵ Tĩnh Nam quân, Bách Lý Kiếm hắn ở kinh thành gặp phải Thiết kỵ Trấn Bắc quân, nhưng một kiếm cũng không dám xuất ra, trực tiếp xoay người chạy trốn. Lần này, ngược lại ca ca ngươi có cơ hội triệt để áp lên đầu hắn, mặc cho hắn có đám văn nhân Càn Quốc ủng hộ hết mình thế nào đi chăng nữa, sau này cũng không có mặt mũi dám nói Bách Lý Kiếm là đệ nhất trong Tứ đại Kiếm khách rồi!
- Đại huynh chớ kích động!
- Hừm, cũng vậy.
- Khặc…
Ngu Hóa Thành.
- Nói thế thôi, nếu Điền Vô Kính đến thật, ta cũng phải cho hắn mặt mũi!
". . ." Ngu Hóa Thành
…
Thời gian an bình sau khi bị dạ tập cũng không kéo dài quá lâu, buổi sáng ngày hôm sau, Tấn quân bên ngoài bảo trại đã chính thức chuẩn bị công thành rồi!
Có điều, có tối hôm qua dạ tập làm làm nền, ban ngày gặp cảnh tượng này, ngược lại không mang đến nhiều áp lực cho Yến quân trong bảo trại này.
Lúc Tấn quân bên ngoài đẩy mạnh quá trình chuẩn bị, Yến quân trên tường thành lại một bên trò chuyện, một bên vừa ăn lương khô.
Bên trong tòa bảo trại này vốn có tồn lương, quan trọng nhất chính là, lúc Trịnh Phàm rời khỏi Thúy Liễu bảo, có thể nói mang gần hết quân nhu đi theo, cho nên trước mặt tòa bảo trại này căn bản không thiếu lương.
Bánh màn thầu mặt trắng, nhân bánh là vụn thịt cộng thêm sợi củ cải, sau khi hấp xong, nóng hầm hập, cầm trên tay, phối một chén nước nóng lớn, vừa thổi vừa ăn.
Tiết Tam vừa gặm vừa nói với người mù Bắc:
- Hình như bánh có nhân gọi là bánh bao.
- Gọi là bánh màn thầu, chỉ có nhân thịt thôi mới gọi là bánh bao.
Người mù Bắc vừa ung dung ăn, vừa hồi đáp.
Tập tục các nơi không giống nhau, cách gọi tự nhiên cũng không đồng dạng, nhưng trước mắt người mù và Tiết Tam còn nhàn hạ thoải mái tranh luận cái này, điều này chứng minh Tấn quân sắp công thành, nhưng bọn họ rất tự tin.
Sự thực… Xác thực như vậy.
Lúc trống trận Tấn quân bắt đầu vang lên, cuộc chiến công thành, sẽ chính thức kéo lên màn mở đầu.
Trịnh Phàm vẫn ngồi chờ trên vị trí hoàng kim của mình, dựa lưng vào quan tài Sa Thác Khuyết Thạch, lần này Lương Trình không ở bên cạnh hắn, mà đi một bên khác.
Có điều A Minh và Tứ Nương, ngược lại vẫn ở hai bên tiến hành bảo về, đây là tiêu phối thấp nhất.
Ngón tay Trịnh Phàm vuốt nhẹ cung cứng trong tay mình, hơi nghiêng đầu, xuyên thấu qua khe hở giữa lỗ châu mai, bắt đầu đánh giá tình huống phía dưới.
Nói thật, vấn đề Tấn quân đối mặt gần giống Yến quân, kỵ binh nhiều, khuyết thiếu bộ binh, đương nhiên đây cũng không có nghĩa tỷ lệ kỵ binh trên quân đội Tấn quân còn cao hơn người Yến, trên thực tế, Tư Đồ gia vốn lấy kỵ binh làm chủ đạo, rốt cuộc người ta chém giết với dã nhân ở Thiên Đoạn sơn mạch và khu vực cánh đồng tuyết đông bắc, dù sao cũng không thể để các tướng sĩ dựa vào hai chân đi trên cánh đồng tuyết chạy băng băng chứ?
Văn Nhân gia và Hách Liên gia ngược lại có số lượng bộ binh không nhỏ, nhưng trên cơ bản đều bị hủy diệt trong trận chiến đó.
Mà nhánh binh mã của Ngu Hóa Thành vốn là tàn binh trên danh nghĩa Tấn Hoàng mời chào, thời đại này, ngươi không ngựa, ngươi muốn làm tàn binh trốn trở về cũng khó.
Dưới các loại nguyên nhân, tạo thành một màn cực kỳ kinh diễm xuất hiện... Kỵ binh công thành!
Trịnh Phàm ngược lại chú ý tâm thái, suy bụng ta ra bụng người, bắt đầu đau lòng thay chủ tướng Tấn quân, rốt cuộc để kỵ binh xuống ngựa đảm nhiệm bộ binh leo tường công thành, chỉ cần tướng lĩnh có đầu óc bình thường đều đau lòng đến không thể thở nổi.
Hơn nữa, không rõ có phải lo lắng danh tiếng của mình bị ảnh hưởng hay không, hay quân phiệt Tam Tấn giống Lý Phú Thắng, màn trình diễn bức bách bách tính, dân điền tay không công thành, làm bia đỡ đạn không xuất hiện ở đây.
Lúc Tấn quân bắt đầu sắp xếp phương trận tiến lên, cảnh tượng rất lúng túng xuất hiện, nhánh binh mã được phân phối khiên chắn thiếu rất nghiêm trọng.
Trong tay nhiều Tấn quân hàng trước, đều cầm ván cửa hoặc tấm gỗ tháo ra từ bàn gỗ được dỡ trong thôn nhà phụ cận, tuy nói lực phòng ngự không phải rất kém cỏi, nhưng rất khó hình thành tổ chức phòng ngự hữu hiệu.
Cộng thêm lúc này lại là ban ngày, ban ngày một hoàn cảnh hết sức công bằng, ngươi có thể nhìn rõ ta, ta cũng có thể nhìn thấy rõ ngươi.
Man binh sĩ tốt dưới trướng Trịnh Phàm chiếm đa số, thủ đoạn bắn tên như bản lĩnh ăn cơm, sau khi đợi phương trận Tấn quân lọt vào tầm bắn, Yến quân trên tường thành lập tức dùng mũi tên bắt đầu bắn giết.
Đối mặt với mũi tên có độ chính xác cực cao này, quân sĩ Tấn quân từng người từng người trúng tên ngã trên mặt đất, phía sau Cung thủ của Tấn quân đã bắt đầu hành động, bắt đầu bắn nhau với Yến quân trên tường thành.
Sau khi Trịnh Phàm liên tục bắn ra mũi tên, bắt đầu dùng lực, yên lặng mà điều chỉnh khí huyết.
Mà lúc này, Tấn quân dưới tường thành bắt đầu nhấc thang mây leo lên.
Song phương bắt đầu chém giết kịch liệt, nhưng bên thủ thành rốt cuộc vẫn chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, Tấn quân bên này vừa bắt đầu còn có thể duy trì trận hình phân công, đợi sau khi chiến trường gay cấn tột độ, đã triệt để rơi vào trạng thái không quan tâm, hoàn toàn mất đi trận hình, ngược lại hạ thấp áp lực cho quân sĩ trên tường thành.
Từng sợi tơ trong tay Tứ Nương từ ụ tường rơi xuống, hai cái thang mây trước mặt nàng, Tấn binh chưa kịp bò lên, thang mây đã gãy từ giữa.
A Minh như máy móc vô tình, dùng nỏ bắn cung, đứng dậy bắn xuống, lại ngồi chồm hỗm xuống, tiếp tục lên cung, đứng dậy lại bắn tiếp.
Bởi tần suất của hắn quá nhau, hấp dẫn sự chú ý của không ít Cung thủ Tấn quân, cho nên không bao lâu trên người đã xuất hiện thêm mấy cái tiễn.
Có thời điểm Trịnh Phàm phải trực tiếp rút mũi tên trên người A Minh ra, lấy ra để bắn xuống.
Phương thức binh mã đột tiến tương tự tối hôm qua, hôm nay không được sử dụng nữa, song phương cứ ác chiến như vậy đến buổi chiều, Tấn quân lưu lại một đống thi thể mới đánh trống thu binh.
Đánh trận, đánh rất kịch liệt, nhưng vẫn chưa xuất hiện tư thế “Lảo đà lảo đảo" gì cả.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)